Ôn Mạn tức giận đến run người. Nàng run run đôi môi, chất vấn:
"Ngươi sắp đặt tất cả những thứ này chỉ để khiến ta xem như ngoại thất của ngươi? Cố Trường Khanh, ngươi thật ác độc! "
Cố Trường Khanh thần sắc hờ hững:
"Ôn Mạn, đối đầu với ta không có lợi ích gì đâu! Ta còn có nhiều cách để đối phó ngươi. "
Hoắc Minh Châu vỗ vỗ cửa kính xe:
"Chính là cô gái dáng đẹp và rất biết chiều người ấy! . Người phụ nữ này gầy đi rõ rệt. "Tên khốn! Nàng không ngờ Hoắc Thiệu Đình lại hạ mình nói chuyện với mình, ngắc ngứ rồi mới khẽ đáp:
"Rất thiếu ạ. Lúc nàng đi ra, Hoắc Thiệu Đình đã không còn ở đó, người phụ nữ xinh đẹp đi cùng hắn đương nhiên cũng rời đi. Cố Trường Khanh giữ gìn thân phận, cũng không động thủ với phụ nữ. Nguyễn Di xuất viện, Ôn Mạn đón bà về căn phòng thuê tạm thời. Quần áo trên người nàng ướt sũng, tay run run cầm điện thoại gọi xe taxi. con nhất định phải dốc hết sức lo vụ kiện cho ba con. Nàng ngoại hình đẹp, đàn piano rất giỏi, người quản lý rất muốn thuê nàng. Hừ! Ngoài ra, cô còn lục hết tiền tiết kiệm của mình, tất cả đều đưa cho Ôn Mạn. . . Nàng không chỉ có dáng người đẹp, tính tình cũng rất dịu dàng, lúc làm chuyện kia còn rất giống động vật nhỏ. "
Bạch Vi đoán được nàng cần dùng nhiều tiền, đành phải tìm việc cho nàng làm. Ôn Mạn rất áy náy, nàng nhờ Bạch Vi tìm giúp hai chỗ làm thêm. Nhà hàng đóng cửa lúc mười giờ. Bất quá, Luật sư Hoắc rất tôn trọng phụ nữ, hắn nhẹ nhàng gật cằm một cái, đầy hàm ý. Khi gặp mặt, nàng chọn cách không quấy rầy, chỉ là lúc đi vệ sinh gặp phải, khẽ gật đầu chào:
"Luật sư Hoắc. "
Ôn Mạn nhẹ giọng trấn an:
"Chuyện tiền bạc con sẽ tìm cách giải quyết. Hoắc Thiệu Đình không đi ăn một mình, hắn cùng một người phụ nữ rất cuốn hút đi cùng. Ngươi còn dám quấy rầy Ôn Mạn, ta đánh chết ngươi! Khói thuốc lảng vảng giữa không trung rồi tan đi, hắn mới phủi tàn thuốc hỏi:
"Thầy Ôn, rất thiếu tiền sao? Ôn Mạn biết đây là tiền dưỡng lão của Nguyễn Di. . Hắn nhìn nàng chạy trong mưa, quần áo ướt sũng. Nguyễn Di thở hổn hển vì tức, giận mắng. "
Hoắc Thiệu Đình xoa nhẹ vô lăng, miễn cưỡng hỏi:
"Bạn gái của Khương Duệ à? Hoắc Minh Châu đã chơi điện thoại được một tiếng đồng hồ, nàng nhàm chán ngáp:
"Anh, anh không phải nói muốn dẫn em đi ăn khuya sao? Hắn chầm chậm nhả ra một vòng khói. "
Nguyễn Di xuất hiện ở hành lang, trong tay cầm đồ lau nhà. Bạch Vi không quá đồng ý:
"Thời gian làm việc của cậu vốn đã nhiều rồi, lại còn làm thêm hai việc nữa, còn muốn sống nữa không? . "
Ôn Mạn sững sờ. Hàng ngày nàng tan làm là đi làm thêm ở nhà hàng, tuy có chút mệt mỏi nhưng mỗi giờ có thể kiếm được 500 nghìn. toàn thân đều đang run rẩy. Ôn Mạn không mang ô, dùng túi che đầu, chạy 200 mét vội trốn vào bên dưới trạm xe buýt. Một người khó tính như Hoắc Thiệu Đình cũng phải thừa nhận, nếu Ôn Mạn muốn kiếm tiền nhanh thì thật ra rất dễ dàng. . Nàng hiểu rõ thân phận của mình, nàng và Hoắc Thiệu Đình là người của hai thế giới. Mưa rơi tí tách, làm con đường xám xịt sáng lấp lánh. . . "
Hoắc Thiệu Đình lập tức đoán được đây là do Cố Trường Khanh nhúng tay. Tòa án đến niêm phong, Nguyễn Di tức đến phải nhập viện truyền dịch, đợi nàng tỉnh lại vẫn không cam lòng, lại đến công ty của Cố Trường Khanh làm loạn. Anh chọn hơn một tiếng rồi mà vẫn chưa chọn được chỗ nào ưng ý cả. Cố Trường Khanh chắc chắn rằng Ôn Mạn không trụ được lâu! Cố Trường Khanh tàn nhẫn, ra tay ác độc. Cằm thật nhọn, dù nhìn đẹp nhưng cứ cảm thấy bóp nhẹ là vỡ. . "
Ôn Mạn rất kiên trì:
"Tớ không sao đâu mà. . Ôn Mạn ghi nhớ phần ân tình này. Nguyễn Di nằm bẹp trên giường bệnh, lo lắng:
"Chúng ta không có nhà về cũng không sao, đằng ba ba của con còn cần một khoản tiền lớn để chuẩn bị lo vụ kiện, tuy nói luật sư Khương là người quen, nhưng tiền công thì vẫn phải trả cho người ta chứ! Hắn không hề bênh vực kẻ yếu, chỉ là ánh mắt lướt nhẹ qua người Ôn Mạn. . "
Nguyễn Di lại cắt ngang lời nàng:
"Ở ngoại thành mẹ vẫn còn một căn nhà trọ nhỏ, tuy hơi cũ kỹ chút nhưng vẫn có thể tạm bợ ở được, Ôn Mạn. Nàng đánh túi bụi vào Cố Trường Khanh. Nguyễn Di quay đầu lại, nhẹ nhàng nói:
"Ôn Gia chúng tôi không bán con gái. Hoắc Thiệu Đình hiểu rõ rằng trung tâm đào tạo của Ôn Mạn rất cao cấp, không cho phép giáo viên nhận việc riêng bên ngoài. Việc nàng chịu đựng vất vả làm thêm lại khiến Hoắc Thiệu Đình ngoài ý muốn. Trông giống đồng nghiệp nhưng lại có chút gì đó mờ ám. Nhưng Cố Trường Khanh nay đã khác xưa, Nguyễn Di làm loạn nửa ngày nhưng không gặp được hắn, bản thân còn suýt bị đưa vào đồn công an. Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, toàn bộ tài sản của Ôn Gia đã bị phong tỏa. Ôn Mạn cũng không lấy làm lạ, một người đàn ông xuất sắc như Hoắc Thiệu Đình, bên cạnh chắc chắn không thiếu phụ nữ. "
Nguyễn Di yêu thương nàng đến thế nào, buổi chiều liền đưa sổ tiết kiệm cho Ôn Mạn, bên trong là khoản tiền riêng khoảng hơn 1 triệu của bà. Hoắc Thiệu Đình gặp lại Ôn Mạn ngay tại nhà hàng này. Ở ghế phụ, Hoắc Minh Châu đang ngồi. Ơ, đây chẳng phải là bạn gái của Khương Duệ sao? . Anh, chúng ta cho cô ấy đi nhờ một đoạn nhé? Ôn Mạn nghĩ, chắc Luật sư Hoắc sẽ có một đêm phóng túng. Nàng nắm chặt sổ tiết kiệm, hơi nghẹn ngào:
"Con dùng trước, sau này. . Ở đối diện trạm xe buýt. "
Ôn Mạn gật đầu. "
Mắt Ôn Mạn có nước mắt. . Một chiếc xe Maybach màu vàng đậu ở ven đường, Hoắc Thiệu Đình ngồi trên xe, lặng lẽ nhìn Ôn Mạn. Ôn Mạn vừa dỗ vừa lừa, đưa Nguyễn Di về bệnh viện. Ôn Mạn biết hắn đang bỏ qua cho mình, vội vàng bước vào nhà vệ sinh. Hai tòa bất động sản, thêm cả cổ phiếu đứng tên ba ba Ôn Mạn. Căn phòng ở một khu tập thể cũ kỹ, rộng khoảng 60 mét vuông gồm gần hai phòng, sửa sang cũng sơ sài đến không còn ra thể thống gì, hoàn toàn không thể so được với nơi ở cao cấp lúc trước. Không có người đàn ông nào mà không thích! Không bán con gái à. Trời mưa xe taxi rất khó bắt, Ôn Mạn đợi nửa ngày cũng không bắt được. "
Hoắc Thiệu Đình đang hút thuốc ở khu vực hút thuốc lá, trông thấy Ôn Mạn hắn liền nhíu mày. "
Đối diện, Cố Trường Khanh cười nhạt một tiếng đầy lạnh lùng. Ôn Mạn đi ra, bên ngoài vừa đổ cơn mưa. "
Hoắc Thiệu Đình vẻ mặt rất miễn cưỡng:
"Bạn gái của Khương Duệ ư, không hay cho lắm đâu? "
"Cô ấy bắt được xe rồi kìa! "
Hoắc Minh Châu đột nhiên tiếc nuối nói. Hoắc Thiệu Đình nhìn sang. Quả nhiên, một chiếc taxi màu xanh quay đầu, lướt qua xe của hắn.
