Bên cạnh, Hoắc Minh Châu lấy điện thoại Khương Duệ ra, gọi đến. Khương Duệ, ngươi làm bạn trai kiểu gì vậy? . ta vừa rồi trông thấy Ôn Mạn. . Hắn cho rằng hắn hiểu rõ ý nàng: nàng không nguyện ý chịu phát sinh quan hệ với hắn. Trong lúc nghỉ ngơi, Ôn Mạn nhận được một tấm danh thiếp. Tám giờ tối, chính là thời điểm nhà hàng làm ăn tốt nhất, Ôn Mạn ngồi trước đàn piano chơi đàn. Một lát sau nàng nhớ tới, "Ca, ngươi không phải muốn mời ta ăn bữa khuya? "
Hoắc Thiệu Đình ngạc nhiên. "
Chuyện hiểu lầm ở đây, Hoắc Thiệu Đình không có giải thích. Ôn Mạn đặt tấm danh thiếp lên bàn cơm, hơi ngần ngại nói:
"Nhà hàng có quy định, giờ làm việc không thể ăn cơm cùng khách hàng. Nàng không biết vì sao Hoắc Thiệu Đình đột nhiên lại có hứng thú, lại bám riết lấy nàng như vậy. Ngay lúc bầu không khí lúng túng, Khương Duệ dẫn theo một tiểu cô nương 16! Sau khi tan làm. "
Khương Duệ tỏ vẻ nhiệt tình thân thiết, không có chút gì căng thẳng như những kẻ cạnh tranh. Văn phòng Anh Kiệt, luật sư Hoắc Thiệu Đình Ôn Mạn sững sờ, khẽ quay người sang đã nhìn thấy Hoắc Thiệu Đình. . Hắn ngồi tại một nơi khuất, trong tay nâng ly rượu khai vị, ngoại hình hắn đẹp mắt, chỉ đơn giản động tác cũng vô cùng phong độ. . Còn muốn ăn bữa khuya à? Hoắc Thiệu Đình ra hiệu, Khương Duệ mới dám ngồi xuống, vừa ngồi xuống hắn liền khoe khoang về muội muội mình với Ôn Mạn:
"Muội muội ta Khương Sanh, là sao Văn Khúc giáng trần đấy, chỉ còn thiếu một giáo viên piano đáng tin cậy! Hắn khẽ nhếch môi cười cười:
"Khương Duệ cũng là đang theo đuổi thôi. Giáo viên Ôn có thời gian đi chỗ ta uống một chén không? Bên kia Khương Duệ cười hả hê:
"A. Nàng lấy điện thoại ra, cùng Cố Trường Khanh nói chuyện phiếm, nói đây là có tình thì uống nước lã cũng thấy no bụng. Hắn gọi món, cũng không quá để tâm đến việc ăn gì, chỉ thanh thản dựa vào ghế nghe Ôn Mạn chơi đàn. "
Hoắc phu nhân ngồi trong sảnh lớn, đoan trang uống trà. . . Nàng nghĩ đơn giản, trong đầu đã có kế hoạch. Nàng đành phải bước tới. "
Hoắc Thiệu Đình diện trang phục chính thức, vội vàng đi họp. đã muộn thế này, ngươi cũng không đón nàng sao? "
Hoắc Minh Châu sau khi kinh ngạc, lấy lại tinh thần. Khương Duệ thật là không khách khí! "
Hoắc Thiệu Đình thu lại nét mặt, gật đầu rời đi. Hoắc Thiệu Đình nhìn xuyên qua lớp kính, nhìn khoảng mười phút sau liền xuống xe, đẩy cửa đi vào. Tiền bạc không lay chuyển được Ôn Mạn! Nàng hiểu rõ tình cảnh của mình, cân nhắc từng lời hết sức để không đắc tội hắn:
"Luật sư Hoắc, việc của cha ta rất cám ơn ngươi hỗ trợ, về sau ta sẽ tìm cách đền đáp ơn nghĩa này. Vô cùng xinh đẹp lãng mạn. Nghe Hoắc Minh Châu phàn nàn, hắn dùng tập tài liệu gõ nhẹ đầu muội muội, hừ nhẹ một tiếng:
"Nàng nếu là đồng ý, cái đầu óc đó liền giống như ngươi có vấn đề vậy. Hắn trực tiếp hỏi nàng:
"Thế còn lúc tan làm thì sao? . "
Hoắc phu nhân cười nhạt một tiếng. Cùng hắn hẹn hò, rất nhanh liền có thể thoát khỏi tình cảnh khó khăn hiện tại, không cần lại vì tiền bươn chải vất vả. Hoắc Thiệu Đình chú ý thấy, thỉnh thoảng sẽ có người đàn ông đứng đắn tiến lên bắt chuyện, chắc hẳn cũng bị Ôn Mạn thu hút đến. "
Hoắc Minh Châu không tin. Hoắc Thiệu Đình thu hồi danh thiếp, hắn rất có phong độ không chấp nhặt. Hoắc Thiệu Đình cũng không phải là không có Ôn Mạn thì không được, bất quá là bị dáng vẻ nàng chơi đàn lại khiến hắn khẽ động lòng, còn nữa chính là thói hư tật xấu của đàn ông, chưa thật sự chiếm hữu được, kiểu gì cũng sẽ thỉnh thoảng vương vấn. Nàng hiện tại đang khó khăn, ta đưa 20. "Thiệu Đình Ca! Nàng kéo lấy cánh tay Hoắc Thiệu Đình, nũng nịu:
"Ca, tiệc sinh nhật của ta mời Ôn Mạn chơi đàn được không? "
Hoắc phu nhân đặt tách trà kiểu Anh xuống, giống như tùy ý nói một câu:
"Cô Ôn tính tình hiền lành, ta lại thấy thích hợp với ngươi hơn chút. Vừa xuống lầu, liền nghe Hoắc Minh Châu hét lên:
"Ca, cô Ôn kia từ chối ta! Nhìn ca ca rời đi, Hoắc Minh Châu nép vào người mẹ, nàng cẩn thận từng chút nói:
"Ca hình như còn đang đợi. Hắn liếc nhìn muội muội một chút:
"Ngươi không phải đang giảm béo? Ôn Mạn đều uyển chuyển từ chối. "
Hoắc Thiệu Đình không buồn nhìn danh thiếp. Thật là kỳ quái, có 20. . Là ta bạn trai này không làm tốt mà! Tối nay nàng mặc chiếc váy dài màu khói, hơi lộ bờ vai gợi cảm, mái tóc dài màu trà mềm mại phủ xuống bên hông. Ôn Mạn nhẹ giọng nói cám ơn, thái độ khúm núm, thấp hèn như hạt bụi. Nàng nói với con gái út:
"Ca ca ngươi cùng người kia tính tình, nhất định không thể đến được với nhau. Sao lại lái xe về nhà? 000 cho nàng. Mẹ thấy cô Ôn kia có khả năng hơn chút. "
Hoắc Minh Châu lập tức bị thuyết phục. Người kia! "Luật sư Hoắc. Bất quá chỉ là trò chơi nam nữ, Hoắc Thiệu Đình cảm thấy Ôn Mạn từng ở bên Cố Trường Khanh, cũng không để ý quan hệ với người khác. "Giáo viên Ôn ăn cơm chưa? Ăn cùng ta một chút. Ôn Mạn vừa ngồi xuống, Hoắc Thiệu Đình đã nhìn thấy trên mu bàn tay nàng có vết kim châm mới, hắn đoán ra nguyên nhân là do tối hôm qua gặp mưa. Ngày hôm sau buổi chiều, Hoắc Thiệu Đình về nhà lớn lấy một phần tài liệu. 000 mà không kiếm! 17 tuổi tới. "
Hoắc Minh Châu tức đến, khuôn mặt xinh đẹp có nét ấm ức:
"Mẹ, ngươi nhìn ca lại bắt nạt ta kìa! . "
Ý hắn rất rõ ràng. Ôn Mạn hoàn toàn không cân nhắc. "
Hoắc Thiệu Đình lấy ra một điếu thuốc, đốt. "
Hoắc Thiệu Đình khẽ gật đầu, ra hiệu nàng ngồi xuống. "
Hoắc Thiệu Đình khởi động xe, nhẹ nhàng nói:
"Người ta chưa chắc đã chịu! Nàng mỉm cười nói với con cả:
"Lần trước nhìn thấy cô Ôn ta đã cảm thấy rất tốt, không ngờ lại đúng là bạn gái Khương Duệ! Ôn Mạn không muốn liên hệ với hắn, nhưng nàng lại không dám đắc tội hắn. Hoắc Minh Châu lại nói vài câu với Khương Duệ rồi cúp điện thoại. Lại nói hai lần trước họ ôm nhau, Ôn Mạn cũng đã rung động. Hoắc Thiệu Đình từ chối vài lời mời, lái xe đến nhà hàng. "
Hoắc Thiệu Đình nghe thấy lời này, cong khóe môi dưới. "
Hoắc Thiệu Đình đàng hoàng, không hề hung hăng như vừa ném danh thiếp. Ôn Mạn, ngươi nhận dạy nàng đi! "
Những lời này, khiến Ôn Mạn thật khó xử! Ý đồ nhỏ bé của Khương Duệ, Hoắc Thiệu Đình cũng không để vào mắt. Hắn móc ví da rút ra khoảng 2000, đặt lên bàn:
"Giáo viên Ôn có việc, ta sẽ không làm phiền nữa. "
