.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 21:




"Vào đi. "
một giọng nữ truyền tới. Ôn Mạn mở cửa đi vào. Lê Tổng Giám là một người phụ nữ ngoài 40 tuổi, khôn khéo tài giỏi. Lúc này nàng ngồi sau bàn làm việc cúi đầu xem văn kiện, Ôn Mạn đến, nàng ra hiệu cho Ôn Mạn ngồi xuống. Ôn Mạn đi ra khỏi phòng làm việc của Lê Tổng Giám, sắc mặt trắng bệch! Ôn Mạn nhẹ nhàng vuốt ve rất lâu, cuối cùng vẫn là khẽ cắn môi tìm một tiệm cầm đồ, người quản lý xem xét hơn nửa ngày rồi ra giá:
"Nếu bán đứt thì chỉ có thể được 6 vạn, nhưng nếu cầm tạm thì được nhiều hơn, 20 vạn thì sao? Không, là bởi vì nàng xuất thân không tốt, nàng đến từ thành phố nhỏ, ít nhiều bị người khác xem thường! Nàng thở ra một hơi nói:
"Ngươi biết ngươi rời khỏi trung tâm âm nhạc này có ý nghĩa gì không? Nàng biết chỉ bằng Đinh Chanh thì không gây sóng gió được, trong chuyện này nhất định có Cố Trường Khanh nhúng tay vào! . "
Ôn Mạn biết! "
Đinh Chanh đến gần nàng, cười mỉa mai. Ngươi cũng biết, những đứa trẻ học đàn tại trung tâm âm nhạc này, bối cảnh không phú thì quý, đừng nói là ta, ngay cả Vương Tổng cũng không thể đắc tội đám người này. Có nhiều chuyện ngươi không biết đâu! cùng. ta lại đưa ngươi trở lại. . "
Nàng nhận được tờ chi phiếu 20 vạn, lại gom góp số tiền trong nhà, đi đến văn phòng luật sư Khương Minh nộp tiền. Tin nhắn gửi đi, khoảng hai giờ đồng hồ sau hắn mới trả lời, cũng rất lạnh nhạt. Nhưng lập tức nàng lại đắc ý hẳn lên: Ôn Mạn bây giờ không có gia thế, không có sự nghiệp, giống như chó nhà có tang, còn có cái gì đáng để nàng ghen tỵ chứ? Dựa vào cái gì! . "
Đinh Chanh gằn giọng, nhấn từng chữ nói:
"Ta. "
Nàng ôm lấy thùng giấy định rời khỏi, Đinh Chanh lại lập tức kéo lấy cánh tay của nàng. . Còn thiếu rất nhiều thứ! Ôn Mạn phản ứng chưa đủ nhanh! Ôn Mạn mất việc, nàng không muốn để Nguyễn Di lo lắng, tạm thời không nói. "
Ôn Mạn nghe mà một trận buồn nôn! "
Ôn Mạn hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói:
"Ngươi đã hợp tác với Cố Trường Khanh đúng không? Nàng rất cần tiền! Bởi vì Ôn Mạn ngươi lúc nào cũng dáng vẻ dè dặt như khúc gỗ, đàn ông nhìn vào là mất hết hứng thú rồi. "
Nàng nói đến nước này, Ôn Mạn tự nhiên đã hiểu. . Đừng ỷ vào ngươi là người được Lê Tổng yêu thích rồi cố ý biết rõ mà còn phạm phải, lần này thì hay rồi. Thế nhưng nàng lại có thể làm thế nào đây? . . . qua! Nói cho ngươi biết. Ôn Mạn muốn giải thích, Lê Tổng Giám làm động tác cắt lời nàng:
"Đúng là Đinh Chanh đã kín đáo tố cáo ta, nhưng ta vẫn luôn nhắm mắt làm ngơ, bởi vì trong nhà ngươi có khó khăn! Nàng không để Ôn Mạn đi! "
Viên kim cương đó có giá trị ít nhất 50 vạn, nhưng Ôn Mạn không bận tâm. làm. Đinh Chanh ngồi lại, tâm tình rất tốt, nàng gửi tin nhắn Wechat đi. Nàng ngồi một mình ở công viên trên ghế dài, lẳng lặng xuất thần. Nàng tính toán sổ sách tài chính trong nhà, văn phòng luật sư Khương Minh lại sắp phải giao một khoản phí tổn lớn, mặt khác, bên chỗ ba cũng cần chuẩn bị, tiền trong nhà còn lại cũng không nhiều. sự ưu ái của Lê Tổng Giám! Ôn Mạn từ trong cổ nhẹ nhàng kéo ra một sợi dây chuyền mảnh, ở trên có đính một viên kim cương trắng nhạt. Ôn Mạn cười một tiếng chua xót:
"Cầm tạm đi! hắn. . . Dựa vào cái gì Ôn Mạn vừa sinh ra đã thuận buồm xuôi gió có được tất cả ! Nàng thật muốn biết, Cố Trường Khanh vì đối phó nàng còn có thể dùng bao nhiêu thủ đoạn nữa? . "
Ôn Mạn gật đầu mạnh mẽ. . ta mua bộ áo ngủ tơ tằm màu đen, ngươi qua đây. Nàng chỉ có thể nghẹn ngào xin lỗi người tiền bối đã dìu dắt chính mình. Từ lúc ngươi cùng Cố Trường Khanh ở bên nhau, ta và hắn đã hẹn hò rồi, hiểu ý không? Thân phận bạn gái của Cố Trường Khanh! . . Về sau ai còn dám tìm ngươi dạy đàn dương cầm nữa? . . Nhưng Ôn Mạn, từ hôm qua đến nay lần lượt có phụ huynh biết tin ngươi làm thêm ở bên ngoài, tiếng đòi đổi ngươi rất lớn, một ngày ta nhận được mười mấy cuộc điện thoại! Ôn Mạn nhẹ nhàng lấy xuống thẻ làm việc đặt lên bàn, nhẹ nói:
"Tạ ơn mấy năm nay ngài đã chiếu cố ta. Nàng cực kỳ chán ghét Cố Trường Khanh, thấy Đinh Chanh trước mặt vẫn còn đắc ý, Ôn Mạn nói với vẻ mặt lạnh lùng:
"Vậy chúc mừng ngươi! Hiện tại, nàng rốt cuộc đã giẫm Ôn Mạn dưới lòng bàn chân! Nàng tin tưởng mình có thể giữ được Cố Trường Khanh, hắn đối với vị đại tiểu thư Hoắc Minh Châu kia chẳng qua chỉ là lợi dụng, chỉ có nàng Đinh Chanh mới giữ được trái tim hắn. Lê Tổng Giám dập tắt điếu thuốc, nàng vẫn cảm thấy đáng tiếc:
"Vì trấn an những vị gia trưởng kia, Ôn Mạn ngươi chỉ có thể tạm thời rời khỏi trung tâm âm nhạc, sau này có cơ hội. Lê Tổng Giám vô cùng bực bội. . "
Tuy nói là vậy, nhưng các nàng đều biết trải qua loại phong ba này, Ôn Mạn còn muốn vực dậy trong giới, nói thì dễ vậy sao? . Ánh nắng vừa đẹp, thế nhưng Ôn Mạn lại cảm thấy lạnh. Không có việc gì thì đừng gửi tin nhắn cho ta! "
Nói xong, nàng dùng sức đẩy Đinh Chanh ra, nhanh chóng rời đi. Lúc đi ra, đúng lúc Bạch Vi điện thoại gọi tới. "
Ôn Mạn ánh mắt lạnh lùng cười:
"Vậy ta chúc ngươi cùng Cố Trường Khanh thiên trường địa cửu! Lúc thu dọn đồ đạc, những đồng nghiệp khác đều rất đồng tình, chỉ có Đinh Chanh nói giọng mỉa mai:
"Ôn Mạn, ngươi phải biết quy củ này chứ! Thanh danh xấu trong giới rồi! Đinh Chanh có chút uỷ khuất, nhưng lại có chút ngọt ngào. Đinh Chanh, ngươi cùng người như Cố Trường Khanh hợp tác, ngươi không sợ cuối cùng bị ăn đến không còn gì sao? Nàng không muốn làm khó vị tổng giám đã luôn rất mực quan tâm nàng, càng không thể mặt dày không đi. Ta mặc cho ngươi nhìn? . . Đinh Chanh đắc ý nói:
"Biết Cố Trường Khanh vì sao không động vào ngươi không? Nàng châm điếu thuốc lá dành cho nữ dáng dài, nhỏ, hút nửa điếu rồi ngước mắt nói:
"Ôn Mạn, có phải ngươi đã đắc tội ai rồi không? Nàng hạ thấp giọng nói:
"Ôn Mạn ngươi nghĩ ta là ngươi sao? Mà nàng Đinh Chanh cố gắng lâu như vậy, từ đầu đến cuối ở dưới Ôn Mạn, là nàng kém hơn Ôn Mạn sao? Ngươi biết ngươi đang nắm trong tay nguồn sinh viên chất lượng tốt như vậy, có bao nhiêu người đang ghen tỵ không? gần đây rất bận rộn! . "
Lê Tổng Giám có chút chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Đinh Chanh giận đến xanh mặt! Bạch Vi đã từ người khác biết chuyện Ôn Mạn mất việc, nàng nói:
"Ngươi đang ở đâu, đến đây ta mời ngươi ăn cơm. "
Ôn Mạn không tiện về nhà, liền đồng ý. Bạch Vi mời nàng ăn lẩu trong nhà hàng nóng hổi, Bạch Vi một bên bỏ thịt cuộn vào nồi lẩu cay, một bên giận mắng:
"Đinh Chanh con tiện nhân kia, ta từ đại học đã chướng mắt nàng rồi! Cứ hễ là đàn ông có chút thành công nào nàng đều thông đồng, lúc đó ngươi cùng Cố Trường Khanh đang ở bên nhau, nàng trong bóng tối đã câu dẫn quá nhiều lần. "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.