Ôn Mạn ngơ ngác một chút, sau đó cười nhạt:
"Hiện tại nàng lại đã được như ý rồi. "
Nàng kể lại lời Đinh Chanh nói cho Bạch Vi. Bạch Vi nghe xong sửng sốt một chút, khi lấy lại tinh thần không khỏi lại mắng:
"Khỉ thật! Nàng ta thật sự đi rồi, Cố Trường Khanh đúng là đồ tiện mà! Hai kẻ tra nam tiện nữ này đúng là một cặp trời sinh. "
Thư ký hơi ngoài ý muốn, vội vàng dẫn Đinh Chanh vào. Đinh Chanh sững lại. "
Cố Trường Khanh nắm chặt lấy cổ mảnh khảnh của nàng, cúi đầu hôn nàng. Hắn bẩn thỉu đến mức đáng chết, sao còn dám bắt ngươi quay lại bên cạnh hắn chứ? "
Bạch Vi thở dài một tiếng:
"Cũng phải! Đây là kỷ vật duy nhất dì ấy để lại cho con, từ nhỏ con vẫn luôn đeo bên mình mà. "
Cố Trường Khanh ghé sát mặt vào nàng, nhẹ nhàng cắn lên mặt nàng một cái. Ha! Những chuyện bát nháo, hỗn loạn này của Cố Trường Khanh chưa chắc Hoắc Thiệu Đình đã không biết, chỉ là nhắm một mắt mở một mắt thôi! "
Giọng Cố Trường Khanh cứng lại:
"Ai đã nói cho ngươi biết điều đó? "
Ôn Mạn nhẹ nhàng nói mấy chữ:
"Ngươi nói xem? "
Ôn Mạn vô cùng tỉnh táo nói:
"Chẳng qua là lòng tự tôn của hắn đang quấy phá mà thôi. . Nàng cầu Bạch Vi đừng đi, bởi vì Ôn Mạn biết Cố Trường Khanh làm tất cả những chuyện này chính là để ép nàng, buộc nàng phải thỏa hiệp, chấp nhận người phụ nữ bên ngoài của hắn! . "
Ôn Mạn im lặng, hắn nhịn không được lại mở miệng:
"Ôn Mạn, ngươi cầu ta đi! Ôn Mạn gắp một miếng thịt đặt vào bát của nàng, khẽ nói:
"Ta bán sợi dây chuyền rồi. . . "
Ôn Mạn chợt nhớ tới lời Hoắc Thiệu Đình từng nói, Hoắc Minh Châu đã từng suýt bị Cố Trường Khanh bức tử. "
"Xem ra là thật rồi! Cả hai đều không nói gì trước, chỉ có tiếng thở dốc của nhau giao thoa ở hai đầu dây điện thoại. "
Cố Trường Khanh nới lỏng cà vạt, lạnh giọng nói:
"Để cho nàng vào đi. "
Nàng sợ Ôn Mạn không vui, lại dỗ dành:
"Ngươi đừng để trong lòng nhé! Con tiện nhân đó lừa tình cảm của ngươi bốn năm đã đành, bây giờ còn muốn bức người đến chỗ chết à? Ngay lúc Đinh Chanh đang sững sờ, da đầu nàng đau nhói một cái. Hắn chẳng qua là không thể chấp nhận được nỗi sỉ nhục khi phải phụ thuộc vào nhà họ Hoắc, hắn muốn lấy lại chút thể diện ở phương diện khác, và nàng Ôn Mạn, một người phụ nữ đã từng yêu hắn rất sâu đậm, chính là mục tiêu hắn nhắm tới một cách chuẩn xác. "
Ôn Mạn cười lạnh:
"Là cái kiểu vui vẻ khi ta ở phòng trọ chờ ngươi ăn cơm, còn ngươi thì đang lăn lộn trên giường cùng Đinh Chanh, phải không? Trong lòng nàng đã có dự định, khi chuyện của ba ba kết thúc, nàng sẽ mang theo Nguyễn Di rời khỏi thành phố B, chuyển đến nơi khác sinh sống. Điều đang chờ đợi Ôn Mạn còn có chuyện tồi tệ hơn, Cố Trường Khanh đang dồn nàng đến bước đường cùng, những nơi Ôn Mạn làm thêm lần lượt gọi điện thoại tới, thông báo chấm dứt hợp tác với nàng, Ôn Mạn đờ đẫn gật đầu. . Ngươi cầu ta thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải quyết, những gì ngươi đã mất đi bây giờ, ta sẽ bồi thường gấp bội cho ngươi, ngươi sẽ sống tốt hơn so với trước kia, phải không? Ta rủ ngươi, ngươi cũng nói không rảnh. Cố Trường Khanh lạnh lùng cười một tiếng:
"Ta muốn gì, lẽ nào ngươi lại không biết? Bạch Vi càng khổ sở hơn, nàng ôm lấy Ôn Mạn:
"Ta không thèm để ý đến hắn nữa, hắn bị tâm thần phân liệt rồi! Là quản lý nhà hàng nơi cô làm thêm gọi tới. "
Hắn muốn gì? "
Bạch Vi không tin. . . . Cuộc điện thoại cuối cùng là do Cố Trường Khanh gọi tới, Ôn Mạn nghe máy. "
Nàng lo lắng Ôn Mạn không đủ tiền, lại lấy ra một tấm thẻ ngân hàng. Hắn không những đính hôn còn léng phéng với con tiện nhân Đinh Chanh kia! "
Bạch Vi tức điên lên. "
Cố Trường Khanh cũng không hề yêu nàng. Chúng ta tiếp tục đi. Ngẫm lại trước kia chúng ta ở cùng nhau không phải rất vui vẻ sao? Cố Trường Khanh níu tóc nàng ném mạnh đi một cái, ngay lập tức trán nàng đập xuống mặt bàn lạnh băng, máu me đầm đìa. Nàng nói:
"Lại là Cố Trường Khanh làm phải không! Dù sao Cố Trường Khanh bây giờ là người đàn ông của Hoắc Minh Châu, hắn có không sạch sẽ cũng không liên quan gì đến chúng ta. "
Lúc này Đinh Chanh đang đắm chìm trong cơn mê đắm, nàng không đề phòng khẽ hừ lên một tiếng:
"Trường Khanh, nhắc đến nàng ấy làm gì. Hắn rất không giống với bình thường, thế nhưng nàng lại không nói rõ được. "
nói xong nàng liền cúp điện thoại. Nhưng tóm lại nàng vẫn rất áy náy và khổ sở, bởi vì chuyện tình cảm của nàng đã khiến ba ba phải ngồi tù, khiến Nguyễn Di lúc tuổi già phải sống cảnh lang bạt kỳ hồ. "
Bạch Vi ngây người. . Bạch Vi an ủi hồi lâu, sau đó có việc nên đi trước. "
Ôn Mạn vỗ vỗ tay của nàng, đang định trấn an thì chiếc điện thoại đặt trên bàn reo lên. "
Ôn Mạn khẽ gật đầu. Ở đầu dây bên kia, Cố Trường Khanh chầm chậm đặt điện thoại xuống, trong đôi mắt đen tràn đầy vẻ tàn nhẫn. Sao hắn lại ám ảnh dai dẳng như vậy chứ? Kỹ thuật hôn của hắn vừa tốt lại cuồng dã, Đinh Chanh rất nhanh liền mềm nhũn người, kìm lòng không đậu phối hợp. Cố Trường Khanh lập tức bấm nội bộ, muốn gọi thư ký vào, nhưng không ngờ là Đinh Chanh không chịu nổi cô đơn, vậy mà không mời cũng tự đến, thư ký rất khó xử nói:
"Cố Tổng, tôi đã nói với cô Đinh là Cố Tổng ngài đang bận họp. Hắn cùng nàng chẳng qua chỉ là tình một đêm, là hoan ái nam nữ mà thôi, nàng lại còn tưởng mình là tình yêu đích thực của Cố Trường Khanh hắn, dám ở sau lưng lắm lời! Ôn Mạn nghe máy, nghe vài câu xong nàng chậm rãi đặt điện thoại xuống, nói với Bạch Vi:
"Ta bị nhà hàng sa thải rồi. Ôn Mạn, đi, chúng ta tìm hắn đi, ta phải đòi lại công bằng cho ngươi! Nàng cuối cùng cũng cảm giác được Cố Trường Khanh đang dị thường! "
Ôn Mạn giữ chặt Bạch Vi. Nàng đờ đẫn, Bạch Vi đẩy nàng:
"Không được phép vì cái tra nam này mà thương tâm. . Đến lúc cao trào, Cố Trường Khanh khẽ nắm chặt lấy mái tóc dài của Đinh Chanh, giống như lời tình tứ lẩm bẩm:
"Ngươi đã nói chuyện của chúng ta cho Ôn Mạn biết? Hơn nửa ngày nàng mới run run giọng nói:
"Con bé ngốc nghếch nhà ngươi, sao cũng không thương lượng với ta một tiếng? Đinh Chanh, nàng đúng là chán sống rồi! Ôn Mạn cự tuyệt, nàng khẽ nói:
"Tạm thời chưa cần đến đâu. Bạch Vi nghe xong vừa tức vừa khóc:
"Cố Trường Khanh sao có thể đối xử với ngươi như vậy! Cứ để bọn họ chó cắn chó đi cho xong! So với cái gã đàn ông chó má kia, tiền vẫn quan trọng hơn. Trong chốc lát, bên trong văn phòng toàn là tiếng động tình của nam nữ, khiến người nghe mặt đỏ tim đập. Cuối cùng, Ôn Mạn đờ đẫn mở miệng:
"Cố Trường Khanh, ngươi còn muốn gì nữa đây? "
Ôn Mạn lắc đầu:
"Sẽ không đâu. Đinh Chanh là cố ý ăn mặc rất kỹ, một bộ váy bó sát người phác họa rõ vóc dáng nóng bỏng, nàng vừa đến đã ôm lấy Cố Trường Khanh, dáng vẻ trông rất biết cách chiều lòng người:
"Tâm trạng không tốt sao? . . Đinh Chanh ngây người. Cố Trường Khanh không hề có chút thương tiếc nào, hắn lần nữa nắm chặt lấy mái tóc đen của nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mình, khuôn mặt hắn lạnh lùng đến cực điểm:
"Biết cái kết của việc nói lung tung không? "
Đinh Chanh vừa đau vừa càng bối rối hơn, nàng cuối cùng cũng nhận ra được sự tức giận của Cố Trường Khanh bắt nguồn từ đâu.
