Hoắc Thiệu Đình bỗng nhiên tỉnh hẳn người. . . Hắn thế mà quên mất! Vụ án này hắn bận rộn trước sau cả một tháng, kết quả ở ngay ngày mai, dù thế nào hắn cũng không thể đi được. Mây đỏ như đốt cháy chân trời đến đỏ bừng, thật hoa lệ nhưng cũng đầy thê lương. Một người phụ nữ như vậy, Ôn Mạn sao nỡ lòng để nàng đi ngồi mười năm, tám năm tù tội? Nàng ở phòng chờ máy bay gọi điện cho Hoắc Thiệu Đình, nhưng lúc đó Hoắc Thiệu Đình đang trong phiên tòa thẩm vấn nên tắt máy. Trước khi máy bay cất cánh, Hoắc Thiệu Đình lại gọi điện thoại cho Ôn Mạn. Ôn Mạn nhớ hồi đó bố và Nguyễn Di thường xuyên cãi nhau. "
Hoắc Thiệu Đình liếc nàng một cái. Tại thành phố B. Nếu là trước đây, Ôn Mạn chắc chắn tim sẽ đập thình thịch. Trợ lý của Lâm Tổng, người có liên quan trong vụ án, đến, rất cung kính nói:
"Luật Sư Hoắc, Lâm Tổng nhà chúng tôi muốn mời ngài dùng bữa ạ. Nàng cứ như vậy bán rẻ chính mình! Cố Trường Khanh áp mặt sát vào mặt Ôn Mạn, giọng mang ý dụ hoặc nói:
"Vậy chúng ta bây giờ bàn bạc điều kiện xong xuôi nhé, đêm nay ngươi ở lại đây qua đêm luôn được không? "
Có lẽ Ôn Mạn đã che đậy quá tốt, Nguyễn Di tin. Lần đó, Tiểu Ôn Mạn biết mình không phải con ruột. Sáng sớm, Hoắc Thiệu Đình mua vé máy bay chuyến chiều ngày hôm sau. "
Cố Trường Khanh lùi lại một bước, nhìn nàng dò xét. Cố Trường Khanh, ngươi muốn ta ở bên ngươi thì phải đợi đến khi bố ta và Nguyễn Di bình an rời khỏi thành phố B. Mẹ nàng qua đời khi nàng 10 tuổi, hơn một năm sau bố nàng cưới Nguyễn Di. . Ôn Mạn lẳng lặng nhìn rất lâu, rồi quay người lên phương tiện công cộng. Chúng ta quả thực không cần như thế này, dù sao bây giờ ngươi cũng xem ta như hồng thủy mãnh thú mà! . Hắn bước đến trước mặt nàng, khẽ bóp cằm nàng - cái cằm nhọn rất đẹp, lẩm bẩm:
"Đúng thế! Một giọt nước mắt rơi trên tấm ảnh, Ôn Mạn vội vàng nhẹ nhàng lau đi. Hắn nhíu mày, suy đoán chắc chắn là xảy ra chuyện rồi! "
Trương Bí Thư từng gặp Ôn Mạn, nàng cười cười:
"Cô Ôn rất xinh đẹp ạ! Nàng rất sợ hãi, sợ chính mình bỗng nhiên bị vứt bỏ. Nàng yêu Ôn Bá Ngôn, nuôi lớn Ôn Mạn, sau này nàng đối với Ôn Mạn cũng được xem là không tệ. Trương Bí Thư rời đi, Hoắc Thiệu Đình tiếp tục làm việc với tài liệu chuẩn bị cho buổi tòa án thẩm vấn sáng mai, nhưng hắn cứ cách một hoặc hai tiếng lại gọi điện thoại cho Ôn Mạn một lần, nhưng mãi đến tận đêm khuya vẫn không gọi được. Hắn và Hoắc Thiệu Đình bắt tay, có chút thân thiết nói:
"Thiệu Đình em, trong phòng xử án đầy phong thái nhé! Còn nữa. Mắt nàng tối sầm lại, cố gắng nói bằng giọng ôn hòa:
"Không phải con hẹn gặp người sao? . Bên cạnh hắn có nhiều phụ nữ, còn có một cô hôn thê xinh đẹp nữa. Ôn Mạn nhẹ nhàng mở cửa, nàng tựa người ở trên cánh cửa, giật mình và lo lắng rất lâu. Lúc này bên ngoài trời đã là ánh chiều tà le lói. Cơm thì ta không ăn được rồi, ta có chuyện quan trọng cần chạy về thành phố B xử lý ngay. Còn bây giờ, nàng chỉ cảm thấy chán ghét. Trương Bí Thư không dám nói thêm gì nữa. "
Ôn Mạn đứng thẳng người, nàng không cho phép chính mình rơi lệ. Nhưng khi Ôn Mạn ngước mắt lên, ý cười nhàn nhạt hiện trên môi nàng. Nguyễn Di trong lòng thấy bất an. Hoắc Thiệu Đình suy nghĩ một lát, viết một mảnh giấy cho Trương Bí Thư. Ôn Mạn nắm chặt tay nàng:
"Thật ạ! "
Hoắc Thiệu Đình cất điện thoại, cười nhạt:
"Thay ta cảm ơn Lâm Tổng bên các ngươi nhé! "
Ôn Mạn vội vàng gấp cuốn sách lại và cất đi. Nhẹ nhàng lật xem, bên trong có một tấm ảnh chụp mẹ hồi còn trẻ. . Đã có chuyện quan trọng rồi thì ta không tiện giữ em ở lại thêm! Khi đến biệt thự của Cố Trường Khanh, đã là tám giờ tối. Ăn cơm xong xuôi, Ôn Mạn về phòng mang ra một cái rương lớn, từ bên trong lấy ra một cuốn album ảnh. Nàng đứng dậy thay bộ quần áo khác, lúc chuẩn bị ra cửa lại nhịn không được ôm lấy Nguyễn Di. "
Ôn Mạn không nói gì. Nếu không, giữa chúng ta không còn gì để nói cả. Ôn Mạn cả ngày đều ở nhà. Bây giờ, hắn muốn nuốt trọn nàng vào, ăn xong rồi phủi tay sạch trơn! "
"Vâng, nhất định ạ. Ôn Mạn nhẹ nhàng vuốt ve. Lần sau đến thành phố H nhất định phải để ta được làm hết sức trách nhiệm của chủ nhà. . Nguyễn Di lúc này mới yên lòng cho nàng đi. "
Đang nói chuyện, vị Lâm Tổng đó đã đến. Có một lần Nguyễn Di khóc rất nhiều, chất vấn hắn vì sao đối xử với con người khác tốt đến thế, thậm chí không chịu sinh con của mình. Chiếc đèn chùm thủy tinh trên cao chiếu ra ánh sáng xa hoa, làm nổi bật thêm khuôn mặt tuấn tú của hắn, trông càng thêm tuấn mỹ! Nàng sẽ lúc bố và Nguyễn Di không cãi nhau, nũng nịu nói muốn một em trai em gái. . Lúc ăn cơm, Ôn Mạn khẽ nói:
"Lát nữa con muốn gặp một người bạn, là Bạch Vi giới thiệu, chắc là có thể giúp được ạ. . Nàng nhìn thẳng vào hắn, khẽ nói:
"Ta yêu ngươi hay hận ngươi cũng không thay đổi được kết cục. "Ngươi sáng mai bay đến thành phố B tìm cô Ôn, đây là địa chỉ và số điện thoại của nàng, bảo nàng gọi điện thoại cho ta! . Nàng nói Bạch Vi tìm được người rất có năng lực, Cố Trường Khanh hẳn là sẽ nể mặt. "
Mắt Ôn Mạn đỏ hoe. Thế nhưng Ôn Mạn lại không giống như vậy, nàng là miếng thịt mà hắn đã kiên nhẫn bốn năm không nỡ đụng tới. "
Hoắc Thiệu Đình phong thái nhẹ nhàng đáp lời. Nàng dùng một giọng rất bình tĩnh nói:
"Đêm nay ta phải về nhà! Ở cửa, Nguyễn Di đã nhìn thấy. Trương Bí Thư đến trễ nửa ngày, bèn quyết định cùng Hoắc Thiệu Đình đi chuyến bay cùng giờ để trở về. Thế nhưng Nguyễn Di mãi không có mang thai! Ta gọi điện cho ngươi cả ngày đấy! Lúc xế chiều tối, nàng làm cơm rồi bưng cho Nguyễn Di ăn. Hắn cười khẽ một tiếng:
"Từ lúc nào ngươi lại trở nên đanh đá chua ngoa thế này? "
Nàng nói như vậy, Cố Trường Khanh bèn khẽ bật cười. Cố Trường Khanh lẳng lặng nhìn nàng một lát, đặt chén rượu xuống rồi đứng dậy:
"Đi ăn cơm đi! Vẫn tắt máy! Nguyễn Di cảm xúc không ổn định, nàng đã ở bên cạnh bầu bạn rất lâu. "
"Vậy không bằng yêu ta đi, chí ít ngươi sẽ tốt hơn một chút, ừm? "
Nguyễn Di vẫn còn hoài nghi. . Ôn Mạn, ngươi hận ta đến thế sao? "
Cố Trường Khanh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của nàng, vậy mà lại yêu thích đến không nỡ rời tay. Lâm Tổng rất coi trọng hắn, nên bảo tài xế riêng đưa Hoắc Thiệu Đình ra sân bay. Giọng Cố Trường Khanh khàn khàn:
"Đi đâu mà bây giờ mới đến? Một doanh nhân tiếng tăm, tướng mạo nho nhã. Nguyễn Di, con muốn thử xem sao. Cố Trường Khanh mặc một bộ trang phục công sở ba mảnh, ngồi trên ghế sô pha uống rượu. Mãi cho đến trưa, khi phiên tòa thẩm vấn kết thúc, Hoắc Thiệu Đình mở điện thoại mới nhận được tin nhắn của Trương Bí Thư, hắn nhíu mày suy nghĩ. Một kẻ như Cố Trường Khanh, không đáng. Thu xếp một chút rồi đi ra đi. Không như mong muốn, chuyến bay đó của Trương Bí Thư gặp trục trặc, bị hoãn. "
Vẻ mặt Ôn Mạn lãnh đạm:
"Cố Trường Khanh, ngươi không cần làm vậy đâu. "
Tâm trạng hắn hôm nay thực sự rất tốt, thế mà lại phá lệ đồng ý:
"Được! Ta nghe theo ngươi! Chỉ cần ngươi đồng ý ở bên cạnh ta, ta sẽ cho Bác Ôn và Nguyễn Di rời khỏi thành phố B bình an! Tài sản của nhà họ Ôn, ta sẽ trả đủ số! "
