Khi Hoắc Thiệu Đình đến lấy tài liệu, đã nhìn thấy một cảnh tượng như thế này. Hầu kết của hắn không kìm được lên xuống hai lần. Dưới ánh mắt của hắn, thân thể Ôn Mạn khẽ run lên. Hoắc Thiệu Đình đưa điện thoại di động của mình cho nàng:
"Gọi điện thoại cho dì ngươi, để tránh nàng lo lắng! . . Nguyễn Di vẫn lo lắng nàng thỏa hiệp với Cố Trường Khanh, không kìm được liền hỏi nhiều thêm vài câu! Ôn Mạn không khăng khăng đòi ngủ ở phòng khách, nàng hiểu rõ hắn muốn cái gì! Ôn Mạn rất mệt mỏi. Ngay khi cả hai đều đang say đắm, Ôn Mạn nhíu mày khẽ kêu lên một tiếng đau đớn. Điện thoại của ngươi tắt máy cả ngày rồi! Nàng đưa một bát cho Hoắc Thiệu Đình. Ôn Mạn giọng nói run run:
"Gót chân bị cọ rồi, có chút đau. Ôn Mạn cắn môi không biết phải nói thế nào. Ta có một số việc cần xử lý. "
Hoắc Thiệu Đình nói xong liền đi vào thư phòng, Ôn Mạn suy đi nghĩ lại ý tứ trong lời hắn nói. "
Hoắc Thiệu Đình dùng bàn tay nâng gáy nàng, nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt chăm chú. . "
Luật sư Khương sững sờ, lập tức liền nói đùa:
"Thiệu Đình ngươi hành động này thật nhanh, Khương Duệ biết thì phải ở nhà mà khóc nhè. Ôn Mạn trong lòng nhẹ nhõm hơn chút. "
"Hắn không yếu ớt như vậy! " Nàng liền giật mình tỉnh giấc. Căn phòng ngủ u ám, chỉ có ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ tiết lộ một tia sáng, chiếu lên người nàng mờ ảo, có chút không chân thật. . Bước vào phòng ngủ chính, Ôn Mạn vén chăn mỏng lên, cẩn thận nằm xuống. . " nàng chỉ là đang nói về chuyện ước định giữa nàng và Cố Trường Khanh. Hắn rất nhanh nói xong chuyện, lại nhận mấy phần tài liệu, đều là liên quan đến vụ án của Ôn Bá Ngôn. "
Hoắc Thiệu Đình thở ra hơi nóng phả vào mặt nàng, kề bên tai nàng khẽ hỏi. "
Hoắc Thiệu Đình quay đầu lại. . Điện thoại bị một bàn tay thon dài cầm lấy, ngữ khí Hoắc Thiệu Đình rất ôn hòa nói:
"Nguyễn Di, Ôn Mạn đi cùng với ta! Ôn Mạn lấy ra một củ gừng, nấu được hai bát trà gừng. Hoắc Thiệu Đình biết nàng muốn hỏi cái gì, nhẹ nhàng nói vào tai nàng:
"Vừa rồi ta đã sắp xếp xong, ngày mai buổi sáng ta đi một chuyến, nếu không có gì bất ngờ hẳn là có thể nộp tiền bảo lãnh ra ngoài. Hắn, có biết mình đang làm gì không? Thế là mọi chuyện xảy ra thật tự nhiên, dưới sự dẫn dắt của hắn, hai người ôm lấy nhau hôn triền miên. "
Ôn Mạn nhận lấy điện thoại, nói nhẹ giọng cám ơn, đi tới trước cửa sổ gọi cho Nguyễn Di một cuộc điện thoại. Nàng đang ở trong nhà Hoắc Thiệu Đình, ngủ trên giường của hắn. Là đại cữu tử của gã khốn Cố Trường Khanh sao? Chỉ khi hắn muốn nàng, Cố Trường Khanh mới bằng lòng từ bỏ. . Đợi khi rảnh rỗi hơn một chút, hắn uống hết bát trà gừng, bảo Ôn Mạn tự đi ngủ trước rồi nói hắn vẫn còn việc. . Ánh mắt đen của Hoắc Thiệu Đình nhìn nàng, trong mắt ẩn chứa ngọn lửa đang nhảy múa. . Ôn Mạn là lần đầu tiên nên ít nhiều có chút khẩn trương, tay chân hoàn toàn không biết để đâu cho phải. Cửa phòng ngủ nhẹ nhàng mở ra, Hoắc Thiệu Đình làm xong việc, trở về ngủ, vừa bước vào đã nhìn thấy Ôn Mạn ngồi trên giường, nét mặt mờ mịt giống hệt một chú chó con đáng thương. . "
Hắn xòe bàn tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu nàng, vuốt nhẹ xuống. Đầu dây bên kia, Khương Minh bỗng nhiên nhắc đến Ôn Mạn. Ôn Mạn đặt bát trà gừng lên bàn hắn, liền muốn rời đi. Hoắc Thiệu Đình bỏ đi ý nghĩ bật đèn, đi đến cạnh giường ngồi xuống, xoa nhẹ mái tóc dài mềm mại của nàng:
"Sao còn chưa ngủ? . Nàng thật là khẩn trương, nàng không biết Hoắc Thiệu Đình khi nào sẽ trở về ngủ. Điện thoại cúp máy, Hoắc Thiệu Đình nhìn Ôn Mạn:
"Tự đi phòng bếp nấu chút trà gừng, uống xong thì đi ngủ trước. . Tiếng nói của Nguyễn Di dường như bị mèo cắp đi, nàng không nói nên lời nào, Hoắc Thiệu Đình lại phong thái tự nhiên, chỉ mấy câu liền giải thích nguyên nhân Ôn Mạn ở chỗ hắn. Nàng mạnh mẽ véo mình một cái: mình đã tỉnh chưa vậy, không phải nằm mơ chứ! . Không chỉ nàng, Nguyễn Di bên kia điện thoại cũng sợ ngây người. Ý nàng muốn sau này, việc hắn nguyện ý phá lệ chủ yếu là vì Hoắc Minh Châu sao! . Nàng đi vào phòng bếp chuẩn bị nấu trà gừng, phòng bếp của Hoắc Thiệu Đình giống như phòng mẫu vậy, nàng nghi ngờ liệu hắn có từng dùng nó không, nhưng mở tủ lạnh ra lại phát hiện bên trong chủng loại đầy đủ, loại thịt, trứng, sữa đều có. "
Hắn nói xong liền về phía trong thư phòng đi. Liệu hắn có. . Ta cùng Cố Trường Khanh. . "
Ôn Mạn vừa ngoài ý muốn lại giật mình. "
Hoắc Thiệu Đình chỉ dăm ba câu đã lái sang chuyện khác. Nhưng trong đêm nàng trằn trọc, hoàn toàn không ngủ được, mỗi lần mơ màng sắp ngủ thiếp đi, liền sẽ cảm thấy cơ thể bị một đôi tay hữu lực ôm lấy, người đàn ông khẽ gọi tên nàng:
"Ôn Mạn. Cổ tay nàng lại bị hắn bắt được, hắn nhẹ nhàng kéo một cái, nàng ngồi lên đùi hắn. . Càng như vậy, Hoắc Thiệu Đình càng động tình mãnh liệt. Hoắc Thiệu Đình tiếp tục nói chuyện với luật sư Khương Minh, tay kia cũng không nhàn rỗi, Ôn Mạn bị hắn trêu chọc đến không chịu nổi, nằm rạp lên vai hắn nhẹ nhàng cắn vai hắn. Ôn Mạn nhẹ nhàng kéo nhẹ ống tay áo của hắn:
"Hoắc Thiệu Đình. Trong thư phòng, Hoắc Thiệu Đình đang nói chuyện điện thoại, Ôn Mạn tới cửa hắn cũng không tránh, ra hiệu cho Ôn Mạn đi vào. Thân thể, càng run bần bật. "Thế nào? . Ôn Mạn ngồi dậy, nhẹ nhàng chạm vào mặt mình. Căn phòng ngủ u ám, chỉ có ánh trăng xuyên qua khe cửa sổ tiết lộ một tia sáng, chiếu lên người nàng mờ ảo, có chút không chân thật. Ôn Mạn khó khăn mở lời:
"Ta cùng. . Nàng không nói gì, chỉ là ôm chặt cổ của hắn. Ánh mắt sâu thẳm của Hoắc Thiệu Đình trở nên tối lại, chầm chậm nói:
"Ta cho rằng ngươi đi về với ta, là đã đưa ra lựa chọn. Ta họ Hoắc, Hoắc Thiệu Đình luật sư. "
Ôn Mạn theo tay hắn vuốt ve, dịu dàng ngoan ngoãn dựa vào vai hắn. Hoắc Thiệu Đình ở độ tuổi huyết khí phương cương, hắn không cần thiết phải ép buộc chính mình. . . Đầu dây bên kia thật sự là Hoắc Thiệu Đình ư? "Giữa ngươi và Cố Trường Khanh, sẽ không có gì cả. . . "
Ôn Mạn vô cùng cảm kích. Hoắc Thiệu Đình cười nhạt:
"Nàng ở chỗ ta đây mà, ngươi muốn nói chuyện với nàng không? Nàng không nghĩ tới Hoắc Thiệu Đình lại nguyện ý công khai mối quan hệ này. Không phải là mộng. Ôn Mạn sợ hắn không vui, ôm chặt lấy cổ hắn, giọng mềm mại nói:
"Không đau. "
Hoắc Thiệu Đình khẽ cười. Hắn dùng chóp mũi khẽ cọ vào nàng, giọng nói khàn khàn đến lạc đi cả giọng:
"Ôn lão sư, lại còn gấp hơn cả ta sao? "
Ôn Mạn đỏ mặt đến muốn nhỏ máu. Hoắc Thiệu Đình không trêu chọc nàng nữa, đưa tay ra bật một chiếc đèn ngủ, ánh đèn vàng lờ mờ sáng lên, thần thái của cả hai đều trông thấy rất rõ.
