Chỉ là ngẫm lại, Ôn Mạn đã cảm thấy xấu hổ. Hiện thực cũng đúng là, Hoắc Thiệu Đình bận rộn chìm đắm trong cuộc vui, liên tiếp ba ngày cũng không về nhà trọ. Ôn Mạn sao có thể lấy chuyện của mình làm phiền hắn như vậy? Nàng chỉ là mỗi ngày mang bữa sáng cùng một bộ quần áo đến cho hắn, Hoắc Thiệu Đình không nói gì! . "
Hoắc Thiệu Đình cơm trưa và cơm tối, từ trước đến nay luôn giải quyết ở bên ngoài. Ôn Mạn đặc biệt chủ động, phối hợp. . Thứ Tư, Ôn Mạn ở nhà bầu bạn với Ôn Bá Ngôn một ngày. "
Ôn Mạn không ngờ hắn còn nhớ, mà lại còn chủ động hỏi. Đặc biệt là, hắn còn thích cơ thể nàng. Hoắc Thiệu Đình có một vụ án khó giải quyết đang nằm trong tay, nhưng đại khái đã có hướng đi, tâm trạng cũng không tệ. "
Ôn Mạn khẽ 'dạ'. Tối hôm qua dù sao cũng có thân mật, cả hai vẫn còn đôi chút chưa thỏa mãn, rồi lại hôn nhau hồi lâu. . Hắn mắt đen sâu thẳm, tha thiết nhìn chăm chú nàng. "
Hoắc Thiệu Đình không trả lời nàng, ngược lại hỏi nàng:
"Có nhớ ta không? Nàng tưởng rằng tối nay họ sẽ phát sinh quan hệ. . Hoắc Thiệu Đình dịu giọng hơn chút:
"Không chào đón sao? "
Ôn Mạn ôm sát hắn không để hắn đi, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên như nhỏ máu. . Qua mấy ngày làm tiếp, được không? Nàng chưa từng động tình đến thế bao giờ, tất cả những cảm xúc này đều do Hoắc Thiệu Đình mang lại cho nàng, thế nhưng đến thời khắc quan trọng nhất, hắn lại nói không làm nữa! Hoắc Thiệu Đình đang ở cạnh giường đeo cà vạt, thấy nàng tỉnh, xoay người trao cho nàng một nụ hôn chào buổi sáng. Đang bận rộn, điện thoại của Hoắc Thiệu Đình gọi tới. . "
Ôn Mạn ôm cổ hắn, toàn khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ si mê, đắm chìm, nàng chủ động hôn hắn một chút, nói:
"Thiệp mời em còn chưa nhận được, thời gian chắc là buổi tối bảy giờ, địa điểm chờ em biết rồi gửi cho anh. "
Hoắc Thiệu Đình không nói thêm gì nữa, chỉ khẽ khàng bật cười rất nhẹ. "
Ôn Mạn muốn xuống giường chuẩn bị bữa sáng cho hắn. Hắn chắc là quá mệt mỏi, giọng khàn đặc gần như không còn ra hơi:
"Ta lát nữa trở về! Ban đêm, nàng ở trong căn hộ làm những chiếc xíu mại nhỏ màu phỉ thúy, chuẩn bị ngày thứ Hai mang qua cho Hoắc Thiệu Đình. Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng vuốt lên mặt nàng một cái, sau đó trêu chọc nàng:
"Sao mà nôn nóng thế? Lúc đầu thì còn kiềm chế, nhưng rồi hôn nhau một hồi liền bùng cháy. Ôn Mạn nhẹ nhàng giữ chặt tay hắn, nghiêng mặt sang bên để hắn thuận tiện hôn. . cho dù mối quan hệ này của họ không đi đến cuối cùng, thế nhưng trải nghiệm tình cảm này Hoắc Thiệu Đình mang lại cho nàng rất lay động lòng người, nàng không hề có cảm giác bị đùa bỡn chút nào. muốn trở về sao? Đêm nay, nàng cố ý mặc một bộ đồ ngủ tơ tằm màu xanh vỏ cau, dáng vẻ nửa kín nửa hở đặc biệt khiêu gợi. Lòng nàng dâng lên sự cảm động. "
Hoắc Thiệu Đình không nói gì. . Hiện tại, đột nhiên có một người ôn nhu, quan tâm như thế vì hắn nấu cơm, cảm giác cũng không tệ lắm! Sáng sớm, Ôn Mạn tỉnh lại. "Quá mệt mỏi rồi! Ôn Mạn mãi sau mới nhận ra, hắn đang mặc chiếc áo sơ mi nàng mua. "
Nàng bất an, khẽ khàng hỏi:
"Thật không làm ảnh hưởng đến công việc của anh sao? Hoắc Thiệu Đình sắp về rồi, tại sao nàng phải bận tâm chuyện về đám bạn học cũ làm gì? Hắn tựa vào ghế sô pha ở phòng khách, tùy ý lật xem tài liệu. Ta chuẩn bị đồ ăn, ngươi muốn ăn gì? Hoắc Thiệu Đình rất ôn nhu nói:
"Lát nữa tôi có cuộc họp, em ngủ tiếp một lát đi! . "
Ôn Mạn giọng nhẹ nhàng:
"Vậy thì. "
Ôn Mạn dù có da mặt dày đến đâu đi chăng nữa, cũng không dám ôm hắn nữa. "
"Không có! Họ mấy ngày không gặp, lại chưa thực sự gần gũi, vì vậy cảm xúc của cả hai dâng trào đặc biệt nhanh. Chẳng phải nàng thật sự muốn quyến rũ hắn sao? . Nàng mềm mại nói:
"Có nhớ. Ôn Mạn chờ đợi rất lâu trong phòng tắm, mãi mới lấy hết dũng khí bước ra. Nhưng Hoắc Thiệu Đình thân mật với nàng một hồi lâu, cuối cùng vùi đầu vào vai nàng khẽ thở dốc. Vừa nấu xong cơm, Hoắc Thiệu Đình trở về. . . Nàng chu đáo xới cơm, múc canh cho hắn, rồi đặt hai viên xíu mại nhỏ óng ánh vào trong chén:
"Dì nói anh rất thích ăn món này, lúc đầu em định làm cho anh làm bữa sáng ngày mai. Đúng rồi, hôm nay dì giúp việc xin nghỉ. "
Hoắc Thiệu Đình cười cười. "
Ôn Mạn không ngờ hắn lại tán tỉnh mình qua điện thoại, trong đầu nàng hiện lên hình ảnh hắn mặc âu phục ngồi trong phòng làm việc trông thật phong độ, thế mà hắn lại cầm di động nói những lời như vậy với một người phụ nữ. Hôn xong, mặt nàng có chút đỏ, nàng còn chưa kịp đánh răng. Hắn cố ý đẩy tay nàng ra, nói:
"Nếu em không muốn tôi đi, tôi sẽ không đi. Nụ cười ấy giống như một làn hơi ấm khẽ phả vào tai Ôn Mạn, khiến nàng mặt đỏ tim đập loạn xạ. Hoắc Thiệu Đình khẽ giữ lấy khuôn mặt nàng, cười khẽ:
"Nhớ ta đến thế sao? Ôn Mạn ngượng nghịu. Hoắc Thiệu Đình khẽ giữ nàng lại, ánh mắt thâm thúy:
"Tôi đã dặn Thư ký Trương mang một phần đến là được rồi. Nụ hôn của hắn mãnh liệt, mạnh mẽ, giống như muốn hòa tan nàng ra, Ôn Mạn chân run rẩy đến không chịu nổi nhưng cũng lặng lẽ chịu đựng. . Hắn trực tiếp kéo nàng ngồi gọn trong lòng, rồi hôn nàng. Trong lúc nấu cơm, tâm trạng nàng cứ xao động, không thể tập trung. Bận rộn vài ngày, trên khuôn mặt hắn phảng phất nét mệt mỏi nhưng vẫn rất anh tuấn, trông thấy Ôn Mạn đang dọn bàn ăn, hắn đi đến ôm lấy nàng từ phía sau, thấp giọng hỏi:
"Tối thứ Sáu khoảng mấy giờ họp mặt, ở đâu? Hoắc Thiệu Đình dù sao cũng là người đàn ông trưởng thành, hắn khẽ bật cười một tiếng, vòng tay ôm lấy nàng đi thẳng vào phòng ngủ. Cho dù. "
Ôn Mạn sững sờ, sau đó gương mặt nóng lên, hắn. "
Thân thể Ôn Mạn khẽ run rẩy. Cửa khẽ khép hờ, bên trong là cảnh xuân vô biên. Dù chỉ cách sợi dây điện thoại, Ôn Mạn cũng cảm thấy khoảng cách như tan biến, trở nên tự nhiên, tùy ý hẳn lên. Ôn Mạn bị nhìn tới đỏ mặt, nhưng vẫn nén lại sự ngượng ngùng, ngồi vào lòng hắn, ôm cổ hắn khẽ khàng nói:
"Hoắc Thiệu Đình, người của em sạch sẽ rồi. . . Hoắc Thiệu Đình đứng đó, nhìn xuống. Nàng sửng sốt rồi băn khoăn một hồi lâu. Vậy thì nàng phải làm sao bây giờ đây? Ôn lão sư, dù sao cũng phải để tôi ăn bữa cơm đã chứ, hiện tại tôi e là chưa đủ thể lực để 'ứng phó' với em đâu. . . Màu cà phê, hắn phối với quần tây màu gỉ sét, cà vạt màu đỏ rượu sợi nhỏ. Nhìn trẻ hơn chút, vừa phong độ lại toát lên khí chất cao quý! Vẻ ngoài như thế này, người phụ nữ nào mà không thích? Ôn Mạn nhẹ nhàng vuốt ve chất liệu áo sơ mi, ít nhiều cũng cảm thấy rung động. Hoắc Thiệu Đình đưa tay nhìn đồng hồ, hôn nàng thêm một cái rồi rời đi.
