.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 5:




Nàng mang trong mình chút tuyệt vọng. Khoảng thời gian tiếp theo, trong xe im lặng một lúc lâu, không ai nói lời nào. Hoắc Thiệu Đình đưa nàng về đến nhà, mưa đã tạnh. Hắn không xuống xe mở cửa giúp nàng, chỉ thận trọng gật đầu. Ôn Mạn không muốn từ bỏ:
"Hoắc Luật Sư, thêm Wechat nhé? Ôn Mạn không tìm thấy cơ hội nói chuyện, từ từ lại ngủ thiếp đi. Hoắc Thiệu Đình nhíu mày lại. "
Hoắc Phu Nhân nói với con trai:
"Vừa nãy mẹ muốn lấy số thứ tự trước, không ngờ hệ thống đăng ký của bệnh viện giờ phức tạp hơn trước nhiều, may mắn là vị tiểu thư này đã chỉ dẫn cho mẹ. Nguyễn Di thất vọng, muốn trách móc vài câu nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng, chỉ nói:
"Quần áo đều ướt cả rồi, đi tắm đi, đừng để bị lạnh. "
Hoắc Thiệu Đình không nói gì, hắn cúi đầu cầm điện thoại làm việc. Khi tỉnh lại đã là giữa trưa ngày hôm sau. "
Hoắc Thiệu Đình hai tay đút trong túi áo, cười nhạt một tiếng. Hoắc Thiệu Đình ngồi xuống cạnh Ôn Mạn, rất nhạt nhẽo hỏi:
"Còn bao nhiêu bình nữa? Ôn Mạn phát hiện mình đang tựa vào vai Hoắc Thiệu Đình, sau lưng có một bàn tay đang đỡ lấy nàng. Hoắc Phu Nhân chú ý tới ánh mắt của con trai, bà nhìn theo, sau đó cũng có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng:
"Thiệu Đình, ngươi biết vị tiểu thư này sao? Giọng hắn hơi trầm xuống, nghe rất nghiêm túc. Hoắc Phu Nhân rất có thiện cảm với Ôn Mạn, bà nói với con trai:
"Thiệu Đình, ngươi ở lại đây bầu bạn với vị tiểu thư này đi! Bệnh viện rất đông người, chờ một tiếng đồng hồ mới đến lượt nàng. Một mình ốm đau trong bệnh viện, nhìn thật đáng thương. "
Tấm danh thiếp đặt đến đầu ngón tay Ôn Mạn, cái chạm khiến hơi ấm từ cả hai truyền đến một chút. Ôn Mạn nói khàn giọng kể lại một lần. Hắn nghe điện thoại ngay tại phòng truyền dịch, vốn dĩ không phải chỗ thích hợp, nhưng hắn thực sự quá thu hút ánh nhìn. Nguyễn Di không ở nhà, trong phòng yên tĩnh. Hoắc Phu Nhân không thể miễn cưỡng hắn, trong lòng khẽ thở dài. Trước mặt là gương mặt tuấn tú phóng đại của Hoắc Thiệu Đình. Thân mật đến mức ôm nhau như thế mà, hắn cũng nhịn được? Nàng trông thấy Hoắc Thiệu Đình, quên mất kim tiêm trên tay mà vội vàng đứng dậy. Trong lòng nàng rõ ràng, trừ khi Hoắc Thiệu Đình muốn, nếu không thì bản thân nàng không thể câu dẫn được hắn. Hắn vốn có dung mạo cực kỳ đẹp đẽ, lúc này lại giữ vẻ điềm tĩnh. Ôn Mạn ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt hơi thất thần. Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình dừng lại lâu hơn mấy giây. Ôn Mạn thậm chí không kịp từ chối. "
Ôn Mạn khẽ nói:
"Sẽ không đâu, ta cảm giác hắn rất bình thường mà! "
Hoắc Thiệu Đình từ chối, nhưng hắn suy nghĩ rồi ôn hòa nói:
"Ngươi tìm Luật sư Khương Minh đi, ông ấy trong giới luật pháp cũng rất nổi tiếng. Trên mu bàn tay trắng nõn có ống tiêm cắm vào, khuôn mặt ngủ say trông dịu dàng nhưng có chút tái nhợt, nhìn rất hiền lành đáng yêu. Nàng xuống xe, cửa vừa đóng lại, Hoắc Thiệu Đình lập tức lái xe đi. Đo nhiệt độ cơ thể thì đã lên tới 39 độ 5. Ôn Mạn vừa vặn tỉnh lại. Trong lúc mơ màng, nàng như nghe thấy Hoắc Thiệu Đình nói chuyện với y tá, rồi có một chiếc áo khoác được phủ lên đùi nàng, che đi đôi chân đang lộ ra ngoài một cách rất cẩn thận. "
Ôn Mạn không ngờ hắn thật sự quay lại, nàng lại không dám đắc tội hắn, khẽ giọng trả lời:
"Còn một bình là xong. "
Hoắc Thiệu Đình liền nhìn Ôn Mạn thêm một chút. "
Bạch Vi yên tâm, nàng lại động viên Ôn Mạn:
"Chỉ cần trên người hắn không có bệnh tật gì, ta không tin lại không cưa đổ được hắn. Hắn tùy ý nói vài câu ứng phó. Bác sĩ kê đơn thuốc cho nàng. Nàng bôn ba nhiều ngày thực sự mệt mỏi không chịu nổi, nửa giờ sau đã tựa vào chiếc ghế đơn sơ ngủ thiếp đi. Hoắc Thiệu Đình thừa nhận hắn thích cơ thể Ôn Mạn, đặc biệt là đôi chân trắng nõn thon dài kia. Lập tức, một đoạn ống truyền dịch trong suốt liền biến thành đỏ tươi. Ôn Mạn mặt mày tái nhợt, khẽ lắc đầu. . . . Hoắc Thiệu Đình đang nghe điện thoại. . Ôn Mạn cảm thấy càng khó chịu hơn. . Nàng gượng người đứng lên ăn một chút gì đó, rồi đón xe đi bệnh viện. Nửa đêm 12 giờ, Bạch Vi gọi điện thoại tới, nôn nóng muốn biết kết quả. Ôn Mạn khẽ nhíu mày khẽ gọi một tiếng đau, rồi vội vàng ngồi xuống. Nếu như mẫu thân biết Ôn Mạn là bạn gái cũ của Cố Trường Khanh, không biết bà ấy còn nhiệt tình như vậy nữa không? . "
Nói xong, hắn nghiêng người lấy trong ngăn tủ để đồ ra một tấm danh thiếp:
"Phương thức liên lạc của Luật sư Khương. Hoắc Thiệu Đình lại trực tiếp bỏ qua nàng để mở cửa xe giúp nàng, rồi nhàn nhạt nói:
"Ôn lão sư, về sau chúng ta không cần gặp mặt. Không ngờ Thiệu Đình, ngươi lại biết nàng. Tỉnh lại lần nữa. Hoắc Thiệu Đình cùng mẫu thân đến bệnh viện lấy thuốc, lúc chuẩn bị ra về thì tình cờ trông thấy Ôn Mạn trong phòng truyền dịch. "
Ôn Mạn gật đầu. Ôn Mạn về nhà. Ôn Mạn đang ngủ thiếp đi. Bạch Vi há hốc mồm kinh ngạc:
"Hoắc Thiệu Đình là Liễu Hạ Huệ tái thế đấy à? Khi nàng xong xuôi các thủ tục và chuẩn bị truyền dịch, đã là ba giờ chiều. Hoắc Thiệu Đình đưa mẫu thân ra bãi đỗ xe, lái xe đã chờ sẵn từ sớm. Suy nghĩ về việc được chiêm ngưỡng nó khiến hắn thấy rất xúc động. . . Thiệu Đình này. Ôn Mạn ơi. Có phải thân thể hắn có vấn đề gì không? Ôn Mạn ngửi thấy mùi trên người hắn, mùi gỗ hòa lẫn hương nước cạo râu nam tính, dễ ngửi giống như thứ thuốc kích thích tình dục tốt nhất. "
Ôn Mạn cười khổ. Tim Ôn Mạn đập nhanh hơn. Hoắc Thiệu Đình trở lại phòng truyền dịch, Ôn Mạn đang ngồi đó thất thần. Hắn chỉ muốn chiếm đoạt thân thể của nàng, không muốn xen vào cuộc đời nàng. Nàng tắm rửa rồi uống thuốc, nhưng vẫn bị cảm, đầu óc choáng váng. Hoắc Phu Nhân lên xe không nhịn được vẫn nói:
"Vị Ôn tiểu thư này mẹ thấy không tệ! Nguyễn Di đang thắp hương, thấy nàng trở về thì trong mắt dâng lên hy vọng. Nói chuyện với Bạch Vi một lúc lâu, sau khi cúp điện thoại nàng tiếp tục ngủ. "
Hoắc Thiệu Đình vốn không tình nguyện, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Hoắc Phu Nhân, hắn lại đồng ý. Ôn Mạn đứng trong màn đêm, toàn thân dâng lên một cảm giác lạnh lẽo như băng. Nhưng chỉ dừng lại ở đó. "
Hoắc Thiệu Đình nhàn nhạt đáp:
"Gặp mặt một lần. "
Ôn Mạn dù mặt dày đến đâu cũng không có cách nào tiếp tục ở lì trong xe. Chừng hai năm nữa ngươi cũng ba mươi rồi, gặp người được thì cứ định đoạt đi. Xung quanh những thiếu nữ và phụ nữ cứ nhìn chằm chằm hắn, những ánh mắt ấy như muốn thiêu chảy cả Hoắc Luật Sư vậy. Hoắc Thiệu Đình cúp điện thoại, phát hiện Ôn Mạn đã tỉnh. Khuôn mặt nàng vốn tái nhợt nay ửng thêm chút hồng nhạt, ánh mắt còn mơ màng vì mới tỉnh giấc càng lộ vẻ ngây thơ chưa rõ sự đời, khiến đàn ông rất dễ động lòng. Hoắc Thiệu Đình rất nhạt nhẽo hỏi:
"Ngươi còn muốn tựa vào bao giờ nữa? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.