Cố Trường Khanh thật ra đã quên, người quản lý nhắc đến hắn tiện miệng hỏi một chút:
"Nàng đâu rồi? "
Hắn nhớ rõ cô bé ấy khóc đến trông rất đáng thương! Người quản lý thấy hắn vẫn còn dáng vẻ hứng thú, ho nhẹ một tiếng:
"Nàng đi bao khác rồi, nếu Cố Tổng thích nàng, lần sau ta vẫn sẽ để nàng bồi ngài. "
Cố Trường Khanh không nói gì. Tâm trạng của hắn không tốt, tiếp tục uống rượu, uống đến say mèm. Gương mặt nhìn nghiêng đặc biệt giống Ôn Mạn. Mới nãy ai ôm ta không chịu buông? Người quản lý nghe thấy tiếng động chạy tới, nhìn lên liền trợn tròn mắt! Ôn Mạn đang hôn với người đàn ông khác, có lẽ một lát nữa sẽ cùng người đàn ông đó làm chuyện ấy. Cái chỗ như thế này thì kiếm đâu ra lão bà của ngươi? Viên cảnh sát trưởng khá lịch sự, đưa cho điếu thuốc lá. . Ôn Mạn kéo chăn che kín mặt, không cho hắn chạm vào. Hắc. Vị hôn thê xinh đẹp như vậy không ở bên ôm ấp lại chạy đến quán bar làm loạn, thằng cha này bị cái gì kích động vậy! Hắn chỉ muốn cầu xin nàng thích hắn! . Cố Trường Khanh bỗng sững sờ. Cái bệnh này lại còn nghiêm trọng hơn lúc nãy nữa! . Cái gã phú nhị đại kia chưa bao giờ phải chịu cái nhục này! "
Tai của Ôn Mạn mang theo vẻ trắng nhạt lại có chút lông tơ nhỏ li ti, nhìn trông thật đáng yêu, Hoắc Thiệu Đình nhịn không được đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve. . Đây chẳng phải là đại cậu cả của Diêm Vương giới chính trị luật pháp sao? Hắn làm sao có thể so đo với cái thứ rác rưởi như vậy! "
Mặc cho người quản lý nói thế nào, gã phú nhị đại vẫn báo cảnh sát. "
Cố Trường Khanh bị kích động, túm lấy người kia mà đánh tới tấp. Cố Trường Khanh ngồi trên ghế dài trong cục cảnh sát, viên cảnh sát trưởng ở đó biết hắn. Hắn thậm chí muốn lao đến nhà Hoắc Thiệu Đình, lôi Ôn Mạn ra ngoài, hắn muốn nói cho nàng biết hắn hối hận, hắn có thể từ bỏ quyền thế mà Hoắc gia mang lại, hắn thậm chí có thể không tìm những người phụ nữ khác ! "
"Ôn Mạn là của ta. Hắn vẫn luôn mong muốn chẳng phải là quyền thế hay sao, vì sao gần đây hắn lại mất lý trí đến mức vì Ôn Mạn mà muốn từ bỏ tất cả? "
Hoắc Thiệu Đình cũng là người chu đáo. "
Gã phú nhị đại ở bên cạnh cuối cùng đoán được thân phận của hắn, bèn lại gào lên mắng:
"Mẹ nó! . . Hắn ghé sát tai nàng rất dịu dàng nói:
"Ta giúp ngươi xả nước tắm. Lúc nhận được điện thoại, Hoắc Thiệu Đình mới cùng Ôn Mạn xong chuyện. Hắn không chịu giảng hòa. . Thế này chẳng phải là đến chỗ chúng tôi để nộp KPI rồi! . Thì ra khi say đến như vậy, hắn mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, thời điểm được Ôn Mạn thích là những năm hạnh phúc nhất trong cuộc đời Cố Trường Khanh. Lần trước cũng vì giành giật người tình mà đến đây, lần này lại là đánh nhau vì phụ nữ. Khinh thường lắm! "
Cố Trường Khanh châm điếu thuốc lá, đầu óc tỉnh táo hơn chút, hắn nhìn gã phú nhị đại bên cạnh. Uống say, trong đầu tất cả đều là hình ảnh Ôn Mạn ngồi trên đùi Hoắc Thiệu Đình hôn nhau, vẻ rụt rè lại nóng bỏng ấy, khiến Cố Trường Khanh đơn giản là phát cuồng! Vì một cô gái quán bar mà ghen tuông, ngươi cũng không thấy xấu hổ sao! Mắt hắn đỏ ngầu lên ! Ôn Mạn chịu không nổi, cắn môi:
"Ngươi. Thôi được rồi! Nếu ở khu tôi có thêm vài người có tính tình như Cố Tổng đây, chúng tôi cần gì phải lăn lộn suốt ngày ngoài đường chứ! Cố Trường Khanh túm lấy cổ áo tên nhược kê kia, một quyền đánh xuống. "
Đều là người quen cả, quá trình đơn giản. Người quản lý ôm mặt rên rỉ. "Cố Tổng, ngài đây là lần thứ hai 'nhập cung' rồi đấy nhỉ! "Được! "Ngượng ngùng sao? Người quản lý đi can ngăn, cũng bị ăn đấm mấy lần. Xem ai giết chết ai! "
"Nàng là lão bà của ta! Cứ để hai vị 'ông' này đánh cho hả dạ rồi tính, đợi đến khi bọn họ hết sức thì hắn sẽ cho người vào can. "Ai bảo ngươi ôm Ôn Mạn! . Thế nhưng men rượu lúc này, đang tàn phá lý trí. Cố Trường Khanh khí huyết cuồn cuộn, thừa lúc hơi men mà đá bay cửa phòng riêng ra ngoài, bên trong truyền đến tiếng kêu rít lên. Hắn cười lạnh nhìn Cố Trường Khanh, "Đồ khốn nạn mà chuẩn bị ngồi bóc lịch đi! Cuối cùng vẫn phải huy động bảo an, mới ghì được Cố Trường Khanh đang lên cơn điên xuống, cái gã phú nhị đại kia quệt quệt vết máu ở khóe miệng, lạnh giọng nói:
"Lão tử giết chết ngươi! Đêm khuya. Ngươi có tiền đồ gì mà để lão bà kiếm tiền này về nuôi sống cái thằng ăn bám nhà ngươi à? Viên cảnh sát trưởng đưa giấy, rất tốt bụng hỏi một câu:
"Hay là để mời Luật Sư Hoắc đến đóng tiền bảo lãnh cho ngài? "Đến đi tiểu tử! Hắn hít một hơi thuốc thật mạnh:
"Gọi điện cho hắn đi! Hắn say, trong người lại giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt. Hắn đúng lúc đi ngang qua căn phòng riêng kia, cửa he hé có thể trông thấy bên trong. Viên cảnh sát trưởng ngồi trước mặt hắn, lời lẽ thấm thía:
"Cố Tổng, người ta giao du văn minh lịch sự, ngài nhúng tay vào làm gì thế? . Ôn Mạn rất mệt, nhưng Hoắc Thiệu Đình lại vẫn còn sung sức, hắn ôm lấy eo nàng nhẹ nhàng trêu ghẹo. . đừng làm nữa, ta muốn tắm! . Khiến gã ta sợ hãi khóc lóc, vừa gào vừa la hét om sòm. Ồ! Cố Trường Khanh khẽ nhả ra một làn khói. Bị cái gì kích động, chính hắn cũng nói không rõ. "
Hoắc Thiệu Đình ôm cả người lẫn chăn của nàng, sau đó kéo nàng ra khỏi chăn. ? "
Viên cảnh sát trưởng lắc đầu cười cười:
"Cố Tổng, không phải tôi nói ngài đâu, ngài làm rể hiền nhà họ Hoắc bao nhiêu cũng nên giữ gìn chút thể diện, chuyện như thế này cũng không phải nhiều lần được tha thứ đâu. Vừa nãy khuyên nhủ cả nửa ngày, sao cái Cố Tổng này còn không thông suốt ra a? "
Cố Trường Khanh cười lạnh. . "
Hai người lại đánh nhau một trận nữa, đánh cho máu bắn tung tóe khắp nơi. Cố Trường Khanh uống rượu say mèm, loạng choạng đi ra ngoài. Ngươi có bị bệnh không! . "
Cái gã phú nhị đại kia không hiểu sao bị đánh, sững sờ một lát liền tức giận điên lên, hắn một cước đá về phía Cố Trường Khanh:
"Thằng cha này có bị bệnh không! Chắc chắn hắn sẽ rất khó chịu! . . "
Cố Trường Khanh vốn định từ chối thẳng thừng, nhưng hắn chợt nhớ lúc này Hoắc Thiệu Đình đang ở bên Ôn Mạn đi ngủ đâu, gọi Hoắc Thiệu Đình tới. Khổ nỗi Cố Trường Khanh lại đang say, đầu óc hắn không được tỉnh táo, nhìn lầm thành Ôn Mạn. "
Cố Trường Khanh vẻ mặt mờ mịt. Quả nhiên vị hôn thê chẳng là gì cũng không thể giữ chân được hắn, chỉ cần còn thở là sẽ còn chơi bời bên ngoài, chỉ khi xuống mồ mới trung thực! Một cô gái đang ngồi trong lòng một phú nhị đại, mềm mại để người đàn ông hôn, người kia rất biết cách trêu ghẹo, chỉ mới hôn mà đã khiến cô gái toàn thân run rẩy. "
Giữ gìn thể diện! Hắn lại muốn trêu chọc nàng. . . Ôn Mạn khẽ khẩn cầu:
"Ta không khỏe, ngươi cho ta tắm một cái. "
