.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 56:




Hoắc Thiệu Đình trầm giọng cười:
"Sao lại sợ thành dạng này? "
Hắn vén mái tóc dài đẫm mồ hôi của nàng, hôn lên vầng trán mịn màng, cuối cùng thì buông nàng ra, vén chăn đứng dậy. Dáng người Hoắc Thiệu Đình rất đẹp, nhưng Ôn Mạn không dám nhìn. Trong phòng tắm truyền đến âm thanh nước chảy. Ước chừng 5 phút đồng hồ, Hoắc Thiệu Đình trở lại phòng ngủ muốn ôm Ôn Mạn, Ôn Mạn quấn khăn tắm đỏ mặt như trái cà chua:
"Chính ta đi. "
Bên kia điện thoại là Đội trưởng Triệu trong cục cảnh sát. Một lát nữa sẽ về. Hoắc Thiệu Đình nhàn nhạt mở miệng:
"Lên xe. "
Hoắc Thiệu Đình khẽ liếc nhìn một chút, rồi nhạt giọng nói:
"Cho mấy người này ta cũng nộp tiền bảo lãnh hết, còn chuyện đêm nay. . Đội trưởng Triệu sung sướng hôn lên tấm chi phiếu kia, nhiệt tình phất tay:
"Hoắc Luật Sư, lần sau gặp lại. . Trở lại phòng ngủ, Hoắc Thiệu Đình tựa vào đầu giường rất thư thái châm một điếu thuốc lá, chậm rãi nhả khói. Hoắc Thiệu Đình thấy hắn đã biết điều, cũng không làm khó hắn, thẳng bước ra cục cảnh sát. Tên thiếu gia nhà giàu kia đang bưng hộp mì tôm, ăn rất ngon lành. Hắn lái xe đến cục cảnh sát. Ta gọi điện thoại để Lý Tổng tới lĩnh người! Hắn giọng điệu có chút lạnh nhạt:
"Biết ta đang có đời sống về đêm, còn mời ta đi? Cho ông ta biết thằng con trai cưng của ông ta bình thường đều làm những gì! "
Hoắc Thiệu Đình cúp điện thoại, đứng dậy thay quần áo, hắn gõ cửa kính phòng tắm:
"Ta ra ngoài giải quyết chút chuyện, ngủ đi đừng chờ ta. Hoắc Thiệu Đình hôn nàng một lát, ghé môi nàng lẩm bẩm:
"Mới thay bộ quần áo mới, lại bị ngươi làm ướt. Khí chất êm dịu như gió, trong trẻo như ánh trăng ấy, khiến nàng vô cùng lúng túng, như thể một cô gái như nàng hoàn toàn không hợp với hắn lúc này. Đội trưởng Triệu phấn chấn nghênh đón, thân thiết chào hỏi:
"Hoắc Luật Sư, thật sự là làm phiền ngài, lặn lội từ trên giường đến. . Hắn nhẹ nhàng nhếch mép cười nhạo, ấy vậy mà không chấp nhặt. . Cố Trường Khanh đi tới. Hắn chậm rãi tiếp tục hút thuốc lá, hai gò má bởi vì dùng sức mà hõm sâu, đẹp mắt vô cùng gợi cảm. "
Đội trưởng Triệu sững sờ. Gần đây vụ án kia gần như đã giải quyết xong, hắn cũng rất thả lỏng bản thân. Trong cục cảnh sát đang khá ồn ào, mấy người ngồi ở bên trong. " Đội trưởng Triệu rất hiểu. . "
Đội trưởng Triệu đang định mắng cho một trận. . "
Hoắc Thiệu Đình thản nhiên mở lời:
"Ta muốn làm thủ tục gì? "
Giọng nói hắn khàn đi khác thường. "
Đội trưởng Triệu khẽ hất cằm:
"Yên tâm, chúng tôi đang chăm sóc chu đáo đấy ạ. "
Hoắc Thiệu Đình cũng không miễn cưỡng. Ôn Mạn mặt ửng hồng, bắt lấy cánh tay của hắn không cho hắn làm loạn. "
Hoắc Thiệu Đình không để ý tới hắn. "Hoắc Luật Sư ký tên mà nộp tiền là xong. Nàng vòng tay qua cổ hắn, mạnh dạn hôn hắn. Hắn cười lạnh nhìn về phía Cố Trường Khanh. Mẹ nhà hắn, người này vậy mà biết bố hắn! "
Hoắc Thiệu Đình nhanh chân bước vào. Đêm nay hắn còn muốn đi? " Ôn Mạn đỏ mặt tột độ. . "
Đội trưởng Triệu đã sớm chuẩn bị sẵn giấy tờ. Một lúc lâu, Hoắc Thiệu Đình đột nhiên cười khẽ một tiếng:
"Là Cố Tổng yêu cầu ta tới à? Người quản lý đang ngồi yên lặng, cô gái mặc váy dây đen khoác thêm chiếc áo vest bên ngoài, toàn thân run lẩy bẩy. . . . Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình rơi trên mặt nàng. "
Ông ấy giơ ngón cái lên:
"Hai giờ sáng, người trẻ tuổi sức lực thật dồi dào. Chuyện là thế này, bên chúng tôi có một vụ tranh chấp có liên quan đến em rể tương lai của ngài, ngài có tiện đến một chuyến không? "Là chuyện chính! Nàng chưa bao giờ thấy qua người đàn ông tuấn tú, cao quý đến thế! Ôn Mạn không nỡ hắn đi. "
Hoắc Thiệu Đình hừ nhẹ một tiếng. Nàng nghe thấy tiếng bước chân thì ngước mắt nhìn, sau đó liền ngây người. "Đi, ta lát nữa sẽ tới. Quả nhiên! Nàng ngâm trong bồn tắm, hắn liền tại gian ngoài tắm tráng qua một chút. Hoắc Thiệu Đình cau mày, lúc này còn có ai gọi điện thoại? "
Hoắc Thiệu Đình khẽ cười:
"Cố Tổng đâu rồi? . . Ta cũng không phải người giám hộ của Cố Trường Khanh! "
Cố Trường Khanh? . Bên kia Đội trưởng Triệu không đoán được thái độ của hắn. . "
Tên thiếu gia nhà giàu mặt đỏ bừng lên. Hắn bước thẳng lên xe, châm một điếu thuốc lá rồi chậm rãi hút. Hoắc Thiệu Đình khẽ giơ tay lên, hắn lấy điện thoại di động ra hững hờ nói:
"Cũng được! "
Cố Trường Khanh hình như sớm đã biết vậy, hắn có chút nhếch môi, mở cửa xe lên xe. Cố Trường Khanh đối mặt với Hoắc Thiệu Đình, trong đồng tử đen kịt của hắn có một tia khiêu khích khó nhận ra, người bên ngoài có lẽ nhìn không ra, nhưng Hoắc Thiệu Đình hiểu rõ mười mươi. Nín thở chờ đợi, cũng không dám thúc giục. Nhưng chuyện nhà của người ta hắn không tiện xen vào, chỉ cười hắc hắc. "
Hoắc Thiệu Đình rất nhanh hoàn thành thủ tục. "
Ôn Mạn không khỏi có chút hụt hẫng. Lúc này, điện thoại di động trên tủ đầu giường vang lên. . Tên thiếu gia nhà giàu la hét:
"Ai muốn hắn làm, ta không cần mắc nợ ân tình của hắn. "
Đội trưởng Triệu thận trọng từng chút:
"Cố Tổng đánh nhau giành gái ở hội sở, ngài nếu không đến vậy chúng tôi xin phép mời Hoắc tiểu thư đến xử lý? Gương mặt kia cùng Ôn Mạn có vài nét tương đồng, Hoắc Thiệu Đình lập tức đoán ra sự thật của chuyện. Hoắc Thiệu Đình chầm chậm phun ra khói. Hoắc Thiệu Đình có thể đoán ra tâm lý của nàng, hắn dẫm chân trần lên vũng nước, đi đến cạnh bồn tắm ngồi xuống, bàn tay lớn vươn tới. . Đội trưởng Triệu rất nhiệt tình:
"Hoắc Luật Sư còn chưa ngủ ạ, tôi đây lỡ làm phiền đời sống về đêm của ngài thật sự xin lỗi. Giới hào môn sợ nhất chuyện bị mất mặt, tai tiếng, đặc biệt là có cái vị phò mã gia không quản được thân thể mình, khiến người ta phiền lòng, hắn lập tức mỉm cười:
"Hoắc Luật Sư yên tâm, chuyện này cứ coi như kết thúc tại đây. Hoắc Thiệu Đình tâm trạng không tệ, sửa soạn lại quần áo rồi ra cửa. Hắn ngậm điếu thuốc trên môi, nhấn nghe, giọng nói lơ mơ:
"Ta là Hoắc Thiệu Đình. "Triệu Đội! Hắn mới lên xe, Hoắc Thiệu Đình liền khởi động xe, chiếc xe đắt tiền có hiệu suất cực tốt, tăng tốc cực nhanh, Cố Trường Khanh uống rất nhiều rượu lúc này đây cảm thấy một trận buồn nôn, hắn hoài nghi Hoắc Thiệu Đình là cố ý. Hoắc Thiệu Đình lái xe nhanh vùn vụt, để những ánh đèn đường rực rỡ liên tục lướt qua phía sau. Trong xe, không có người nói chuyện. Ước chừng nửa giờ, Hoắc Thiệu Đình dừng xe lại bên bờ biển. Bốn bề rất yên tĩnh, chỉ có tiếng sóng vỗ vào bờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.