Nàng nhẹ nhàng buông xuống áo sơ mi, nằm lại trên giường. Hoắc Thiệu Đình đi ra lúc, khoác một chiếc áo tắm màu đen, toàn thân cao thấp một thân khí ẩm. Hắn từ phía sau ôm lấy Ôn Mạn, chậm rãi thưởng thức thân thể của nàng, một tay nâng đầu nàng lên hôn nàng. Trong tư thế này, cổ nàng cũng không dễ chịu, nhưng không biết có phải hay không là chột dạ, Ôn Mạn đặc biệt dịu dàng ngoan ngoãn tùy theo hắn hôn. . A di mỉm cười:
"Cháu mau mang giày vào đi con ơi, kẻo lát nữa Luật sư Hoắc lại đau lòng đó. Điện thoại di động trong phòng ngủ reo lên, là Hoắc Thiệu Đình gọi tới, a di rất thức thời né tránh. . Trên giường chỉ có một mình nàng, chỉ là bên gối được đặt một cành hoa hồng trắng thân dài, trên cánh hoa vẫn còn đọng những hạt sương tươi mới, Ôn Mạn nhìn lòng nàng tràn đầy vui vẻ. Hắn không làm gì cả, chỉ là nhìn chằm chằm nàng. Nó có cái tên rất dễ nghe, gọi là morningdew, nghĩa là hạt sương sáng sớm. Lập tức hắn liền bật cười, "Đâu có người con gái nào lại khen nam nhân thế này, xấu hổ hay không? Hôn hồi lâu, hắn nằm xuống kéo nàng vào ngực, nhẹ nhàng thở dài:
"Đi ngủ. Ôn Mạn dù sao vừa mới trải sự đời, da mặt chưa đủ dày để bàn chuyện này với hắn, hơn nữa trong nhà còn có a di. Ôn Mạn cầm điện thoại nghe. Tương phản, nàng cũng rất hưởng thụ. Ôn Mạn mê muội nhìn chăm chú đường nét anh tuấn của hắn, duỗi ra ngón tay nhỏ nhắn xẹt qua sóng mũi cao, còn có chiếc cằm rõ nét, nàng đỏ mặt, nhẹ nói:
"Hoắc Thiệu Đình, ngươi thật dễ nhìn. Lúc ngọn lửa dục vọng sắp bùng lên, Hoắc Thiệu Đình ghìm Ôn Mạn dưới thân, mắt đen hắn nồng như lụa mực. "
Nàng gương mặt ửng đỏ, cảm thấy hơi lãng mạn! Quả thật, Hoắc Thiệu Đình đồng ý. "
Ôn Mạn mềm mại gật đầu. Ôn Mạn đặc biệt cao hứng, lúc này nàng chỉ hận không thể ở bên cạnh hắn, nói như vậy, nàng khẳng định phải hôn hắn một chút. . Rõ ràng Hoắc Thiệu Đình cũng có ý tứ như vậy, lại mở miệng, giọng nói khản đặc:
"Lập tức sẽ đi họp, ban đêm lại nói. A di thấy nàng vui vẻ như vậy cũng rất mừng, sốt ruột nói:
"Cháu đàn lên đi, để cái người thô kệch này cũng nghe thử một chút. Thứ Hoắc Thiệu Đình tặng dĩ nhiên là quý báu, cây đàn dương cầm này giá trị hai mươi triệu, nó có một câu chuyện lai lịch, nói nôm na là có dòng dõi hoàng thất. Đằm thắm mà không diêm dúa, lông mày tự nhiên như được vẽ. Ôn Mạn là cái nữ nhân thành thục, nàng sẽ không bao biện cho rằng làm chuyện đó với nam nhân là chịu tội. Nàng đàn một bản nhạc mang tên " Nguyệt Quang ". Nàng cúp máy rồi lại nhịn không được chạy lại vuốt ve cây đàn dương cầm, lúc này Ôn Mạn đắm chìm trong niềm vui sướng to lớn của cuộc đời, nhưng chưa từng nghĩ qua: việc hắn tặng nàng cây đàn dương cầm, liệu đợi đến một ngày nàng muốn rời đi, làm sao mang theo đây? Trên đàn có đặt một cành hoa hồng đỏ, Ôn Mạn chợt nhớ tới tối hôm qua Hoắc Thiệu Đình sau khi ân ái xong, hắn ôm lấy nàng, tại bên tai nàng lẩm bẩm:
"Ngươi là của ta morningdew. Hoắc Thiệu Đình giật mình cúi đầu hôn nàng, rất ôn nhu kiểu đó. Nàng ngửa đầu nhìn lên ô cửa sổ sát đất, nhẹ nói:
"Hoắc Thiệu Đình, ta muốn thay đổi nội thất mềm. . "
Ôn Mạn không phải tiểu nữ hài ngây thơ, nàng biết hắn ý tứ. Nàng ngồi xuống, mở nắp đàn lên, ngón tay thon dài lướt trên phím đàn đen trắng, nhẹ nhàng đàn. "
Hoắc Thiệu Đình ý cười nhàn nhạt. Sáng sớm, Ôn Mạn tỉnh lại. "
Nàng biết mình đang làm nũng dựa vào sự cưng chiều, nhưng mà nữ hài ở tuổi như vậy vốn là nên bị nam nhân sủng ái, hơn nữa nàng có thể cảm nhận được phạm vi hắn nguyện ý tiếp nhận. Ôn Mạn tán xõa mái tóc dài màu trà, đi chân đất, chạy ngay ra ngoài. Hoắc Luật Sư thật có phúc khí! Những vui thích ấy là Hoắc Thiệu Đình mang cho nàng. Ôn Mạn mặt ửng hồng, bởi vì nhớ tới những chuyện tối qua. Hoắc Thiệu Đình cám ơn ngươi. Tối hôm qua sau hai lần ân ái, hắn thậm chí không cần nghỉ ngơi, vẫn muốn tiếp tục. . Ôn Mạn say sưa vuốt ve cây đàn, yêu thích không muốn rời tay. . . Nàng cảm thấy tâm tình của hắn không phải quá tốt! "
Bên kia hơn nửa ngày không có người nói chuyện, khi Ôn Mạn có chút nóng mặt thời điểm, Hoắc Thiệu Đình giọng nói hơi khàn:
"Ban đêm ta chờ ngươi cảm ơn. "
Ôn Mạn lại không lo được, nàng nhìn thấy trước ô cửa sổ sát đất, một cây đàn dương cầm, nội tâm bị chấn động. "
Ôn Mạn khẽ dạ. "
Ôn Mạn nhẹ nhàng cắn môi, A, Hoắc Thiệu Đình tặng quà? "
Ôn Mạn nép vào hõm vai hắn, một tay ôm lấy eo hắn, lung tung nhắm mắt lại. . Nàng không kịp chờ đợi muốn nhìn. Hoắc Thiệu Đình lại tại trong bóng tối nhìn nàng hồi lâu. Lúc này bên ngoài vang lên âm thanh rất nhỏ, rồi cửa bị gõ, Chung Điểm a di nhiệt tình nói:
"Ôn tiểu thư ơi, Hoắc Luật Sư có gửi cho ngài một món quà, cháu mau dậy đi nhìn xem. A di không hiểu nghệ thuật, nhưng nàng cảm thấy Ôn tiểu thư đàn rất hay, đặc biệt là Ôn tiểu thư mặc chiếc áo ngủ viền ren kiểu cổ, mái tóc dài màu trà ngang eo bồng bềnh lơi lả. "
"Có thích không Ôn Mạn? Không biết làm sao nghe thấy giọng nói hắn, nàng liền đỏ mặt, nàng nhẹ nhàng cắn môi đỏ:
"Quá quý báu. Nàng vuốt ve phím đàn ấm áp, yêu thích không rời tay. Không chỉ hắn muốn, nàng cũng nghĩ. Khó trách Cố Trường Khanh không bỏ xuống được, nếu là hắn. có lẽ cũng không thể nói bỏ qua là bỏ qua được. "
Ôn Mạn đàng hoàng trả lời:
"Ưa thích, đặc biệt ưa thích. Nàng nghiêng người qua, nhặt lên hoa ngửi ngửi, rồi ôm nó lăn mấy vòng trên giường. "
Hoắc Thiệu Đình sững sờ. "
"Ngươi thích là tốt rồi. . . Ôn Mạn đàn xong một bài. . Nàng mặc dù là lần đầu, cũng chưa từng trải qua nam nhân khác, nhưng trực giác của nàng là Hoắc Thiệu Đình về phương diện đó rất mạnh, nhu cầu cũng lớn hơn so với nam nhân bình thường. Ngồi ở chỗ đó giống một bức tranh, đẹp mắt đến không nói ra được! Tối nay, nàng thành nữ nhân chân chính. . Truyền thuyết, Louis 2 từng chơi qua nó. "
Ôn Mạn có chút cong người lên, tiến tới hôn môi hắn một chút, chạm nhẹ một cái lại đặc biệt quyến rũ. "Nhận được quà chưa? Nàng tình cảm đơn thuần, quên rằng kiểu sủng ái tột cùng này chính là cách đàn ông có địa vị nuôi dưỡng phụ nữ, khi thích thì tâng bốc lên tận trời, đợi đến ngày nào đó khi chán ngấy thì rời đi một cách gọn gàng. Còn lại ở đó, chỉ có người bị làm hư tính cách. A di bố trí bữa sáng. Nàng mừng khấp khởi nói:
"Ôn tiểu thư hôm nay ăn kiểu Âu Tây đi, nghe anh thợ lắp đặt nói cây đàn dương cầm này gọi là gì đó Lộ Dịch lão tam, đó là thứ của người Tây thì phải kết hợp với bàn bữa ăn kiểu Tây chứ ạ. "
Ôn Mạn bật cười.
