Ôn Mạn đỏ mặt, vội vàng đứng lên. Hoắc Thiệu Đình nhặt áo khoác lên rồi cất điện thoại vào, hắn nhìn nàng nói:
"Ta đưa ngươi về. "
Ôn Mạn không có ý muốn làm phiền hắn nữa, nhưng Hoắc Thiệu Đình rất kiên trì. Trên đường về hắn nhận một cuộc điện thoại, nói chuyện vài câu xong hắn nói với Ôn Mạn:
"Ta muốn về nhà trọ lấy một bản phác thảo, ta lấy cho ngươi luôn. "
Ôn Mạn hơi do dự. "Ta tự mình làm. . Một chiếc xe Âu lục màu vàng chạy qua bên người Ôn Mạn, Hoắc Thiệu Đình trông thấy Ôn Mạn. . "
Sau lưng, truyền đến giọng nói hơi khàn của Hoắc Thiệu Đình. Tay nàng nắm lấy cái nút áo chỉ chừng hạt gạo, cái nút quá trơn làm sao cũng không cài lên được. Cuối cùng, vẫn là Hoắc Thiệu Đình cài giúp nàng. Ngày hôm sau, Ôn Mạn đến phòng âm nhạc đi làm, căn phòng âm nhạc này là nơi huấn luyện âm nhạc cao cấp nhất ở thành phố B, chuyện nhà nàng xảy ra đồng nghiệp đều biết, không khỏi an ủi vài câu. Ôn Mạn không muốn ảnh hưởng người ngoài, cười nhạt nói mình vẫn ổn. Hắn ngồi vào sau bàn đọc sách châm điếu thuốc, hắn nói với Ôn Mạn:
"Ngoài việc thay ngươi kiện tụng, ngươi có yêu cầu nào khác đều có thể nói ra. Nếu là lúc trước, Hoắc Thiệu Đình có thể thỉnh thoảng còn nhớ đến thân thể của nàng, nhưng bây giờ thì khác, hắn chắc hẳn đã hạ quyết tâm vạch rõ giới tuyến với nàng. Uống hết hai chén rưỡi, hắn nắm chén rượu đứng trước cửa sổ sát đất, lặng lẽ nhìn ra màn đêm bên ngoài. Nàng cùng Hoắc Thiệu Đình ngay cả bạn bè cũng không phải, cố gắng thể hiện trước mặt hắn chẳng có ý nghĩa gì. Hoắc Thiệu Đình xã giao thêm vài câu, rồi cúp điện thoại. . Sao vậy? "
Ôn Mạn không phủ nhận được. Ôn Mạn rời đi. Màn đêm buông xuống, Ôn Mạn một mình đi bộ trên đường cái. . . Rõ ràng là hắn đã uống rượu, thế nhưng hắn lại tỉnh táo đánh giá bộ dáng trầm luân động tình của nàng. Ôn Mạn không chờ được đến lúc hắn chiếm hữu. Ôn Mạn ở bên ngoài đã đợi rất lâu. . Nhà trọ của Hoắc Thiệu Đình ở khu vực tinh hoa của thành phố B, khoảng 200 mét vuông, được sửa sang xa hoa giống như phòng mẫu. . "
Vẻ muốn trong mắt Hoắc Thiệu Đình đã biến mất hoàn toàn. Hoắc Thiệu Đình rất biết hành hạ người, những thủ đoạn nhỏ vụn kia khiến Ôn Mạn gần như phát điên. Màn đêm gợi cảm. Một người phụ nữ đi vào nhà trọ của một người đàn ông độc thân có ý nghĩa gì nàng rõ ràng, thế nhưng nàng lại cười giễu chính mình: Hoắc Thiệu Đình thế này sao lại thiếu phụ nữ được, hắn căn bản không cần sử dụng thủ đoạn! Thế nhưng tay chân nàng mềm nhũn, căn bản không kháng cự được. Tiếng chuông đặc biệt dành riêng cho người nào đó. Khương Minh rất quý mến người hậu bối là Hoắc Thiệu Đình này, Hoắc Thiệu Đình vừa mở lời ông ta lập tức đáp ứng, hẹn thời gian gặp mặt với Ôn Mạn. Thân thể Ôn Mạn cứng đờ, sau đó thân thể nàng bị người nhẹ nhàng ôm lấy. Nàng tỏ vẻ nhẹ nhõm:
"Chỉ là chuyện xác thịt giữa nam nữ thôi, ta cũng không có gì tổn thất! Nàng đứng dưới bánh xe Ferris nhìn lên những ánh đèn kia, trong mắt có sự quyến luyến triền miên. "
Giọng Ôn Mạn run rẩy. . Hoắc Thiệu Đình không nói gì, hắn vẫn ngồi ở đó hút thuốc lá, ánh mắt ảm đạm không rõ. Lúc mười giờ, chuyển phát nhanh toàn thành phố giao đến một thứ, nói là một vị luật sư Hoắc tặng. Nàng mơ màng hai mắt, môi đỏ khẽ hé, giọng nói cũng sàn sạt:
"Hoắc Thiệu Đình. Ôn Mạn không nhìn thấy mặt hắn, nhưng bóng lưng hắn đầy vẻ cô tịch. Hắn lại xin lỗi nàng một lần nữa. Tâm trạng Hoắc Thiệu Đình trở nên cực kỳ tệ, hắn từ trong tủ rượu lấy ra một bình liệt tửu. Hoắc Thiệu Đình đạp ga, chiếc Tân Lợi Âu lục phóng đi thật nhanh. Người bên kia, cũng có chút ngạo kiều không gọi lại nữa. Quả nhiên, là điện thoại của người kia. "
Sắc mặt Ôn Mạn trắng bệch, khó xử không tưởng nổi. . Trước cửa sổ sát đất của căn hộ xa hoa tầng 24 ở trung tâm thành phố, Ôn Mạn bị người ta nắm cổ tay nhỏ bé nâng lên cao, giữ chặt vào trên cửa kính. Trực giác của phụ nữ nói cho nàng biết trong lòng Hoắc Thiệu Đình có người khác, lúc này hắn đang hoài niệm người kia. . . Để bồi thường cho nàng, hắn tự mình gọi điện thoại cho luật sư Khương Minh, nói rõ tình hình của cha Ôn Mạn cho ông ta. Nàng tạm biệt hắn, nói mình đón xe về. Nàng không muốn quấy rầy, nhẹ chân nhẹ tay muốn rời đi. Ôn Mạn không nói tiếng nào, xem như đồng ý. Bản phác thảo của đối phương đã tới, hắn tiếp nhận tài liệu văn bản rồi gọi điện thoại dặn dò trợ lý vài câu. Hoắc Thiệu Đình cuối cùng cũng còn chút phong độ, đưa tay kéo váy của nàng ngay ngắn lại, rồi muốn thay nàng cài nút áo. . . . Nàng đang suy nghĩ ai, trong lòng hắn rõ ràng hiểu. . Lúc đầu còn nghe thấy tiếng máy fax bên trong, về sau điện thoại của Hoắc Thiệu Đình kêu lên rồi im lặng, nàng không yên lòng, nhẹ nhàng đẩy cửa thư phòng ra. . Hoắc Thiệu Đình sẽ không tự cho là nàng đang tưởng niệm chính mình! . . . Ta còn phải tạ ơn Hoắc Luật Sư hỗ trợ. Hoắc Thiệu Đình quay lưng lại với nàng. "Dừng lại! Ôn Mạn dừng bước chân. Hoắc Thiệu Đình khẽ cắn vào cổ nàng, hơi nóng rực phun vào tai nàng:
"Ngươi tới đây, không phải chỉ muốn cùng ta xảy ra quan hệ sao? Hoắc Thiệu Đình để Ôn Mạn ngồi ở phòng khách đợi, còn chính hắn đi vào thư phòng. Nàng cũng không về nhà ngay lập tức, nàng không muốn đối mặt sớm với ánh mắt thất vọng của Nguyễn Di. Nàng lặng yên nhìn xem, gió đêm thổi qua, khóe mắt ướt át. . Ôn Mạn là người thức thời. Hồi lâu, hắn tắt điện thoại đi. Trong lòng nàng có một âm thanh nói cho nàng biết, cảm xúc của Hoắc Thiệu Đình hiện tại không ổn định, dù cho có ngủ cùng nàng xong việc sau đó cũng có thể không thừa nhận. "
Ôn Mạn biết, đây cũng là lần gặp cuối cùng của bọn họ. Hoắc Thiệu Đình hơi biến sắc mặt, toàn thân căng thẳng rút điện thoại di động ra. Ở quảng trường trung tâm thành phố, bánh xe Ferris sáng lên đèn màu lấp lánh, có cặp tình nhân nhỏ tuổi ôm hôn bên dưới bánh xe Ferris. Hắn lui lại một bước, rất lãnh đạm nói:
"Ôn lão sư, ta uống một chút rượu, thất thố. Làm xong công việc, Hoắc Thiệu Đình đang chuẩn bị đưa Ôn Mạn về, thì điện thoại trong túi áo hắn vang lên. " Nói xong lời cuối cùng, mũi Ôn Mạn có chút cay, nhưng nàng không nguyện ý khóc trước mặt hắn. Ôn Mạn xé lớp vỏ bọc. Cái hộp nhung rất đẹp, bên trong đặt một sợi dây chuyền kim cương. Rực rỡ chói mắt, rất quý giá. Có đồng nghiệp lặng lẽ nói với Ôn Mạn:
"Chiếc dây chuyền này, chỉ tính riêng số cara cũng không dưới mấy triệu. "
Ôn Mạn không muốn nhận.
