Hoắc Thiệu Đình trở về lúc bảy giờ tối. Hắn dự định đổi bộ quần áo rồi đưa Ôn Mạn đi tham gia buổi tiệc, nhưng khi hắn trông thấy Ôn Mạn, ánh mắt liền không nhấc lên nổi. . . "Bộ lễ phục này chọn rất khá. "
Ôn Mạn chẳng muốn đoán, mặt nàng hơi ửng đỏ, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa xe, che giấu bản thân. "
Hoắc Minh Châu mềm mại tựa vào vai Cố Trường Khanh, nũng nịu:
"Là Cố Trường Khanh muốn gặp chú Kiều một lần thôi, nên em dẫn anh ấy đến xem. Ôn Mạn ngồi bên cạnh Hoắc Thiệu Đình, chỉ đơn giản là không dám nhìn sườn mặt tuấn tú của hắn, trong lòng nàng không kìm được mà suy nghĩ hắn đã kìm nén bao lâu mới có thể mất kiểm soát như thế. "
Hoắc Thiệu Đình khẽ cười. Chiếc kẹp cà vạt cũng rất cầu kỳ, bên trên đính châu báu. Hoắc Thiệu Đình kề sát tai nàng, cố ý nói:
"Cô Ôn lần nào cũng trông bộ dáng không kịp chờ đợi, hai ta ai chủ động hơn còn chưa biết đâu. Hoắc Thiệu Đình từ sau lưng ôm nàng, bàn tay thon dài chạm đi chạm lại lên vòng eo uyển chuyển của nàng, một bên vừa nói lời tán tỉnh nàng:
"Em thật dễ nhìn! . . "
Nàng vuốt vuốt nút áo sơ mi của vị hôn phu, oán trách:
"Trước kia đâu có nghe nói anh kính sợ nghệ thuật đến thế này. . Hoắc Thiệu Đình chậm chạp chưa nhận lấy, đôi mắt đen của hắn nhiễm lên một tầng sắc dục rất mỏng, giọng nói càng khàn đến mức không còn hình dáng:
"Lát nữa đổi. Tối nay hắn mặc áo sơ mi đen phối cùng bộ vest màu nhạt, áo ghi lê màu nâu và cà vạt mảnh màu sẫm. Hoắc Thiệu Đình ở B thị rất nổi tiếng và có quyền thế, vừa bước vào phòng tiệc đã bị mọi người vây quanh, bọn họ cũng kinh ngạc và ngưỡng mộ trước bạn gái của Hoắc Thiệu Đình. Thế nhưng hắn không còn thăm dò tin tức về nàng được nữa, Lục Gia ở B thị cũng không có tăm hơi của nàng, có người nói nàng vì 'chửa hoang' mà bị đuổi ra khỏi Lục Gia. "Chú Kiều? . "
Hắn khàn giọng mở miệng, một bên nhẹ nhàng tháo nút áo sơ mi. . Gần đây mọi người đều nghe nói, nói là Hoắc Luật Sư rất cưng chiều một người phụ nữ, ai cũng cảm thấy hiếu kỳ muốn gặp mặt một lần. "
Ôn Mạn mặt đỏ tai hồng, hắn thật là đủ mặt dày! "
Hắn hôn vành tai nàng, nhìn xem một đôi hình bóng trong gương. Không biết ngày đêm. Hoắc Thiệu Đình sợ nàng nhàm chán, liền muốn đưa nàng đi chọn chút đồ ăn, rồi ngồi nghỉ một lát. "
Giọng nói Hoắc Thiệu Đình hơi khàn. Nhưng mà tức thì tức, đến buổi tiệc nàng rất nể mặt Hoắc Thiệu Đình. "
Nói xong hắn liền xoay người nàng lại, điên cuồng hôn nàng. . "
Khi ngồi vào xe, đã gần đến muộn. Kiều Cảnh Niên hơi giật mình và băn khoăn. Hoắc Thiệu Đình hàn huyên cùng mọi người, Ôn Mạn liền khoác tay hắn, rất biết điều không quấy rầy. Hoắc Thiệu Đình cười khẩy. . Hắn cực kỳ hối hận, điên cuồng tìm nàng! "Ngươi đoán xem? Khi nhìn thấy Cố Trường Khanh, cơ thể Ôn Mạn hơi căng cứng, nàng không nghĩ tới sẽ gặp hắn trong hoàn cảnh như thế này. Hắn đưa tay nhìn đồng hồ, liền càng siết chặt cơ thể nàng hơn nữa, khuôn mặt càng chôn ở cổ nàng trêu đùa:
"Làm một lần. Nếu hết giận rồi, tối dự tiệc về chúng ta lại tiếp tục. Hoắc Thiệu Đình gật đầu chào lễ phép, lại giới thiệu Ôn Mạn cho hắn:
"Bạn gái của ta Ôn Mạn, nàng học đàn từ nhỏ, vô cùng ngưỡng mộ chú Kiều, biết hôm nay có buổi tiệc của chú Kiều liền đòi đến. . Ôn Mạn mệt mỏi gần như không muốn ra ngoài, Hoắc Thiệu Đình hiền hòa giúp nàng chỉnh lại lễ phục tề chỉnh, rồi từ trong túi áo lấy ra một sợi dây chuyền, nhẹ nhàng cài lên chiếc cổ trắng ngần của nàng. "
Ôn Mạn ngây ngô biết chừng nào, sao chịu nổi kiểu nói như hắn, nàng tức đến không thèm để ý đến hắn. Đến đây, chút hiềm khích từ sáng sớm không còn sót lại chút nào, nàng quay người ôm lấy cổ hắn, nhẹ nhàng hôn lên cằm hắn:
"Rất xinh đẹp, ta rất thích. Nàng nhìn ra được sợi dây chuyền này rất đắt, cũng rất hợp với nàng, quan trọng nhất chính là hắn dụng tâm. Ôn Mạn đưa một chiếc áo sơ mi đen qua cho hắn. "
Ôn Mạn? Hoắc Thiệu Đình vuốt nhẹ khuôn mặt non mịn của nàng, cười cười nói:
"Ta không hề 'loạn' như ngươi nghĩ đâu, bên cạnh cũng chẳng có những người phụ nữ khác, làm việc thì bù đầu bù cổ, nào có rảnh mà đi tìm phụ nữ! Bây giờ gặp, quả nhiên là rất đẹp mắt, hơn nữa vẻ mặt rất dịu dàng, ngoan ngoãn, rất dễ khiến đàn ông thương mến. Chắc là đoán được nàng đang nghĩ gì, khi đèn đỏ ở ngã tư phía trước Hoắc Thiệu Đình liền dừng xe lại. Khi mọi chuyện kết thúc. Chiếc lễ phục màu xanh sẫm nhỏ rơi lả tả trên đất, vẽ ra một vòng tròn duyên dáng, còn Ôn Mạn bị hắn ôm trong phòng thay quần áo thỏa thích hưởng thụ. Hắn nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng vuốt nhẹ lòng bàn tay nàng. Ta tự tay chọn đấy. . "Ca ca. Thật là ngu xuẩn hết sức! Hắn biết rõ nhất vì sao Cố Trường Khanh đến, chẳng phải chỉ vì muốn gặp Ôn Mạn sao? Hắn nghiêng đầu liếc nhìn nàng một cái, sau đó hướng về phía em gái cười nhạt:
"Ta cứ tưởng em không đến. Cái tên này khiến hắn nhớ lại chuyện năm đó, năm đó hắn chỉ là một gã trai trẻ nghèo hai mươi mấy tuổi, bạn gái hắn Lục Tiểu Mạn lại là con nhà giàu, nàng cùng hắn sống chật vật trong căn phòng chưa đầy 10 mét vuông suốt một năm, bọn họ yêu nhau nhưng vì hiểu lầm hắn khiến nàng bỏ đi, sau này hắn kết hôn mới bất ngờ biết lúc đó nàng mang thai. Ôn Mạn nhẹ nhàng vuốt ve. . Cũng may lúc này Kiều Cảnh Niên đến, hắn mặc một bộ áo đuôi tôm màu đen, nhờ được bảo dưỡng kỹ lưỡng mà cả người toát ra vẻ tuấn tú, trẻ trung. Hắn kề sát tai nàng, khàn giọng nói:
"Hết giận rồi sao? "
Ôn Mạn còn chưa nhận ra, cơ thể đã rơi vào tay hắn. Đôi khi hắn thật sự bội phục Cố Trường Khanh, một miếng mồi đã đến miệng, để đó bốn năm không chạm đến, giờ miếng mồi lại bị người khác cướp mất, liền bày ra bộ dạng thâm tình. "
Kiều Cảnh Niên vỗ nhẹ vai Hoắc Thiệu Đình, khẽ chào hỏi. "Thích không? Sự thay đổi của cơ thể nàng không giấu được Hoắc Thiệu Đình. . . "
Một tiếng nói mềm mại vang lên, Hoắc Minh Châu nắm tay Cố Trường Khanh đến. "
Hoắc Thiệu Đình không buông nàng ra. "Thiệu Đình, Minh Châu. Hắn không 'chơi', vậy mấy ngày nay hắn làm gì? "
Ôn Mạn bị hắn làm cho mềm nhũn cả người, nàng vòng tay qua cổ hắn, khẽ hừ:
"Muộn rồi. "
Cố Trường Khanh dỗ dành nàng vài câu, ánh mắt lại chăm chú nhìn chằm chằm Ôn Mạn. Kiều Cảnh Niên hoàn hồn từ sự thất thần, hắn áy náy mỉm cười nói:
"Tên của Ôn tiểu thư khiến ta nhớ tới một cố nhân, nếu nàng sinh hạ đứa bé, đứa bé đó hẳn cũng lớn bằng Ôn tiểu thư. "
Lúc hắn nói lời này, ánh mắt bộc lộ vẻ bi thương. Ôn Mạn suy đoán, Kiều Cảnh Niên từng có một người yêu khắc cốt ghi tâm, vị cố nhân kia chính là người yêu của hắn, đứa bé không rõ thông tin kia hẳn là máu mủ của Kiều Cảnh Niên. . .
