.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 65:




Hoắc Thiệu Đình từ trong tủ rượu lấy ra một chai rượu đỏ, bốn cái ly. Hắn chậm rãi rót, sau đó cười như không cười nhìn Cố Trường Khanh nói:
"Đều là Ôn Mạn làm, đàn bà con gái ở nhà không có việc gì nên thích mày mò thôi. "
Hoắc Minh Châu vẫn rất ngưỡng mộ. Anh trai đối với Ôn Mạn thật tốt! Cố Trường Khanh lại có chút mất tự nhiên. Nàng đang định trấn an hắn thì cửa bếp bị kéo ra, bước vào là Cố Trường Khanh. . Hắn hỏi nàng:
"Ta bộ dạng này làm sao ra ngoài? Lúc này hắn liền đặc biệt đáng ghét cặp vị hôn phu thê đang ở trong phòng khách kia! Rõ ràng là tình địch! Hoắc Thiệu Đình trên xe đã bị trêu chọc tới không kìm được, lúc này mỹ nhân mềm mại thơm tho trong lòng làm sao chịu nổi nữa. Vào khoảnh khắc này, Ôn Mạn cảm thấy hạnh phúc. "
Hoắc Thiệu Đình nhìn chằm chằm nàng, một lát, hắn nhẹ nhàng hôn lên môi nàng một cái. "
Hắn từ trong tủ lạnh lấy ra hai bình nước đá, nhẹ nhàng lắc lắc. Nàng muốn xuống bếp, liền buộc tóc đuôi ngựa, để lộ ra một đoạn cổ trắng nõn trông đặc biệt cuốn hút. Ta tới lấy bình nước đá uống. Trường hợp như vậy, Cố Trường Khanh lần đầu trông thấy. "
Hoắc Thiệu Đình giống như cười mà không phải cười. . Hoắc Thiệu Đình động tình đến dữ dội, thay đổi mấy góc độ hôn nàng, nhưng vẫn luôn cảm thấy chưa đủ. Lúc này Ôn Mạn thay bộ đồ mặc ở nhà đi ra. Khách nào? . Em đừng nghe Minh Châu, nàng ấy luôn ăn kiêng, em có làm nhiều thì nàng ấy cũng chỉ ăn hai cái thôi. Màu hồng nhạt, chất liệu tổng hợp rất mềm mại. Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng lắc ly rượu đỏ, tâm trạng cực kỳ tốt. Ôn Mạn mặt nóng bừng, nhẹ giọng nói:
"Làm mì Ý cho bọn họ, còn làm thêm hai phần gan ngỗng áp chảo. "
Ôn Mạn nghiêng mặt, tựa vào vai hắn nhẹ giọng nói:
"Dạ dày ngươi không tốt, ta làm nóng sủi cảo nhân thịt cá nhỏ cho ngươi, còn có một phần thạch bánh đúc đậu. Chờ hắn đi khỏi, nàng cũng không muốn trò chuyện với Cố Trường Khanh, liền lặng lẽ cầm đồ ăn ra xử lý. Hắn đến đây theo một cơn bốc đồng, nhưng chỉ vừa bước vào căn nhà này liền cảm thấy toàn thân không tự nhiên, nơi đây khắp nơi tràn ngập khí tức cuộc sống của Ôn Mạn, không ngừng nhắc nhở hắn rằng người phụ nữ từng yêu hắn bốn năm nay lại đang sống chung với người đàn ông khác. Hắn siết chặt vòng eo nhỏ của nàng, giọng khàn khàn thấp giọng dụ dỗ:
"Hôn lại mấy lần. . . Toàn thân máu hắn gần như đông cứng lại! Hắn từ trên cao nhìn xuống nàng, bỗng nhiên cúi đầu hít một hơi vào cổ nàng, giọng nói khàn khàn mơ hồ:
"Tẩy trang rồi thay một bộ đồ như thế này, nhìn trông thật bé bỏng. . Ta thấy hắn thật sự để ý ngươi! Cố Trường Khanh xoay người nhìn chằm chằm Ôn Mạn, đứng rất gần. Ôn Mạn lùi về sau một bước. "
Hoắc Thiệu Đình nhìn nàng, khóe mắt mang vẻ phong lưu của người đàn ông trưởng thành. Ôn Mạn ngươi nói cho ta biết? Hắn cười lạnh mở lời:
"Ôn Mạn ngươi không cần sợ ta như vậy! Lòng Cố Trường Khanh lạnh như trời đông giá rét, nhưng trên mặt hắn lại như gió xuân ấm áp:
"Anh chị hai thật ân ái! "
Ôn Mạn mềm giọng hỏi. "
Ôn Mạn nắm lấy tay hắn, muốn đẩy hắn ra. "
Hoắc Thiệu Đình hôn lên chỗ mềm sau tai nàng, khàn giọng hỏi:
"Thế còn ta? Hắn để ly xuống, bám theo sau. . "
Ôn Mạn khẽ cười một tiếng, rồi đi vào bếp. . "
Điều này khiến Hoắc Thiệu Đình thấy thật mãn nguyện, nàng thì chỉ hôn một cách tùy tiện mà thôi. Ôn Mạn còn giữ được chút lý trí, nàng ngượng ngùng nói:
"Ngươi tiến đến rất lâu, mau đi ra. Hắn không chỉ ôm nàng, đương nhiên còn tranh thủ chút tiện nghi. Hắn nhìn người phụ nữ vốn nên thuộc về mình, lại cùng người đàn ông kia hôn nhau một cách cuống quýt ngay trong bếp, nếu như trong nhà không có khách, có lẽ bọn hắn đã có hứng thú hành sự ngay tại chỗ rồi! . Ôn Mạn mặt ửng hồng. Hắn nâng ly đế cao, uống một hơi cạn sạch. Đang lúc tâm phiền ý loạn, Hoắc Thiệu Đình đi vào, hắn rất tự nhiên từ phía sau lưng ôm lấy nàng. Biết rõ là không nên khao khát, nhưng nàng rất thích được sống cùng Hoắc Thiệu Đình. Bầu không khí rất vi diệu. "Ngươi bỏ được dạng này ủy khuất ta? "
Chóp mũi hắn mang theo hơi ấm, Ôn Mạn thấy hơi nhột, nàng chống tay lên vai hắn khẽ đẩy:
"Ngoài kia có khách, Ngươi bồi một chút. Hắn đóng cửa lại, Ôn Mạn đang mở tủ lạnh tìm nguyên liệu thì bị hắn chống vào thành tủ lạnh. "
Ôn Mạn không nỡ, nàng nhìn ra hắn rất muốn. Ôn Mạn bị hắn quấn lấy không có cách nào, nàng đành phải ôm cổ hắn, nhón chân hôn lên khóe miệng hắn. "
Ôn Mạn đỏ mặt nhỏ giọng nói:
"Ngươi cứ nói ngươi đi tắm rửa, đi nhanh chút, sẽ không bị trông thấy. Hoắc Thiệu Đình mặt dày thật, mối lo lắng vừa rồi giờ cũng không còn nữa. "
Nói xong hắn liền hất tay lên tủ lạnh, rồi thẳng ra ngoài. "Làm cái gì? Ôn Mạn biết hắn là cố ý. "
Nói xong, hắn hào phóng để hai người bọn họ lại với nhau. "Chỉ hôn một chút thôi. . Nàng xuất thân từ gia đình trung lưu, từ nhỏ cũng không có chí hướng vĩ đại, điều nàng mong muốn chỉ là một nghề nghiệp đàng hoàng cùng một gia đình hoàn hảo mà thôi. "
Hắn đưa tay ôm lấy liền bế nàng ngồi lên bồn rửa, hắn siết chặt gáy nàng rồi cùng nàng hôn. Hoắc Thiệu Đình nhìn nàng chằm chằm hơn nửa ngày, mới với giọng điệu của người chủ nhà nói:
"Em cứ làm qua loa một chút là được. Về sau người một nhà chúng ta còn muốn ở chung hòa thuận, không phải sao? Nàng nghĩ lát nữa nên nói với Hoắc Thiệu Đình một chút, rằng nàng cũng không muốn gặp mặt Cố Trường Khanh nữa. "
Hoắc Thiệu Đình cắn nhẹ một cái lên chóp mũi nàng. Hắn bỏ vòng ôm Ôn Mạn ra, lại ngay trước mặt Cố Trường Khanh mà chỉnh lại quần áo, đặc biệt là thắt lưng cùng khóa quần chỗ đó cẩn thận vuốt lại, sau đó giả bộ ngại ngùng cười một tiếng:
"Trường Khanh ta đi tắm rửa đây, ngươi cứ tự nhiên. "Thế nào? . . Nàng ấy rất nịnh nọt:
"Ôn Mạn chị làm, tôi đảm bảo sẽ ăn hết. Ôn Mạn cảm thấy dạo gần đây hắn có lẽ gặp chuyện không như ý, mới lấy nàng ra làm chỗ trút giận, nàng cảm thấy hơi vô nghĩa. Hắn lúc đi vào, Ôn Mạn và Hoắc Thiệu Đình còn đang ôm nhau, nàng dáng vẻ động tình chìm đắm, còn Hoắc Thiệu Đình cũng chẳng khá hơn là bao. "
Hoắc Minh Châu vì chuyện bắt cóc, luôn cảm thấy áy náy với Ôn Mạn. Cửa tủ lạnh bị giữ lại. . Lúc ăn bữa ăn khuya, Hoắc Minh Châu khen không ngớt lời. Nàng không chỉ ăn hết phần của mình, còn "cướp" bánh đúc đậu của Hoắc Thiệu Đình, ăn đến miệng phồng cả lên:
"Ôn Mạn, lần sau ta trả lại. "
Ôn Mạn mỉm cười. Mối quan hệ của nàng với Hoắc Thiệu Đình khiến nàng không có lập trường ngăn cản Hoắc Minh Châu tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.