Cái tiểu tử Khương Duệ này! A! Thật đúng là hắn! Chờ hắn vào lại sảnh ăn, Khương Duệ đã ngồi bên cạnh Khương Sanh, không nói chuyện, chỉ nhìn xem Khương Sanh nói chuyện cùng Ôn Mạn. Trong mắt Khương Duệ cất giấu vẻ ưa thích. Là ta đã vượt qua giới hạn! "Còn muốn ăn chút gì nữa không? . Đột nhiên, hắn trở người nằm lại bên cạnh nàng, im lặng trong chốc lát rồi liền đứng dậy đi về phía phòng tắm:
"Làm cái gì tùy tiện thôi! Hắn im lặng thật lâu. Nếu như ngươi không thật lòng muốn Ôn Mạn, thì hãy nhường nàng cho ta. Ta nhất định luyện thật giỏi đàn. Nàng cầm khăn ăn lau môi, xoa xoa cái đầu nhỏ của Khương Sanh. "
Ôn Mạn nhẹ nhàng kéo lại áo ngủ. Nàng suy nghĩ, nhẹ giọng nói:
"Đang suy nghĩ xem sáng mai làm món gì ăn sáng. . Hoắc thiệu Đình thật sự thích Ôn Mạn, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến sẽ có tương lai gì với nàng, hắn đã 28 tuổi, nếu như hắn muốn kết hôn, lấy điều kiện của hắn thì sớm đã con cái đề huề rồi. Sau khi nàng ở cùng Hoắc thiệu Đình, hắn đối xử với nàng rất tốt, tốt đến mức nàng quên đi quan hệ mà họ đã ước định. . Giờ đây nàng mới hiểu ra, đêm hôm đó nàng hỏi hắn có nên nói cho Hoắc Minh Châu chuyện nàng từng đi qua cùng Cố Trường Khanh hay không, Hoắc thiệu Đình lại rất nhẹ nhàng hời hợt nói câu "Không có gì cần thiết phải thế! Đèn đêm tắt đi, Ôn Mạn nhẹ nhàng nhắm mắt trong bóng tối. Ngồi vào trong xe, Hoắc thiệu Đình hai tay đặt trên tay lái, nghiêng người như là rất tùy ý hỏi nàng:
"Tại sao cùng Khương Sanh nghe nhạc hội? "
Hoắc thiệu Đình rất ôn nhu hỏi. . "
Hoắc thiệu Đình ôm lấy bờ vai mỏng manh của nàng, vừa hôn vừa thấp giọng hỏi, ít nhiều gì cũng có hơi bất mãn. Mặt nàng vùi giữa gối, không biết đang suy nghĩ chuyện gì, có chút xuất thần. Có Khương Duệ ở đây, hắn ít nhiều gì cũng có chút ý cố ý. Hắn vừa ngồi xuống, Ôn Mạn liền cảm thấy một luồng khí tức ấm áp phả vào tai, là mùi mồ hôi đàn ông hòa trộn giữa nước cạo râu và thuốc lá, rất dễ chịu. Hoắc thiệu Đình bị khả năng đó khiến hắn cực kỳ khó chịu, nhưng hắn lại không thể nào phát tiết. "
Mắt Hoắc thiệu Đình sắc lại sâu hơn, nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu. Ta muốn! Hoắc thiệu Đình là một người đàn ông, mặc dù hắn cùng Ôn Mạn chỉ có giao lưu trên thân thể, nhưng nàng bị người đàn ông khác mơ ước kiểu này, hắn tóm lại là không thoải mái. Hoắc thiệu Đình ngay cả tâm trạng tắm rửa cũng không có, trực tiếp nằm xuống bên cạnh nàng. Một lát sau, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, là Hoắc thiệu Đình đang tắm, hắn ở lại trong đó chừng 20 phút mới ra ngoài, toàn thân trên dưới đều là hơi nước lạnh ẩm. Bởi vì nàng Ôn Mạn căn bản không ở trong bức vẽ cuộc đời của người khác, bọn họ chỉ là một đoạn duyên trời se thôi, lúc nào chán ngấy thì tan, chỉ có chính nàng tự mình phấn đấu thôi! Ôn Mạn thật bội phục chính mình, từ đầu tới cuối, nàng đều không hề thất thố. . . thiệu Đình Ca, ta nghiêm túc đấy! Nhưng hắn biết nàng không ngủ, thế là từ phía sau lưng ôm lấy nàng, hôn lỗ tai nàng trêu chọc. . Ôn Mạn nói rất có lý, hắn cũng đồng ý, nhưng trong lòng hắn lại khó chịu cực kỳ. "
Ôn Mạn nghe ra ý của hắn, đơn giản là không muốn nàng lui tới cùng Khương Duệ. Nàng không hề cự tuyệt, thậm chí xoay người lại tùy theo hắn muốn. . . Thêm nữa, thì không có gì cả! Ôn Mạn mở đôi mắt mông lung ra. Khương Duệ vẻ mặt rất phong khinh vân đạm:
"Tuyệt đối đừng khách khí, Khương Sanh vui vẻ là được rồi. Về đến căn hộ, Hoắc thiệu Đình đi vào thư phòng. "
Ôn Mạn lại nói lời cảm ơn với Khương Duệ. "
Đúng vậy, quả thực là không cần thiết! Giọng nàng rất nhẹ:
"Hoắc thiệu Đình, ngươi có thể hẹn hò ăn cơm cùng nữ khách hàng, vậy thì ta cũng có thể ăn cơm cùng học sinh của ta, mà Khương Duệ là anh trai của Khương Sanh! Hoắc thiệu Đình yên lặng lắng nghe. "Đang suy nghĩ gì vậy? . Nhất thời, hắn lại hơi chùn bước. "
Đây là lần đầu tiên Hoắc thiệu Đình được lĩnh giáo tính tình của nàng. Hoắc thiệu Đình ngồi xuống bên cạnh Ôn Mạn. . Trong yên tĩnh, trong đầu hắn tất cả đều là hai câu nói của Khương Duệ. Nếu trong tương lai chia tay cùng Ôn Mạn. "
Hắn khẽ nhấn ga, khởi động xe. Hoắc thiệu Đình liếc hắn một cái, đứng dậy cầm áo khoác đi thẳng tới tính tiền. "
Hắn cũng xoa xoa cái đầu nhỏ của Khương Sanh. Trên đường đi, trong xe im lặng đến đáng sợ, bọn họ ai cũng không có ý định nói chuyện trước cả. Cùng tiểu hài tử có cái gì đáng nói chuyện chứ? Hoắc thiệu Đình giọng nhạt nhẽo mở lời:
"Được rồi! . Nàng làm hết nghĩa vụ của mình, để hắn thỏa mãn. Thế nhưng, khi hắn động tình đến dữ dội, lại phát hiện Ôn Mạn đang thất thần. Ôn Mạn đã ngủ, để lại ánh đèn ngủ nhỏ, mờ mịt. Hắn ngồi đến tận đêm khuya mới về phòng ngủ. Hoắc thiệu Đình quả thực có ơn huệ lớn với nàng, nàng trả lại hắn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, nhưng nếu nói rằng cái giá để thích hắn ở bên cạnh hắn là làm tổn thương tấm lòng bằng hữu, vậy thì Ôn Mạn nàng không nguyện ý! Trong lòng Ôn Mạn cũng không dễ chịu chút nào. Ngươi xem đó mà làm thôi! Hắn nói hắn phải tăng ca, nàng có thể hiểu được, nhưng nàng cũng biết, loại tăng ca như đêm nay, hắn hoàn toàn có thể sắp xếp vào lúc khác, hắn tạm thời 'cho nàng leo cây', chẳng qua là vì không đủ coi trọng, chẳng qua là vì Ôn Mạn nàng chỉ là người phụ nữ ngủ cùng hắn! Ôn Mạn không ngốc, nàng biết hắn là cố ý, Khương Duệ đã giúp nàng và là bằng hữu của nàng, nàng không muốn làm cho Khương Duệ khó xử trước mọi người, càng không muốn để người ngoài xem náo nhiệt. Nếu là bình thường, Ôn Mạn nhất định dễ dàng động tình, nhưng vào lúc này nàng lại không có cảm giác gì. . Ôn Mạn không tranh với hắn, cho hắn mười phần mặt mũi. Liệu nàng có chấp nhận Khương Duệ không? Cái xoa đầu ấy, vẫn còn dư ấm từ đầu ngón tay Ôn Mạn, Khương Duệ hơi nheo mắt lại, cảm thấy hưởng thụ một cách gần như biến thái. Một chuyện nhỏ nhìn như không có ý nghĩa, lại như tưới nước đánh thức Ôn Mạn! . "
Khương Sanh làm sao biết thế giới của người lớn, nàng vừa ngoan vừa mềm nói:
"Ôn lão sư sớm một chút đến! Hoắc thiệu Đình có nhu cầu nhiều hơn so với đàn ông bình thường, sau khi ở cùng Ôn Mạn, hầu như mỗi đêm đều muốn, đêm nay mặc dù có chút gây gổ, khó chịu một chút, nhưng lại không ảnh hưởng chuyện này. Thật ra hắn cũng không có chuyện công việc, chỉ là muốn ở trong thư phòng một mình một nơi. "Ôn lão sư phải về rồi, ngày kia gặp nhé! Ôn Mạn nằm nghiêng, không hề phản ứng. Nàng biết hắn đêm nay sẽ không còn ôm nàng nữa, thế cũng rất tốt, bớt việc. Khi nàng ngủ thiếp đi lơ mơ, Hoắc thiêu Đình tiến đến bên tai nàng thấp giọng nói:
"Ôn Mạn, ta can thiệp vào việc ngươi lui tới cùng Khương Duệ là sai, ngươi giận dỗi với ta kiểu này cũng là sai. . . "
Ôn Mạn mở to mắt.
