.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 71:




Giọng nói Nguyễn Di có chút nghẹn ngào:
"Ban đầu là không có cách nào! A di có lỗi với ngươi! Ôn Mạn, ngươi bây giờ cùng người ta ở cùng một chỗ. . . "
Nguyễn Di lau nước mắt, còn nói:
"Chuyện của Hoắc Thiệu Đình, tuyệt đối không thể nói cho ba ba của ngươi! . Ngay lúc Ôn Mạn không biết nên nói gì cho phải, Hoắc Thiệu Đình xách hành lý lên, nói với Trương Bí Thư:
"Ôn Mạn đưa ta đi sân bay. "
Nàng đi ra ngoài, mơ hồ biết Nguyễn Di một mình tại phòng ngủ khóc thật lâu. "
Ôn Mạn vốn là muốn nói với hắn về việc mở phòng nhạc, nhưng lúc này nàng đề cập rõ ràng không thích hợp, thế là nàng nhẹ giọng hỏi hắn:
"Mấy giờ chuyến bay? "
Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng nắm chặt tay của nàng, chậm rãi vuốt ve nhẹ mấy lần mới khàn giọng mở miệng:
"Không cần, trở về lái xe cẩn thận. "Hoắc Thiệu Đình, ngươi có phải là bị bệnh rồi không? Chỉ là khiến nàng học cách khắc chế. "
Có lẽ là song phương đều thừa nhận lỗi, bầu không khí đều có chút không còn giống như trước, ánh mắt Hoắc Thiệu Đình rơi vào trên môi của nàng. Nàng nhìn thấy vẻ lúng túng của hắn khi xách hành lý, tóm lại là mềm lòng:
"Không thoải mái thì hỏi nữ tiếp viên hàng không để lấy thuốc thông thường. . Nguyễn Di nói tiếp:
"Ta thấy ngươi cũng đừng đi tìm việc làm, thuê một căn phòng tự mình làm phòng nhạc đi, với trình độ của ngươi ta tin tưởng sẽ không làm tệ! . Ôn Mạn ngẩn ngơ. "
Ôn Mạn cảm thấy vô cùng khổ sở trong lòng. Ôn Mạn vừa lên xe, hắn đưa chìa khóa xe cho nàng:
"Về sau dùng nó để đi lại! Nàng thích Hoắc Thiệu Đình, tình cảm này cũng sẽ không biến mất chỉ vì một lần thân mật. "
Hoắc Thiệu Đình bỗng nhiên đè lại ót nàng, làm nụ hôn này sâu hơn. Một tiếng sau, Ôn Mạn dừng xe ở bãi đỗ xe dưới hầm. . "
Hoắc Thiệu Đình không có phản đối. "
Ôn Mạn ngửa đầu nhìn chăm chú hắn. Ôn Mạn không nói quá nhiều, nhẹ nhấn ga. . Hoắc Thiệu Đình đứng cạnh cửa sổ sát đất vừa gọi điện thoại, giọng điệu rất nghiêm túc, dường như bản án bên phía H Thị đã xảy ra vấn đề. . "
Ôn Mạn khẽ đáp dạ. "
Hoắc Thiệu Đình ôm nàng, một tay lại mở cửa xe. "
Hoắc Thiệu Đình nhìn chăm chú nàng mấy giây, không nói gì! Hắn có đôi mắt phượng hai mí, đường nét lại thâm thúy, cực kỳ đẹp mắt. Cúp điện thoại, nàng đi đến ngồi xuống trước cây đàn Louis 2 đặt cạnh cửa sổ sát đất, nhẹ nhàng gảy một bản nhạc. Nàng cũng cẩn thận nhớ về lần thân mật không giống bình thường này của nàng và Hoắc Thiệu Đình, nàng suy nghĩ, sở dĩ họ khắc chế như vậy có lẽ là vì mối quan hệ giữa hai người, thật không thích hợp cãi nhau. Mỗi lần dạy xong Khương Sinh rất muộn không an toàn. Ôn Mạn nghiêng người chủ động hôn hắn một chút, lúc ngẩng đầu lên, nàng rất ôn nhu nói:
"Bình an. Hạ cánh rồi nhắn tin cho ta nhé. "
Hắn buông môi nàng ra, nhưng không buông nàng ra, mà là trán kề trán với nàng. Đừng quá tiết kiệm, tránh để người bên ngoài xem nhẹ. Bên cạnh nàng gọi hắn. "Ngươi cũng thế. Nàng nhận ơn của hắn rất sâu nặng, về tình về lý đều nên quan tâm vài câu. Mặc dù nói đi Hoắc gia có tiền tiêu không hết, nhưng nữ hài lúc nào cũng xài tiền của người khác sẽ bị người ta xem thường! Ôn Mạn nhẹ nhàng cắn môi:
"Ta muốn tự mình mua một chiếc, chiếc xe này quá nổi bật, không hợp lắm. "
Ôn Mạn gật đầu:
"Ta biết! Họ lại không phải thế! Một chiếc là xe Bingley Châu Âu hắn thường đi, hai chiếc còn lại đều là xe thể thao, hắn ít khi lái. . Hoắc Thiệu Đình đã trở về, Trương Bí Thư cũng ở đó, đang giúp Hoắc Thiệu Đình thu xếp hành lý. . Hoắc Thiệu Đình đỗ ba chiếc xe ở đây. "
Ôn Mạn cảm thấy hắn thật mệt mỏi. Giọng người đàn ông khàn khàn. . . "
Lúc này, nếu Ôn Mạn đi cùng hắn, chính nàng cũng cảm thấy ngốc. Cúp điện thoại, hắn nhìn Ôn Mạn. Hoắc Thiệu Đình mở cửa một chiếc Ferrari màu đỏ, ngồi vào ghế phụ. Động tác của Trương Bí Thư rất nhanh nhẹn. . ? . "
Xe để đi lại? . Hắn cho Ôn Mạn tấm thẻ kia, hạn mức 50 triệu, mua một chiếc xe không thành vấn đề. "
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình thật sâu:
"Hai giờ sau. Ôn Mạn giật mình. Bây giờ thay đổi chủ ý ta sẽ bảo Trương Bí Thư đặt lại vé máy bay. Ừm? Bình thường lúc rảnh rỗi cũng mua cho hắn mấy bộ quần áo giày da gì đó. "
Ôn Mạn cúi đầu nhìn sổ tiết kiệm. . "Không sao! Ghen tuông cãi nhau, đó là việc những cặp đôi yêu thật lòng làm. Mặc dù không phải thế, nhưng Ôn Mạn vẫn muốn quan tâm hắn, nàng đoán khoảng chừng thời gian, ba giờ sau gọi điện thoại cho Hoắc Thiệu Đình, hỏi hắn thân thể thế nào. Không nói nữa, lát nữa ta có cuộc đàm phán. Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng chớp mắt, chậm rãi mở mắt ra. Nàng nghĩ hắn thật bận rộn, bận đến mức không có cả thời gian để thân mật cùng nữ nhân. Hoắc Thiệu Đình bận bịu cả ngày, cũng không còn tâm trí nói chuyện cùng nàng về chuyện tối hôm qua, Ôn Mạn lái xe tốt nên hắn dựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi. . "
Ôn Mạn cơ hồ dâng lên xúc động, muốn theo hắn đi H Thị, vì hắn có thể bị bệnh mà bên cạnh lại không có ai. . "
"Nán lại. "Tựa như là bị bệnh, ngươi sờ thử xem. "
À? Hoắc Thiệu Đình gõ nhẹ đầu của nàng:
"Ngớ ngẩn à? Nhưng cuối cùng, nàng vẫn đè nén xuống. Nàng không trả lời thẳng, chỉ đi đến chỗ cửa trước thay giày:
"Ta đưa ngươi đi sân bay. Nữ hài cuối cùng vẫn phải có sự nghiệp của riêng mình. Ôn Mạn yên lặng đẩy hắn ra. Trở lại nhà trọ, nàng không khỏi cảm thấy quạnh quẽ. "Đi công tác trước thời hạn, khoảng một tuần. . Sáu giờ tối, Ôn Mạn mới về nhà trọ. Dưới hầm bãi đỗ xe. Nàng cảm thấy hắn nóng quá, làn da đều có chút nóng bất thường. Thân thể của ông ấy không khỏe, không chịu được kích thích này. "
Ánh mắt Hoắc Thiệu Đình thật sâu:
"Biết! Ôn Mạn nhẹ giọng hỏi:
"Muốn ta đưa ngươi lên sao? Hơn nửa ngày, nàng nhẹ nhàng ôm lấy Nguyễn Di:
"Tạ ơn Nguyễn Di. "
Ôn Mạn không được tự nhiên quay mặt đi chỗ khác, hơi thở hơi loạn nhắc hắn:
"Nán lại nữa là ngươi không kịp chuyến bay. Sáng sớm ngày hôm sau, Ôn Mạn muốn gọi điện thoại, lại sợ quấy rầy hắn. Cuối cùng vẫn là thôi. Hoắc Thiệu Đình không có ở đây, nàng vừa lúc có thời gian bắt tay vào việc liên quan đến phòng nhạc. Nàng gọi điện thoại cho tiền bối Tổng giám Lê, muốn tham khảo ý kiến của nàng, giọng nói Tổng giám Lê rất nhẹ nhàng nói:
"Ôn Mạn, ăn cơm cùng nhau đi! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.