Trong mắt Đinh Chanh, vậy mà mang theo vẻ quyến rũ và khiêu khích. Ôn Mạn nghĩ, người cực kỳ trơ trẽn thì không có chút sĩ diện nào, điều đó đại khái chính là tài năng của Đinh Chanh. Giọng Ôn Mạn lạnh băng:
"Không muốn! "
Đinh Chanh giật mình ngỡ ngàng, không ngờ Ôn Mạn lại không hề hứng thú với câu chuyện này. Khi nàng ngây người ra, Ôn Mạn đã đứng dậy chuẩn bị rời đi. Diêu Tử An không hề có chút ăn năn hối cải, ngược lại còn nói với vẻ kiêu ngạo:
"Yêu rồi thì qua, không yêu nữa thì cút đi! Mặt nạ giả bộ bấy lâu của Đinh Chanh rốt cục vỡ vụn, nàng nghiến răng nghiến lợi hung hăng dọa người. Đèn trong sảnh lớn của nhà trọ mở sáng, Ôn Mạn khẽ giật mình, vội vã bước nhanh hơn vài bước. Hoắc Thiệu Đình trông thấy Ôn Mạn, ánh mắt sâu sắc. . Ngồi vào trong xe. Trăm phương ngàn kế muốn làm bạn gái hắn chẳng phải ngươi sao? Ôn Mạn. . Bận rộn mấy ngày trời, Ôn Mạn gần như quên cả Hoắc Thiệu Đình, bọn họ cũng ít liên lạc với nhau. Chiều tối hôm nay, nàng trở về nhà trọ. "
Trong điện thoại, Bạch Vi khóc vô cùng thảm thiết. "
Kết quả như thế, Ôn Mạn thấy rất bùi ngùi. Ngày mai chúng ta còn phải đi chỗ mẹ. Ôn Mạn đoán là nàng không muốn ly hôn, vì nàng yêu Diêu Tử An. Nếu như nàng đã sớm nói cho Bạch Vi, Bạch Vi đã không phải chịu cảnh bạo lực gia đình. "
Ôn Mạn đương nhiên rất hận Diêu Tử An phản bội, cũng hận hắn ra tay đánh Bạch Vi, thế nhưng trong lúc này Ôn Mạn không thể nào đổ thêm dầu vào lửa. "
Quả nhiên, thái độ của Diêu Tử An dịu lại. "
Trong lòng Ôn Mạn cảm thấy khổ sở. "
Bạch Vi nghe xong lại càng khóc. Ôn Mạn đã nắm chắc trong lòng, nàng vén chăn lên đứng dậy, vừa nói:
"Ngươi đừng làm chuyện dại dột, ta đến ngay đây! Bạch Vi vẫn còn đang đau lòng, không chịu. Sắc mặt Đinh Chanh trắng bệch. . . Hắn ngồi trên ghế sofa đang gọi điện thoại, bên cạnh đặt một chiếc vali xách tay, rõ ràng là mới về đến nhà. Ngươi nói không cần là không cần, trong khi ta còn đang đắc ý vì được hẹn hò với hắn vài lần! Nếu nói ra không khéo, nhưng giấu giếm thì lại càng có lỗi với nàng. Nàng đoán là do Diêu Tử An đánh. Quá khứ ta đã xem thường ngươi. "Ngươi nói ngươi không muốn biết! "
Bạch Vi đưa tay đánh hắn. "
Nàng nắm chặt lấy Ôn Mạn, tức giận đến toàn thân run rẩy:
"Thì ra bọn họ qua lại tốt với nhau mấy năm rồi, cái giường tân hôn của ta chắc cũng bị bọn họ ngủ rách nát hết rồi. Đàn ông mà, cần phải được tâng bốc một chút. Đinh Chanh hơi kinh hoảng, đưa tay giữ chặt Ôn Mạn, sức tay lớn đến kỳ lạ. Bạch Vi nhìn thấy Ôn Mạn, lao vào lòng nàng gào khóc. . Trong lòng Ôn Mạn cảm thấy cắn rứt. . Vài ngày sau đó, nàng bận rộn nhiều việc ở phòng âm nhạc, luôn không thể gặp Bạch Vi một lần. Cặp vợ chồng oan gia kia cuối cùng cũng làm lành. "
Nàng nắm bắt tâm lý đàn ông, còn nói:
"Bạch Vi sống 24 năm rồi, chỉ có một mình ngươi là đàn ông của nàng! Đinh Chanh trên người mặc chiếc áo ngủ hai dây gợi cảm, tóc tai bù xù như tổ chim, trên mặt còn bị Bạch Vi cào xước ra cả máu, trông rất thê thảm! Nàng cười nhạt một tiếng:
"Đinh Chanh, cái đó không gọi là đau lòng, gọi là đồ đê tiện! Ta muốn ly hôn! Nhưng đánh qua đánh lại, hai người lại quấn quýt lấy nhau. Nhưng không ngờ, đêm đó Bạch Vi liền gọi điện thoại tới. Ôn Mạn cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Diêu Tử An:
"Ngươi và Bạch Vi có tình cảm bao nhiêu năm rồi, ngươi cảm thấy hôm nay ngươi đối xử với nàng như vậy có thích hợp không? "
Đinh Chanh chán nản ngồi sụp xuống. Lòng Ôn Mạn nặng trĩu xuống. "
Đinh Chanh nói nhiều đến thế, Ôn Mạn vẫn thờ ơ. Có từng đau lòng sao? Nàng nhìn về phía Diêu Tử An, muốn xem thái độ của hắn thế nào. Ôn Mạn, ngươi nói ngươi thích hắn, thế nhưng Cố Trường Khanh vì ngươi đánh nhau vào sở cảnh sát hai lần, lại vì ngươi uống đến say không biết gì, thành bộ dạng không ra người không ra quỷ, ngươi có từng cảm động sao? "Ôn Mạn. "Ôn Mạn, ngươi có thể tới đây một chuyến không! Ô ô. Ôn Mạn đặt một tờ một trăm lên bàn cà phê, lặng lẽ rời đi. Dù có ly hôn hay không, một người đàn ông cũng nên giữ chút phong độ cuối cùng. Ôn Mạn thật sự bất đắc dĩ, nhưng nàng tôn trọng lựa chọn của Bạch Vi, điều quan trọng là Diêu Tử An về sau sẽ thể hiện thế nào. "
Ôn Mạn từ trên giường ngồi dậy, vội vàng hỏi:
"Làm sao vậy? Ôn Mạn khẽ nhíu lông mày. Thật ra ngươi mới là người bạc bẽo nhất, lúc trước nói yêu Cố Trường Khanh đến sống đến chết chẳng phải ngươi sao? Diêu Tử An đang nổi nóng, hắn rất yêu Bạch Vi nhưng tính tình Bạch Vi lại quá tệ, không như Đinh Chanh luôn biết hạ thấp mình làm bé nhỏ, dịu dàng mềm mại để hắn thấy thoải mái cả thể xác lẫn tinh thần. "
Hắn tới kéo Bạch Vi. . . Kiểu hôn nhân như vậy Ôn Mạn không thể nào bình phẩm, nàng nghĩ, có lẽ rất nhiều người phụ nữ cũng sẽ giống như Bạch Vi chọn cách tha thứ. Nàng đỡ Bạch Vi ngồi xuống, mặc kệ đôi cẩu nam nữ kia, lập tức lấy đá chườm cho Bạch Vi. Nàng cầm điện thoại do dự hồi lâu, thật sự không biết phải nói với Bạch Vi thế nào. . Nhưng từ trong điện thoại có thể nghe ra, nàng và Diêu Tử An lại hòa hợp mật thiết đến mức chẳng khác gì vợ chồng mới cưới. Quả nhiên là Hoắc Thiệu Đình đã về. "
Ôn Mạn còn chưa kịp lên tiếng, Diêu Tử An đã sốt ruột đuổi người:
"Mau mau cút đi, sau này chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. Hắn khẽ vẫy tay về phía nàng. . Cuối cùng, Ôn Mạn quyết định chờ Bạch Vi từ Hương Cảng trở về gặp mặt một lần, sẽ khéo léo nhắc nhở nàng một chút. "
Bạch Vi chỉ biết khóc nấc lên, nói gì cũng không rõ. Đinh Chanh che mặt nhìn chằm chằm Ôn Mạn, cười lạnh. Lúc Ôn Mạn đến căn biệt thự vợ chồng Bạch Vi ở, hiện trường vẫn còn ngổn ngang. . . "Ôn Mạn, ngươi thật cao tay! . Diêu Tử An hạ thấp giọng dỗ dành nàng:
"Được rồi được rồi, ta chiều nàng vậy nhé! Ta nói cho ngươi biết, ta Đinh Chanh đây, đau lòng hắn! Bạch Vi cũng chẳng khá hơn là bao, váy bị đứt mất vài cái cúc, trên mặt còn có dấu bàn tay hằn rõ. Hắn kéo kéo cổ áo sơ mi, có vẻ không được tự nhiên nói:
"Ta cũng chỉ là chơi bời thôi, có coi ra gì đâu! . Hôm nay nàng liều chết chiến đấu đến cùng, cố ý để Bạch Vi bắt gặp để rắp tâm thoái lui khỏi cuộc chiến này, nhưng Diêu Tử An tên đê tiện này vậy mà nói thẳng là chỉ chơi đùa với nàng! Bạch Vi đầm đìa nước mắt:
"Hắn vì con hồ ly tinh kia mà đánh ta! Kết quả đây. Đừng khóc nữa, khóc sưng mặt lên đến lúc đó mẹ hỏi thì ta biết giải thích thế nào. Ôn Mạn đổi giày rồi đến ngồi bên cạnh hắn, Hoắc Thiệu Đình vừa cầm điện thoại nói chuyện công việc, một tay ôm lấy người nàng, dáng vẻ lơ đãng nhưng lại đầy thưởng thức. . . Ánh mắt của hắn luôn dõi theo gương mặt nàng. Ôn Mạn đã mấy ngày không gặp hắn.
