.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 83:




Cố Trường Khanh chậm rãi siết chặt ngón tay ! Hắn được cái gì? Hắn lại hạnh phúc cái gì? Hắn đánh mất người phụ nữ yêu hắn suốt bốn năm, nhìn xem nàng cùng người đàn ông khác ở chung! Điều này tất cả vẫn là do chính hắn tạo thành! Ngoài ra. "
Hoắc Thiệu Đình cười nhạt thận trọng:
"Đã lâu không gặp! Dưới ánh mặt trời, ngũ quan tuyệt đẹp và đôi môi đỏ tươi chói lóa, tất cả đều hiển lộ rõ sự trương dương, Hoắc Thiệu Đình bất chợt cảm thấy những năm qua Kiều An kỳ thật một chút cũng không thay đổi. Cố Trường Khanh nhẹ nhàng nhắm mắt ! . " Thanh âm này, cũng kinh động đến đôi tình nhân cũ kia. Đàn ông là người hiểu đàn ông nhất, kiểu người lúc nào cũng dễ dấy lên ham muốn với một người phụ nữ như vậy, nếu không phải yêu thích thì là gì? cảm giác Hoắc Thiệu Đình đối với Ôn Mạn, đã vượt qua Kiều An. Trong đại sảnh truyền đến tiếng nhạc vui tươi kiểu phương Tây, du dương lãng mạn. Hắn hung hăng chà đạp nàng, lại nhẹ nhàng nói một tiếng có lỗi với, sau đó tiếp tục như trước đây? Hoắc Thiệu Đình giật mình lo lắng một lát. . Hoắc Thiệu Đình không để lại dấu vết tránh đi:
"Kiều An, cái này không thích hợp! . Vừa rồi nhìn qua cũng chỉ như vậy thôi, nhưng phản ứng của Thiệu Đình hiện tại. Nàng càng sẽ không muốn đi tranh thủ cái gì, bởi vì thái độ của Hoắc Thiệu Đình đã sớm cho thấy, nàng chẳng là gì cả! Những năm qua ta vẫn luôn lo lắng vì chuyện của ta mà khiến ngươi phải dè chừng, giữ khoảng cách với phụ nữ, nhìn thấy ngươi thế này ta rất vui. . Ôn Mạn ngồi dựa vào đình nghỉ mát, trên bàn đá đặt một chén cocktail. Khương Duệ bình thường mặc đồ thường ngày, là cách ăn mặc tiêu chuẩn của thiếu gia nhà giàu, đêm nay đặc biệt trang trọng nên trông anh tuấn hơn hẳn so với bình thường. . Chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu? Làm sao lại cảm thấy bọn hắn còn có thể lại bắt đầu lại từ đầu? Nàng ở nước Anh đã biết bên cạnh Hoắc Thiệu Đình có người, cho nên nàng mới trở về, nàng muốn nhìn một chút là hạng người gì mới có thể xuất hiện bên cạnh Hoắc Thiệu Đình! Quá buồn cười! . . . đánh mất nàng rồi! Kiều An tiến lên, ghé sát bên tai Hoắc Thiệu Đình nhẹ nhàng cười một tiếng:
"Thiệu Đình đã lâu không gặp! Hắn nghĩ, nàng chắc hẳn đã trông thấy hắn, cũng trông thấy Kiều An. . Nàng lặng lẽ nói với Ôn Mạn:
"Mạn mạn con đừng suy nghĩ nhiều, Thiệu Đình cùng với nàng chỉ là bạn chơi khi còn bé, lại nói Kiều An đã đính hôn với một gã Tây Dương, nàng về nước chủ yếu là để xử lý một chút tranh chấp nhỏ về hợp đồng, sẽ không ảnh hưởng tình cảm của con cùng Thiệu Đình. . . Ôn Mạn không có ở đây! . Hắn không khống chế được mở miệng:
"Ôn Mạn, có lẽ ta có thể từ bỏ hết thảy! Hắn trông thấy Cố Trường Khanh cùng Ôn Mạn đứng rất gần nhau, nhìn chằm chằm đối phương. . Ôn Mạn. Trong mắt nàng đều là không dám tin. "
Kiều An nói với giọng dí dỏm, tựa như là những người bạn lâu năm thân thiết vậy. . Đêm lạnh như nước. Lúc nào. Một chút cũng không muốn! Hầu kết Cố Trường Khanh khẽ nhúc nhích. Đôi con ngươi hẹp dài của Hoắc Thiệu Đình có chút nheo lại. Hoắc Thiệu Đình lẳng lặng nhìn xem nơi Ôn Mạn đã đứng, một hồi lâu mới thu hồi ánh mắt, nhẹ giọng nói:
"Có mấy vị trưởng bối, rất muốn gặp ngươi! . Hoắc Thiệu Đình nói không sai chút nào, là hắn Cố Trường Khanh tự tay đưa Ôn Mạn đến bên cạnh Hoắc Thiệu Đình! Ôn Mạn rất thích ở nhà, thích nấu cơm, tính cách nàng ổn định lại rất dễ bảo ban, đương nhiên Ôn Mạn cũng thích ăn mặc thật xinh đẹp cho bản thân. Hai mắt Ôn Mạn ửng đỏ, bờ môi run rẩy. Ôn Mạn là người có tính cách hoàn toàn khác biệt với Kiều An. "
Bọn hắn rời đi. Ôn Mạn ngẩng đầu, nhìn thấy Khương Duệ. Ăn mặc xinh đẹp như vậy không nhảy rất đáng tiếc! Nàng nhẹ nói:
"Thiệu Đình, trước kia ngươi xưa nay không cự tuyệt ta. . "
Hoắc Thiệu Đình nhanh chân đi về phía đại trạch, thanh âm từ phía trước truyền tới:
"Kiều An, ngươi cũng đã nói đó là lúc trước. "
Kiều An muốn xắn cánh tay của hắn. "
Sắc mặt Kiều An hơi cương. Hoắc Thiệu Đình lại quan tâm đến Ôn Mạn nhiều đến thế, hắn sớm nên phát hiện trong ánh mắt Hoắc Thiệu Đình khi nhìn xem Ôn Mạn tràn ngập ham muốn chiếm hữu thuần túy của đàn ông. "
Bên tai truyền đến một tiếng khẽ gọi. Đợi chút nữa tìm lý do rời đi đi! Hoắc Thiệu Đình quay người, lại phát hiện nơi vừa đứng đã không có người. Hoắc Thiệu Đình dần dần rời mắt nhìn. Hắn đi đến bên cạnh Ôn Mạn. Hắn trông thấy Hoắc Thiệu Đình thất thần, người kia nhìn chằm chằm vào nơi Ôn Mạn đã đứng! Nàng nhìn chằm chằm Cố Trường Khanh, chưa bao giờ lại hận hắn đến thế! . Chỉ là, hắn yêu mà không biết. "
Ôn Mạn mỉm cười. Trong lòng hắn dâng lên một sự bực bội! Nàng không có hối hận, vốn dĩ nơi này liền không có quan hệ gì với nàng. Ngươi suy nghĩ nhiều rồi! Nhưng tóm lại nàng thích hắn, nên liền tận lực né tránh! Là hắn. Giọng nói Khương Duệ trầm thấp hơn thường ngày:
"Sao không vào khiêu vũ? Ở tầng hai của một tòa tiểu dương lâu nơi hẻo lánh, Cố Trường Khanh thờ ơ lạnh nhạt. Nàng không tiện giải thích với Hoắc Phu Nhân, nàng cùng Hoắc Thiệu Đình cũng chỉ là "bạn bè" trên phương diện thể xác! Liền ngay cả Hoắc Phu Nhân cũng vô cùng lo lắng. . "Ôn Mạn! Hắn rất cao, Ôn Mạn lại đang ngồi, cho nên nàng cần ngửa đầu mới có thể nhìn hắn. Kiều An khẽ tung mái tóc đen dài như rong biển, dùng một giọng hơi gợi ý hỏi:
"Bạn gái? Kiều An hơi híp mắt lại. . . Một buổi tiệc sinh nhật, bởi vì Kiều An đến mà trở nên gượng gạo. Ở đây tất cả mọi người đều biết chuyện Hoắc Thiệu Đình cùng với nàng một đoạn kia, hiện tại "chính chủ" trở về, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Ôn Mạn không khỏi đầy ẩn ý. . "
Hoắc Thiệu Đình không có phủ nhận. . Hoắc Thiệu Đình đêm nay chắc sẽ đưa nàng trở về. "
Kiều An nghiêng chiếc đầu nhỏ xinh đẹp. "
Ôn Mạn bỗng dưng ngẩng đầu! Toàn bộ buổi chiều cùng ban đêm, Hoắc Thiệu Đình cơ hồ không nhìn thấy Ôn Mạn! Ôn Mạn nghĩ rằng hiện tại các vị quan khách hẳn đang vui vẻ nhảy múa. Khóe mắt Ôn Mạn mang theo sắc đỏ nhạt, giống như là sắp khóc, mà trong mắt Cố Trường Khanh còn vương vấn nét khắc cốt ghi tâm chưa kịp thu lại. Cố Trường Khanh tuyệt không muốn nói cho hắn! Đúng lúc này, bên tai vang lên tiếng gọi ngọt ngào mềm mại của Hoắc Minh Châu:
"Cố Trường Khanh, Ôn Mạn, nguyên lai các ngươi ở chỗ này. . Nếu không phải chiếm hữu thì là gì? . Cũng đúng thôi, Hoắc Trạch khá lớn, chỉ cần có ý cũng có thể tránh mặt! "Thiệu Đình, không dẫn ta đi thăm một chút tòa nhà sao? Cố Trường Khanh. . "
Ôn Mạn cười yếu ớt:
"Không đi đâu! Ở chỗ này hóng gió rất tốt! "
"Bởi vì Hoắc Thiệu Đình cùng Kiều An sao? "
Khương Duệ thẳng thừng hỏi. Ít khi nào hắn lại gay gắt như vậy, Ôn Mạn dù sao cũng hơi khó xử!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.