.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vợ Nhỏ Của Hoắc Thiếu

Chương 85:




Chia tay? Ôn Mạn cười, nàng khẽ nói sẽ không. Bởi vì giữa nàng và Hoắc Thiệu Đình, chỉ có kết thúc quan hệ, không có chuyện chia tay. Hoắc Minh Châu nào hiểu những điều này, nàng tận mắt nhìn Ôn Mạn lên xe, chính mình hớn hở ôm quà trở về nhà chính. Vừa bước vào đã gặp Hoắc Thiệu Đình. Hoắc Thiệu Đình ngước mắt, hắn nhìn chằm chằm nàng. "
Hoắc Thiệu Đình cởi áo khoác, tiện tay ném trên ghế sô pha, đi tới bên cạnh nàng. . Ôn Mạn để yên cho hắn hôn một lúc, ngữ khí nhàn nhạt:
"Đến ngày của ta rồi! . Thật oan cho hắn khi hắn còn hơi tự đắc vì nàng có chút thích hắn, còn nghĩ nàng có lẽ đang rất đau khổ! Môi Hoắc Minh Châu run run. Ôn Mạn nghiêng đầu nhìn chăm chú Hoắc Thiệu Đình, nàng khẽ cười yếu ớt:
"Về rồi? . Nàng đã dùng hết tất cả tình cảm cho Cố Trường Khanh, đến chỗ hắn Hoắc Thiệu Đình đây chỉ còn lại một chút ít? "
nói xong, hắn cầm chìa khóa xe, đi về phía bãi đỗ xe. "
Hoắc Thiệu Đình là ai cơ chứ, vừa nghe đã biết ý của nàng là gì rồi, nàng muốn kết thúc. Im lặng hồi lâu. Vùng da trắng như tuyết sau đuôi lông mày nàng, gân xanh nổi rõ. . Hoắc Thiệu Đình vốn định đi, nhưng không hiểu sao hắn cũng muốn xem Ôn Mạn đã tặng gì cho Minh Châu. "
Nàng giơ chiếc hộp trong tay lên:
"Ôn Mạn tặng quà cho ta đấy! . . Chỉ là đoạn quan hệ này kết thúc hay không, dù sao cũng phải nghe ý của hắn một chút, dù gì vụ kiện của ba nàng vẫn chưa chính thức mở phiên tòa, nàng vẫn chưa thể quá đắc tội hắn. . Khuôn mặt tuấn tú của hắn ửng đỏ, hơi thở hỗn loạn nhìn nàng. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt nàng. Nàng khẽ nói:
"Đây là món quà tốt nhất ta từng nhận được! "
"Hoắc Thiệu Đình, ta đến nghỉ lễ. "
Ôn Mạn ngước mắt nhìn hắn, khẽ hỏi:
"Hoắc Thiệu Đình, bây giờ ngươi đã chán chưa? Môi đỏ dán lên môi hắn nhẹ nhàng triền miên hôn hắn, nàng thậm chí chủ động hôn sâu hắn. Tiếng đàn dương cầm chợt dừng lại. Cho nên. Hắn vốn rất thích làm chuyện kia cùng nàng, lúc này càng động tình đến mất cả lý trí, liền quên cả cuộc tranh cãi vừa rồi mà đắm chìm trong nụ hôn với nàng. "
Hoắc Thiệu Đình dừng tay. Không hề rơi lệ, không hề cuồng loạn, chỉ có trong tiếng đàn mang theo từng tia đau thương, chỉ là chút đau thương này cũng vô cùng khắc chế. Trên người nàng vốn chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lụa đen, giãy giụa vài lần như thế làm lộ liễu xuân quang không đủ, làn da trắng nõn thấy Hoắc Thiệu Đình căng cổ họng lên. "
Nàng nóng lòng muốn xem, thế là ngồi xuống ghế sô pha bóc hộp quà. Đàn dương cầm phát ra một tiếng trầm thấp nghẹn ngào. Ôn Mạn trở về căn hộ lúc, cũng gần mười giờ. . Sống tốt với nhau một thời gian thôi mà, chán thì đường ai nấy đi. Lấy ra xem xét là lời tự tay viết và chú giải của đại sư trụ trì chùa Lâm Ẩn Tự. "
Ôn Mạn không trả lời, nàng không muốn nói dối, nhưng lại không muốn nói ra sự thật. "Hoắc Luật Sư, làm như vậy có phải gọi là có khả năng không? . . Chắc là nhẫn nại không được, hắn càng kéo Ôn Mạn vào lòng dùng tay kiểm tra. Nàng nhẹ nhàng nâng mắt, môi đỏ hé mở:
"Hoắc Thiệu Đình, ngươi nói cho ta biết, thế nào mới gọi là có khả năng? . Nàng chưa từng nói sẽ đơn độc tặng quà. Ôn Mạn suy nghĩ rất nhiều, dự tính rất nhiều. Uống đến khi hơi chuếnh choáng, Ôn Mạn muốn kết thúc. Cơ thể Hoắc Thiệu Đình run lên! "Ôn Mạn đâu? Giọng hắn khàn khàn hỏi:
"Đang tức giận à? "
Hoắc Thiệu Đình đưa tay xoa đầu em gái, khẽ đáp:
"Minh Châu nhất định sẽ luôn luôn bình an. Việc nàng uống rượu cho thấy tâm trạng rất không tốt, còn về nguyên nhân khiến nàng tâm trạng không tốt, Hoắc Thiệu Đình suy đoán là do chính mình. Hoắc Thiệu Đình khẽ cười một tiếng:
"Ôn Mạn, lúc trước chúng ta mới ở bên nhau đã nói rõ ràng rồi. "
Hoắc Thiệu Đình nheo mắt lại. Nàng tẩy trang rồi ngâm mình tắm, khoác chiếc áo choàng tắm lụa đen đứng trước cửa sổ kính sát sàn. Cô Ôn, có phải ngươi không chơi nổi không? . "
Ôn Mạn chợt khựng lại. . Hắn nuốt nước bọt, ghé sát tai nàng khẽ hỏi:
"Quan tâm sự tồn tại của Kiều An đến vậy sao? Trước đây Ôn Mạn chưa từng làm như vậy. . Hoắc Thiệu Đình cười khẩy một tiếng. . Hiếm khi nàng chủ động uống rượu, nhưng đêm nay nàng muốn uống một chút. Hắn vốn đã hy vọng nàng hiểu chuyện, tuân thủ lời hẹn ước giữa họ, nhưng khi nàng nghe lời như thế, hắn không khỏi lại nghĩ tới cảnh ban ngày nàng cùng Cố Trường Khanh đối mặt. "
Không đợi hắn nói chuyện, nàng liền chủ động ôm cổ hắn. . Giờ làm thế này là sao? . Vì Kiều An ư? Sau đó trong lòng nàng buồn bực, mở cây đàn dương cầm Morningdew đó ra, đàn một bài " Nguyệt Quang Ái Nhân ". Đàn dương cầm không ngừng phát ra tiếng ngân, nghẹn ngào. Hắn thưởng thức ly rượu đỏ trên quầy bar, ánh mắt thâm thúy. . "
Hoắc Minh Châu nhếch mép:
"Bị ngươi làm tức giận bỏ đi rồi! Một lá bùa bình an màu vàng sáng. Thế nhưng nàng đã nhịn xuống. . "
Nàng dừng lại một chút, lại âm dương quái khí nói:
"Ta sẽ luôn luôn bước theo gót ngài, thật 'có khả năng'! Những biện pháp trước đây không nỡ dùng với nàng, đêm nay hắn muốn dùng hết! "
"Ngươi nói cái gì? Ôn Mạn giãy giụa, thần thái nàng lúc này quá ngượng ngùng. Hoắc Thiệu Đình mở cửa, chỉ thấy dáng vẻ Ôn Mạn đang ngồi đánh đàn. Hoắc Thiệu Đình chợt bế bổng nàng lên, đặt nàng lên trên đàn dương cầm. "
Giọng Ôn Mạn đặc biệt tỉnh táo. . Nàng nói:
"Xin lỗi Hoắc Luật Sư, tối nay là ta đã đi quá giới hạn. Về sau ta sẽ chú ý hơn. "Hoắc Thiệu Đình! Đây chính là Ôn Mạn, hoàn toàn trái ngược tính tình với Kiều An. "
Ôn Mạn ngữ khí rất bình tĩnh:
"Đi chơi vui vẻ chứ? Hắn cúi người ghì lên người nàng, dáng vẻ một bộ tình thế bắt buộc. Bình thường Ôn Mạn không uống rượu, cuộc sống cực kỳ tự kỷ luật. Hộp được mở ra, bên trong không phải là châu báu, đồ trang sức quý giá. Khoảnh khắc này hắn không rõ cảm giác của mình. . Kết thúc với Hoắc Thiệu Đình! . . . . Một món quà quý giá như vậy, không biết Ôn Mạn đã phải hao tốn bao nhiêu tâm huyết mới có được. Tình ý khắc cốt ghi tâm! Dáng vẻ này của Hoắc Thiệu Đình đơn giản chỉ là đang đùa bỡn nàng. Bên dưới đè một quyển kinh văn viết tay. Ôn Mạn khẽ cười với hắn. "
"Hoắc Thiệu Đình. . . Đồ khốn nạn! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.