Người đánh xe ngựa đánh xe rời đi, tiếng vó ngựa liền dần dần đi xa.
Coi như xuân đi mất.
Đứng tại cửa sân, thiếu niên nhìn một màn này, cảm khái nói: "Chênh lệch giữa người với người quả nhiên lớn như vậy, khi ta ở trong nhà lao Đại Lý Tự chịu khổ, thì ngươi đang ở thư viện hưởng phúc, không những có xe ngựa ngồi, mà cái người làm đánh xe kia còn là một người có thân phận."
Tạ Nam Độ mỉm cười nói: "Sư huynh người rất tốt."
Thanh danh của Ngụy Tự ở Thần Đô gần đây rất tốt, với tư cách là một trong những đệ tử của viện trưởng, hắn luôn tạo cho người ta ấn tượng là một người quân tử khiêm tốn, các học sinh trong thư viện cũng không suy nghĩ nhiều về chàng thư sinh hay xuất hiện này. Rất ít người biết rằng hắn đã đặt một chân vào cảnh giới Vong Ưu.
Nhưng các nhân vật thực sự lớn, đều biết chàng thư sinh này không dễ trêu chọc.
Hắn không chỉ là đệ tử của viện trưởng, mà lại còn mang họ Ngụy.
Trần Triêu đột nhiên hỏi: "Viện trưởng trong truyền thuyết kia là người như thế nào?"
Tạ Nam Độ nghĩ nghĩ, nói ra: "Lão sư tự nhiên là người rất lợi hại."
Lời này rất giống một câu nói thừa, Trần Triêu lại không phản bác, mà đồng tình nói: "Ngươi nói không sai."
Ở Đại Lương triều, không ai phản bác chuyện này cả.
Tạ Nam Độ nhìn Trần Triêu hỏi: "Chẳng lẽ ngươi muốn trở thành đệ tử của lão sư?"
Trần Triêu nói rất đương nhiên: "Nếu có cơ hội như vậy, ta đương nhiên không cự tuyệt, đây là viện trưởng đấy, ngươi nghĩ đó là mấy con a miêu a cẩu ngoài đường sao?"
Tạ Nam Độ cười: "Vậy ngươi không có cơ hội đâu, sẽ không thành sư đệ của ta được rồi."
Trần Triêu như suy tư nói: "Ta cũng không muốn làm sư đệ."
Tạ Nam Độ nhìn Trần Triêu một cái, đẩy cửa sân bước vào.
Trần Triêu theo sau, nói: "Ta nghe nói ở trong thư viện, đám học sinh đều ở ký túc xá cả, vậy mà ngươi được ở nơi cực tốt thế này, có một tiểu viện, quả nhiên không hổ là đệ tử được viện trưởng yêu mến."
Tạ Nam Độ không để ý đến hắn, chỉ bảo Liễu Diệp, "Đi lấy đao của hắn ra đây."
Thời gian quen biết cũng không dài không ngắn, nàng xem như đã hiểu tính tình của hắn.
Liễu Diệp vâng lời, nhanh chóng đi vào trong.
Trần Triêu trêu ghẹo nói: "Tính tình tỳ nữ của ngươi cũng không tốt lắm."
Không đợi Tạ Nam Độ đáp lại, Trần Triêu liền chỉ vào cái lò nướng trong sân kinh ngạc nói: "Nguyên lai ngươi thật sự ở Thần Đô nướng khoai!"
Hắn có chút kinh ngạc, cho nên âm thanh không nhỏ."Ngươi cảm thấy những điều trước đây ta nói, là lừa ngươi?" Tạ Nam Độ kéo cái ghế đặt trước lò nướng ngồi xuống, vừa hay lúc đó Liễu Diệp đi ra, Trần Triêu nhận lấy chuôi đoản đao, sau nhiều ngày, lại một lần nữa nắm lấy chuôi đao, giờ mới an lòng.
Đem nó treo trở lại bên hông, lúc này tinh thần mới được một chút.
Tạ Nam Độ có chút bực dọc nói: "Tay nghề nướng khoai của Liễu Diệp cũng không tệ, nhưng đây không phải là vị ta muốn."
Nghe lời này, Liễu Diệp nhịn không được cãi lại: "Ta đâu phải con sâu trong bụng của tiểu thư, ta làm sao biết được vị mà tiểu thư muốn là vị gì?"
Lời này mang theo chút tủi thân, Liễu Diệp hoàn toàn không thể hiểu được vì sao khoai nướng lại có vị khác nhau như vậy.
Tạ Nam Độ chỉ cười cười, kỳ thực nàng cũng không nói rõ được cái vị kia là vị gì, trước khi đến huyện Thiên Thanh, nàng chưa từng ăn khoai nướng, lần đầu tiên là mua một củ của người bán hàng rong trên cầu, sau đó bất kể là Trần Triêu nướng hay là mua ở đâu, nàng đều thấy hương vị như nhau. Chỉ là sau khi rời đi, đến Thần Đô lại không thể ăn được mùi vị khoai lang đó, nên mới khiến nàng không được vui cho lắm.
Kỳ thực nàng cũng tò mò, rốt cuộc là nàng nhớ khoai lang ở huyện Thiên Thanh hay cái gì khác."Vừa hay, nướng một cái thử xem?" Tạ Nam Độ trợn tròn mắt, lộ ra có chút tinh nghịch, trên mặt có chút phấn khích, kích động ý vị rất rõ ràng.
Nàng ít khi có những cảm xúc thế này, nên nhìn có chút đáng yêu.
Trần Triêu không cự tuyệt, vì vậy liền nhóm lửa than, bắt đầu nếm thử lần đầu tiên nướng khoai ở Thần Đô.
Hắn không ngờ đến chuyện như vậy về sau lại xảy ra nhiều lần.
Tạ Nam Độ nhìn Liễu Diệp một cái, "Ngươi đi nghỉ ngơi đi."
Hôm nay đã là nửa đêm, nàng cũng chỉ là người thường, sớm đã mệt mỏi rồi.
Liễu Diệp há hốc miệng, cũng hiểu tính tình của tiểu thư mình, hành lễ xong liền đi xuống.
Ánh trăng trên trời sáng tỏ, mặt hồ Nam ngoài sân sóng sánh ánh bạc, bên trong sân thiếu niên thiếu nữ đang chăm chú nướng khoai."Ngày mai tính sao đây?"
Tạ Nam Độ ôm trán, nói: "Không thể quay về huyện Thiên Thanh được."
Gây ra chuyện lớn như vậy, dù là hôm nay đã giải quyết xong, nhưng ai cũng biết rằng, nếu quay lại huyện Thiên Thanh, chắc chắn sẽ mất mạng.
Trần Triêu vén áo choàng lên, để lộ tấm thẻ bài, bất đắc dĩ nói: "Ta hiện tại vẫn còn là Trấn thủ sứ của huyện Thiên Thanh, vận mệnh không nằm trong tay ta."
Hắn là mệnh quan triều đình, trên lý thuyết là đi đâu thì cần triều đình quyết định.
Tạ Nam Độ mỉm cười nói: "Lựa chọn của ngươi rất nhiều, ở đâu thì dừng chân lại thôi."
Trần Triêu nhíu mày nói: "Chưa bàn đến những thứ khác, muốn ta bán mạng cho Tạ Thị, và gọi ngươi một tiếng tiểu thư, thì ta không muốn chút nào.""Không cần phải vậy, hiện giờ cả Thần Đô đều biết ta và ngươi là bạn, quan hệ của ngươi và Tạ Thị đã không thể nào dứt được rồi, nhưng có lẽ sẽ có chút phiền toái nhỏ đấy."
Tạ Nam Độ nhìn củ khoai lang đã thoang thoảng mùi thơm.
Trần Triêu trêu ghẹo nói: "Vậy hóa ra ta bây giờ là một món hàng hot à?""Không chỉ là Tạ Thị, tất cả đại thế gia ở Thần Đô, cộng thêm cả Thiên Ngự Viện và Phủ Trấn thủ sứ, chỉ sợ đều sẽ rất hứng thú với ngươi."
Tạ Nam Độ nói: "Vì năm nay có một chuyện rất quan trọng."
Trần Triêu nhíu mày nói: "Vạn Liễu Hội."
Tạ Nam Độ gật đầu, nhẹ giọng lặp lại: "Vạn Liễu Hội."
Trần Triêu gật đầu nói: "Thì ra là vậy."
Vạn Liễu Hội, hay còn gọi là Vạn Liễu Đạo Hội, là một đại hội lớn của những tu sĩ trẻ tuổi trên đời.
Lúc ban đầu tên là Vạn Lưu Đạo Hội, mười năm tổ chức một lần, về sau có người cảm thấy cái tên này không hay, liền đổi thành Vạn Liễu Hội.
Tất cả đại tông môn đều không có ý kiến gì.
Trong những năm này, đại hội này vẫn do các tông môn thay phiên tổ chức, năm nay lại đúng vào mười năm một lần.
Và lần này, sẽ tổ chức tại Thần Đô.
Trần Triêu cười nói: "Đối với các tông môn ngoại quốc mà nói, Đại Lương Triều cũng chỉ là một tông môn mà thôi."
Tạ Nam Độ nói: "Trong hai trăm năm qua, Vạn Liễu Hội đã tổ chức hơn mười lần, chưa từng có tu sĩ nào của Đại Lương Triều đoạt được vị trí đầu bảng."
Trần Triêu đưa cho nàng củ khoai lang đã chín, nói: "Cẩn thận phỏng, không chỉ chưa từng đoạt vị trí đầu bảng, mà trong mấy lần này, thứ tự của chúng ta cũng vô cùng thê thảm."
Tạ Nam Độ ừ một tiếng, thổi thổi khoai lang trên tay, cẩn thận tách vỏ, nhìn thấy thịt quả màu vàng, trong lòng có chút vui mừng."Theo lý thuyết, quy tắc của Vạn Liễu Hội đều như nhau, tu sĩ của chúng ta cũng đều ở cùng một cảnh giới, tại sao lại bết bát đến thế?" Trần Triêu nhìn thiếu nữ đang ăn khoai trước mắt, nghiêm túc hỏi.
Tạ Nam Độ cắn một miếng khoai lang, nóng hổi, trên gương mặt nhỏ lộ ra ý vị thỏa mãn.
Nghe câu hỏi này, nàng nghĩ rất lâu mới đáp: "Không chỉ là vấn đề pháp tu luyện."
