- Đi đâu tìm đồ ăn cho Hoa Hoa bây giờ
Đường Kim cảm thấy khó khăn, hoạt độc cũng không dễ tìm như vậy a
Hoặc là tìm loại độc vật như rắn độc, không được thì tìm người bị trúng độc a
- Nếu không thì tìm người đút ít thuốc độc
Đường Kim thầm nói, chỉ là như vậy thì không tốt lắm
Hạ độc thì đơn giản, nhưng vô duyên vô cớ hạ độc người ta thì không được
Mà khi có đối tượng mà hắn muốn hạ độc, vậy thì lúc đó hắn sẽ độc chết người kia
Chẳng lẽ lúc đó lại cho Hoa Hoa tới giải độc
Suy nghĩ một chút, Đường Kim cảm thấy, vẫn nên nghĩ biện pháp khác
Nếu không được thật thì tìm người có thù oán với hắn, cho ăn nhiều thuốc độc một chút
Sau khi cho Hoa Hoa ăn no, lại để Hoa Hoa cắn chết tên kia là xong
Hơi suy nghĩ một chút, Đường Kim lại gọi điện
- Đường Kim, có việc gì không
Chị đang đi làm
Đầu bên kia truyền đến thanh âm động lòng người của Kiều An An
- Thất tiên nữ, ở bệnh viện của chị có bệnh nhân nào bị trúng độc không
Đường Kim đi thẳng vào vấn đề
- Trúng độc
Kiều An An có chút kinh ngạc:
- Có, nhưng mà rất ít
Có khi là ngộ độc thức ăn, cũng có người trúng thuốc trừ sâu
Nhưng dạo này thì không thấy
- À, thất tiên nữ, nếu lần sau thấy người trúng độc như vậy, chị nhớ gọi điện cho tôi nhé
Đường Kim cũng không trông mong gì việc tìm được ngay
Nhưng cứ chuẩn bị trước, nếu có gặp được thì cũng có thể cho Hoa Hoa ăn no nê
- Cậu tìm bệnh nhân như vậy làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiều An An lại thấy hơi buồn bực
- Bởi vì tôi rất thiện lương
Đường Kim nghiêm trang nói:
- Tôi muốn giải trừ thống khổ cho những bệnh nhân này thật sớm
- Cậu biết y thuật
Kiều An An có chút kinh ngạc hỏi
- Không biết
Nhưng tôi biết giải độc
Đường Kim hồi đáp:
- Mặc kệ trúng độc gì, chỉ cần không chế là tôi có thể giải độc cho người đó
Kiều An An bên kia lại ngẩn ngơ
Nếu người khác nói biết giải độc, nàng phân nửa là không tin
Nhưng nàng biết Đường Kim có vài năng lực đặc thù, cho nên, nàng cũng tạm tin lời này của hắn
Chần chừ một chút, Kiều An An mới lên tiếng:
- Đường Kim, có phải độc gì cậu cũng giải được không
- Đương nhiên là thật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi trung thực như vậy, chưa bao giờ khoác lác
Đường Kim hồi đáp
- Chị biết một người, cô ấy có thể đã trúng độc
Nhưng mà chị cũng không chắc lắm
Kiều An An đang định nói tiếp, đầu bên kia đã truyền tới tiếng người khác gọi nàng
Nàng đành phải nói nhanh một câu:
- Đường Kim, bây giờ chị có việc
Chờ hết bận chị lại gọi cho cậu nhé
Kiều An An cúp máy, nhưng Đường Kim lại thấy hưng phấn
Không ngờ lại thật sự có niềm vui ngoài ý muốn
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một thanh âm:
- Xin hỏi, Đường Kim tiên sinh ở đây sao
- Chương Cổ Đổng
Thanh âm động lòng người nhưng có chút lạnh lùng đón lời
Tống Oánh đi xuống lầu, nhìn ông già đứng ngoài cửa, Tống Oánh hơi ngoài ý muốn:
- Ông tới đây làm cái gì
- Ông ta là Chương Cổ Đổng
Đường Kim nhìn lão đầu một cái:
- À, là anh bảo ông ta tới gặp
- Vào đi
Nghe Đường Kim nói thế, Tống Oánh lại mời vào
Chương Cổ Đổng nhìn Tống Oánh một cái, cho dù là tuổi như lão, nhìn thấy cô gái xinh đẹp như Tống Oánh cũng hơi thất thần
Nhưng lão nhanh chóng dời tầm mắt, nhìn vào Đường Kim, vẻ mặt áy náy:
- Đường Kim tiên sinh, thật xin lỗi, khuyển tử vừa rồi hơi thất lễ
Tôi tới đây xin lỗi thay nó..
- Không cần, ngồi đi
Tôi tìm ông có chút việc thôi
Đường Kim lại không muốn khách sáo gì với Chương Cổ Đổng
- Vậy..
không biết cậu tìm tôi có chuyện gì
Chương Cổ Đổng ngồi đối diện Đường Kim, vẫn tương đối khách khí
Người mà cả Cửu thúc lẫn Nhân thiếu không dám đắc tội, lão cũng không muốn đắc tội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đường Kim vươn tay trái:
- Nhìn kỹ xem, có từng nhìn qua vòng tay này không
- Cái này..
Chương Cổ Đổng ngây ngốc, sau đó lấy một cái kính lúp trong túi quần ra, quan sát cẩn thận
Qua thật lâu, Chương Cổ Đổng mới lên tiếng:
- Đường tiên sinh, cậu có thể tháo vòng tay ra không
Vậy thì tôi có thể quan sát cẩn thận một chút
- Vòng tay này không tháo ra được
Đường Kim thản nhiên nói
- Không lấy ra được
Chương Cổ Đổng hơi ngẩn ra, sau đó ra vẻ chợt hiểu:
- À, tôi hiểu
Vậy làm phiền cậu lật tay lại, tôi muốn nhìn kỹ
Đợi Đường Kim lật cổ tay, Chương Cổ Đổng lại quan sát mấy phút
Sau đó mới chậm rãi nói:
- Đường tiên sinh, chất liệu của vòng tay này hẳn là hắc ngọc, nhưng hắc này thật ra không tính là trân quý
Hơn nữa, vòng tay này gia công rất thô ráp, mặc dù niên đại sâu xa, nhưng nói đến giá trị..
thật ra cũng bình thường..
- Tôi không hỏi ông nó đáng giá bao nhiêu
Tôi chỉ hỏi trước kia ông từng gặp qua vòng tay thế này chưa
Đường Kim ngắt lời Chương Cổ Đổng:
- Nghe nói ông là nhân vật quyền uy nhất giới đồ cổ Ninh Sơn, chắc hẳn ông đã thấy qua rất nhiều đồ cổ chứ
- Chuyện này, Đường tiên sinh, không dối gạt câu, những năm này đồ cổ tôi xem qua đúng là đếm không xuể, vòng tay hắc ngọc cũng gặp qua vài cái
Nhưng vòng tay này, trước kia quả thực chưa từng thấy qua
Nói thật, vòng tay chế tác thô như vậy, thật sự rất ít
Chương Cổ Đổng chậm rãi nói
- Nếu đã vậy..
thôi ông về đi
Đường Kim có chút thất vọng
Nhưng ban đầu hắn cũng không hy vọng nhiều
Còn về giá trị của vòng tay này, hắn tất nhiên là tự hiểu, tuyệt đối không phải mấy thứ đồ cổ cùi bắp kia so sánh được
- Được, tôi không quấy rầy nữa
Chương Cổ Đổng đứng dậy, xoay người rời đi
Ra khỏi phòng bếp của Đường Kim, ven đường có một chiếc xe đang chờ lão, mà người lái xe không phải ai khác, chính là Chương Đức Tài
- Cha, không sao chứ
Chương Cổ Đổng vừa lên xe, Chương Đức Tài đã hơi lo lắng hỏi
- Mau lái xe, đưa cha về
Sắc mặt Chương Cổ Đổng bất chợt ngưng trọng dị thường
Có chút vội vã, lại dường như có chút kích động
Chương Đức Tài vừa nhìn sắc mặt Chương Cổ Đổng hơi kỳ kỳ, cũng không hỏi gì nữa, vội vàng lái xe đi
Hơn mười phút sau, xe dừng trước cửa Thiên Bảo Các
Chương Cổ Đổng xuống xe, vội vàng vào trong Các
Sau đó vào trong phòng, thấy Chương Đức Tài đang bám đuôi, lão đột nhiên quát khẽ:
- Đợi bên ngoài
Không cho bất cứ ai vào trong
Trong Thiên Bảo Các còn có một gian trân bảo các nho nhỏ, bên trong đều là đồ cổ mà Chương Cổ Đổng cất riêng
Ngày thường ngay cả Chương Đức Tài cũng không được vào
Mà sau khi nói câu kia, Chương Cổ Đổng vội vã đi vào trân bảo các, sau đó đóng chặt cửa lại
Trịnh trọng mở một ngăn kéo ra, lấy ra một tời giấy
Đây là một tờ giấy trắng bình thường, lại được ép kỹ, mà trên tờ giấy có một dãy số, là một số điện thoại
Chương Cổ Đổng tới bên điện thoại, trịnh trọng bấm từng số
Nghe thấy âm thanh tút bên trong, kích động trên mặt lão biết mất, mà thay vào đó là cung kính
- Ai vậy
Điện thoại bắt máy, bên kia truyền tới một thanh âm không vui
- Thất thiếu, tôi là Chương Cổ Đổng ở thành phố Ninh sơn
Giọng nói của Chương Cổ Đổng cung kính dị thường:
- Thứ mà ngài dặn tôi chú ý, tôi đã tìm thấy rồi