Nếu người bình thường nhìn thấy người đàn ông này thì sẽ đều cảm thấy bình thường
Mặt mũi cũng thường, không xấu, nhưng cũng không đẹp, trang phục cũng phổ thông, đi trên đường là có thể lẫn vào đám người, chẳng có gì độc đáo
Nhưng trong mắt Đường Kim, người này lại tuyệt đối không bình thường, bởi hắn có thể cảm thấy trên người đàn ông này một cỗ khí tức khác lạ
Mà cỗ khí tức này, hắn chỉ từng phát hiện trên hai người, một là người đàn ông mặc đồ Tôn Trung Sơn lúc trước, mà một người còn lại là cô gái dùng băng tuyết liên kia
Mà bây giờ, người đàn ông thon gầy này lại là người thứ ba
Mà hắn cũng đã hiểu, thật ra thì dù là ai trong ba người này thì cũng đều là cùng một loại người với hắn
Bọn họ đều có năng lực phi phàm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Tôi là Liễu Thập Tam
Người đàn ông lạnh lùng nói:
- Tôi đến từ Liễu gia, cậu là đệ tử của môn phái nào
- Tôi họ Đường, tất nhiên là đệ tử Đường Môn
Đường Kim thuận miệng nói, trong lòng lại có chút hưng phấn
Liễu Thập Tam này làm hắn mơ hồ nhận ra, hình như loại người như họ cũng có môn phái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cứ thế tìm hiểu tiếp, nếu cha mẹ hắn cũng là loại người này, nói không chừng hắn có thể tìm được họ
- Đường Môn
Liễu Thập Tam cau mày hừ lạnh một tiếng:
- Đường Môn đã tan thành mây khói hai mươi năm trước, hôm nay Thục Trung đã không còn Đường Môn
Hơn nữa, Đường Môn chỉ là một môn phái cổ võ bất nhập lưu, cậu sao có thể là đệ tử Đường Môn
- Sư phụ tôi họ Đường, tên chỉ có một chữ Môn
Tôi tất nhiên là đệ tử Đường Môn
Đường Kim không nhanh không chậm nói:
- Còn anh là đệ tử môn phái nào
- Quả nhiên cậu chẳng biết gì cả
Liễu Thập Tam lại càng âm trầm nhìn Đường Kim, giọng nói còn có chút mỉa mai:
- Người ta gọi đó là điếc không sợ súng, không trách được cậu dám làm xằng làm bậy
Đường Kim đổi đề tài:
- Anh rất quen thuộc với Dương Minh Hào sao
- Không liên quan gì tới cậu
Liễu Thập Tam hừ lạnh một tiếng
- Xem ra các người cũng khá quen thuộc, nếu không anh cũng không đi ra từ phòng của hắn
Đường Kim ra vẻ suy nghĩ:
- Nếu đã vậy, tôi giúp các người quen hơn một chút
Có câu tu ngàn năm mới được chung gối
Hai người chung gối ngủ nha
Lời chưa dứt, Đường Kim đã đánh ra một quyền, vô thanh vô tức, nhanh như thiểm điện
- Vô tri
Liễu Thập Tam lại cười lạnh
Với quyền của Đường Kim, hắn chẳng chút kinh hoảng nào
Mặc dù tốc độ quyền rất nhanh, nhưng căn bản chẳng có lực đạo gì, cũng chẳng có uy hiếp gì tới hắn
Thấy quyền đã gần ngay trước mắt, Liễu Thập Tam rất tùy ý nâng tay phải, nghênh đón chuẩn xác
Quyền chưởng giao nhau, sắc mặt Liễu Thập Tam càng thêm khinh thường
Bởi vì đúng như hắn đoán trước, lực đạo một quyền này nhỏ đến đáng thương
Nhưng trong nháy mắt sau đó, khinh thường trên mặt Liễu Thập Tam lại biến mất, thay vào đó là kinh sợ
Bởi hắn đột nhiên cảm thấy, một cỗ lực lượng cực kỳ khổng lồ, bất chợt bộc phát như hồng thủy, mãnh liệt truyền từ tay Đường Kim ra, dùng xu thế không thể cản tràn vào thân thể hắn, sau đó phá hủy kinh mạch hắn như nghiền bột gạo
- Hèn hạ..
Ắc
Liễu Thập Tam tức giận mắng ra hai chữ, hừ đau đớn, cả người hắn bay ngược vào phòng bệnh, sau đó ngã chuẩn xác lên giường bệnh
Vốn chênh lệch giữa hai người cũng không quá lớn, đáng tiếc, Liễu Thập Tam đã quá coi thường Đường Kim
Hắn lại dám không xuất toàn lực, mà Đường Kim lại dồn hết sức, vốn định một quyền đánh gục Liễu Thập Tam
Đến lúc này, Liễu Thập Tam thảm bại cũng chẳng có gì kỳ quái
- Đường Kim, cậu làm gì thế
Kiều An An kinh hô chạy đến
Nàng đã rót nước về, liền thấy Đường Kim một quyền đánh bay người ta, nhất thời cũng hơi lo lắng
- Thất tiên nữ, tên kia muốn đánh nhau với tôi
Đường Kim chỉ Liễu Thập Tam, vẻ mặt vô tội
- Thằng điêu toa..
Liễu Thập Tam tức giận dị thường, mặc dù hắn bị thương nặng, nhưng cũng chưa hôn mê
Rõ ràng Đường Kim động thủ trước, bây giờ còn giả vờ vô số tội, điều này làm hắn rất căm tức
Cố nén đau đớn, Liễu Thập Tam muốn nhảy lên từ trên giường
Nhưng Đường Kim lại đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, búng một ngón tay, một ít thuộc bột chui vào trong miệng Liễu Thập Tam:
- Bị thương thì uống thuốc, uống xong thì ngủ cho ngon
Một chưởng ấn Liễu Thập Tam xuống giường, Đường Kim lại đủng đỉnh trở về bên cạnh Kiều An An:
- Thất tiên nữ, tôi đại nhân đại lượng, không so đo với hắn
Kiều An An đi tới cửa, nhìn Liễu Thập Tam nằm im thin thít trên giường, lại nhìn Dương Minh Hào bị hắn đè bên dưới..
Nàng chỉ cảm thấy đầu càng ngày càng to ra
Mới có mấy phút đồng hồ, sao tên này lại đánh bất tỉnh thêm một người a
- Chị đưa nước cho mẹ trước đã, cậu ở đây chờ chị
Kiều An An có chút vô lực nói một câu, vào phòng bệnh đối diện trước
Đường Kim vốn định vào theo, nhưng đột nhiên hắn lại lộ ra vẻ ngạc nhiên
Hắn nhìn vào một chỗ khác trên hành lang, nơi đó, xuất hiện một cô gái
Một cô gái rất đẹp
Mặc dù còn cách nhau ít nhất mười mét, nhưng Đường Kim vẫn nhìn rõ dung mạo của cô gái này
Ngũ quan tinh tế như tạc khắc, vóc người có lồi có lõm, mái tóc đen nhánh, hai mắt sáng ngời
Dù là vóc người hay dung mạo, cô gái này cũng chẳng phân cao thấp với Kiều An An
Mà trên người cô gái này còn có một loại khí chất khá đặc biệt, loại khí chất này thật khó nói rõ
Chẳng qua Đường Kim lại phát hiện, đối với hắn, khí chất của cô gái này còn hấp dẫn hắn hơn cả vóc người và dung mạo của nàng
Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất khiến hắn chú ý đến nàng lại là cỗ khí tức giống Liễu Thập Tam trên người nàng
Điều này làm hắn hơi ngạc nhiên, hôm nay sao vậy
Thoáng cái đã gặp phải hai người như thế
Mỹ nữ ngày càng lại gần, Đường Kim lúc này mới phát hiện, quần áo nàng cũng hơi đặc biệt
Nàng mặc một cái áo khoác trắng, áo trắng bọc cao thấp toàn thân, không nhìn thấy bất cứ khe hở, tương đối đặc biệt
Lúc này, mỹ nữ áo trắng chỉ còn cách Đường Kim không tới hai mét
Rốt cuộc hắn đã xác định, cô gái này đi tới phòng bệnh của Dương Minh Hào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Điều này làm hắn bắt đầu hoài nghi, dường như mỹ nữ này là đồng bọn của Liễu Thập Tam
- Xin chào, anh là Liễu Thập Tam của Liễu gia sao
Mỹ nữ này nhìn Đường Kim đứng trước cửa phòng, thanh âm động lòng người truyền vào trong tai Đường Kim:
- Tôi là Vân Vũ Tuyết
Đường Kim lại ngẩn ngơ, cô gái này đúng là tìm Liễu Thập Tam
Chẳng qua, hiển nhiên là nàng cũng không biết họ Liễu, nếu không nàng cũng không nhận lầm người
- Tôi không phải Liễu Thập Tam
Đường Kim đảo tròng mắt:
- Cô tìm Liễu Thập Tam có chuyện gì không
Tôi có thể chuyển cáo giúp cô