Vô Thượng Thần Đế

Chương 26: Lớp Học Của Ta Ta Làm Chủ




Lớp Học Của Ta Ta Làm Chủ (2)
Lúc đầu, trên lớp học lộ ra yên tĩnh, đột nhiên truyền đến từng đợt mùi thơm, ngửi được những mùi thơm này, một ít học sinh dần dần thức tỉnh
Trên giảng đài, hai gốc dược thảo trong tay Mục Vân vẫn ma sát với nhau, dị hương đó chính là từ trong ma sát này sinh ra
Dần dần, mười mấy học sinh tỉnh lại, nhìn thấy hành động quái dị của Mục Vân, lập tức lắc đầu, cảm giác Mục đạo sư hiện tại thật sự rảnh đến nhàm chán, chính là tiếp tục ghé vào trên mặt bàn, muốn tiếp tục giấc mộng đẹp
Thế nhưng đột nhiên, những học sinh lần nữa nằm xuống lại cảm thấy có chút không thích hợp
Bọn hắn buồn ngủ muốn nhắm lại hai mắt nhưng giờ lại thế nào cũng không ngủ được
- Muốn ngủ trong lớp của ta sao, nằm mơ đi
Nhìn thấy dưới giảng đài từng học sinh định nhắm mắt lại lần nữa làm mộng đẹp, Mục Vân hừ hừ nói
- Xảy ra chuyện gì vậy
Vì sao vừa nhắm mắt thì nước mắt của ta đã ngăn không được chảy xuống
Một đệ tử đột nhiên kinh ngạc nói
- Ta cũng vậy
- Thật muốn khóc
Lập tức, toàn bộ lớp học đột nhiên ồn ào một trận
Nhìn thấy trên nụ cười gian trá của Mục Vân trên lôi đài, những học sinh này lập tức hiểu rõ chuyện này là thế nào
- Rất muốn ngủ sao
Vậy ít nhất thì phải về nhà rồi mới ngủ tiếp, trong lớp của ta đều tập trung nghe giảng bài cho ta
Mục Vân đột nhiên quát
Toàn bộ lớp học, hơn ba mươi học sinh ngơ ngác
Nhưng Diệu Tiên Ngữ lại trừng lớn hai mắt
Nàng biết rõ, hai gốc thảo Mục Vân cầm trong tay chính là Tử Ngọc Sam và Bi Thương Thảo
Hai loại dược thảo này, Tử Ngọc Sam có thể sinh ra khí tức thôi động giấc ngủ, mà Bi Thương Thảo thì sẽ để cho người khác sinh ra tâm tình bi thương
Một bên có thể để người rơi vào trạng thái ngủ say, mà đổi thành một bên lại làm cho người chảy nước mắt
Thế nhưng nàng không ngờ, hai loại dược thảo kết hợp với nhau lại để cho ngươi muốn ngủ mà không thể ngủ
- Mục đạo sư, ngươi đang giở trò quỷ gì
Mặc Dương đứng lên, nhìn chằm chằm Mục Vân, trong mắt bốc hỏa
Hắn lúc đầu đang ngủ say, thế nhưng bị Mục Vân giở trò như vậy, vừa nhắm mắt lại thì nước mắt đã ngăn không được chảy xuống, thực sự là quá thống khổ
- Mặc Dương, chú ý lời nói của ngươi, bây giờ ta là đạo sư của ngươi, trong lớp của ta, nhất định phải nghe ta
Mục Vân chắp hai tay phía sau, không thèm để ý nói
Nhìn thấy Mục Vân hiện tại lại có thể vênh vang đắc ý như thế, Mặc Dương lập tức nổi giận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc đầu Mục Vân ở trên lớp học, đám người ngủ cả ngày cũng thực sự quá nhàm chán, cho nên mới trêu cợt Mục Vân, tìm một chút việc vui
Thế nhưng thật không ngờ, hiện tại Mục Vân lại có thể không biết tốt xấu như thế
- Mục đạo sư, gọi ngươi một tiếng Mục đạo sư, quấy rầy bản thiếu gia ngủ nữa là ta sẽ sai người úp ngươi xuống dưới giảng đài giảng bài, ngươi tin hay không
Mặc Dương dương dương đắc ý nói
Những năm này, Mục Vân trên lớp học cũng chịu tội không ít lần, Mặc Dương không chút nghi ngờ, một câu nói kia của hắn đủ để cho Mục Vân biết tốt xấu, ngoan ngoãn đi đọc sách giáo khoa, không quấy rầy hắn ngủ nữa
Phanh..
Chỉ là, Mặc Dương vừa nói dứt câu, vang một tiếng “bang” vang lên, một nữa viên phấn viết, thẳng tắp không sai nện ở mắt trái của hắn
Lập tức, mắt trái Mặc Dương sưng lên
- Ngậm miệng, ngồi xuống
Trong tay còn lại một nửa viên phấn viết không ngừng bị quăng lên, Mục Vân có chút hăng hái nhìn Mặc Dương
Sau khi trùng sinh, Mục Vân phát hiện, cái thân phận đạo sư Bắc Vân học viện này, đối với hắn còn có tác dụng
Cho nên, hắn mới có thể tiếp tục lựa chọn
Chỉ là hiện tại, nhất định phải dựng lên uy tín của hắn đối với những học sinh này
Sống lại một đời, hắn không nguyện ý giống như Mục Vân trước kia, lần nữa bị người khác khi dễ
- Ngươi dám đánh ta
Không ngờ Mục Vân xuất kỳ bất ý ném ra một nửa viên phấn viết, đánh sưng mắt trái của hắn, Mặc Dương lập tức dâng lên lửa giận, định xông lên bục giảng
Phanh..
Chỉ là, Mặc Dương vừa rời khỏi chỗ ngồi, lại vang lên bành tiếng vang
Phù phù một tiếng, Mặc Dương dưới chân không vững, đầu gối bị trọng kích, phịch một tiếng, quỳ một chân trên đất
- Đồng học Mặc Dương, ta biết ngươi có lòng xin lỗi đạo sư, thế nhưng không cần quỳ xuống như thế
Nhìn thấy Mặc Dương quỳ một chân trên đất, Mục Vân không thèm để ý chút nào nói
Dùng nhãn lực của hắn, không khó nhìn ra, Mặc Dương cảnh giới nhục thân tứ trọng Tráng Tức cảnh
Chỉ là, Mặc Dương nhục thân tứ trọng, chỉ có lực lượng cửu ngưu nhị hổ, ngay cả một nửa lực lượng của hắn cũng không có
Ở trước mặt hắn, thực sự là không có ý nghĩa
- Mục Vân ngươi..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phanh..
Mặc Dương còn chưa nói dứt câu, phịch một tiếng một đoạn phấn viết trực tiệp lọt vào miệng Mặc Dương, tiên huyết cuồn cuộn bay ra
Lần này, Mặc Dương triệt để trung thực xuống, mở to hai mắt, trợn mắt hốc mồm nhìn chằm chằm Mục Vân
Toàn bộ lớp học hoàn toàn yên tĩnh, nhìn chằm chằm Mục Vân giống như nhìn quái vật
Trước đó một bài giảng biểu hiện, Mục Vân chỉ lộ ra rất quái dị, thế nhưng lần này, Mục Vân lập uy trước mặt mọi người, trong mắt những học sinh ở đây, quả thực là chấn kinh
Mục đạo sư từ trước đến nay khúm núm, mấy ngày nay, quả thực giống như đổi một người khác
- Mục Vân, ngươi lại phạt học sinh trước mặt mọi người, viện quy Bắc Vân học viện ta, ngươi làm chuyện này là sao
Trong khi cả phòng học đang yên tĩnh thì một tiếng rống giận dữ đột nhiên vang lên
Chỉ thấy cửa phòng học, chẳng biết lúc nào đã có thêm mấy bóng người
Một người cầm đầu, một bộ trường sam màu xanh lam, dáng người khôi ngô, mày râu rậm rạp, tay chân khổng vũ hữu lực, nhìn khá cụ uy nghiêm
Đạo sư Bắc Vân học viện - Cận Đông
Nhìn thấy mấy bóng người ở cửa vào, Mặc Dương đang quỳ một chân trên đất đột ngột đứng lên, vội vàng chạy đến sau lưng Cận Đông, há hốc mồm, vẻ mặt đau khổ, oa oa nói gì đó
- Thì ra là Cận Đông đạo sư, không biết ngươi không ở trên giảng đường của ngươi mà đến chỗ của ta làm cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy Cận Đông, Mục Vân mở miệng hỏi
Từ trí nhớ lúc trước trong, Mục Vân hiểu rõ đến
Cận Đông chính là dựa vào thực lực của mình, tiến vào Bắc Vân học viện làm đạo sư mà lại hắn rất phản cảm thế lực của gia tộc
Cho nên, Cận Đông đối với Mục Vân, một người dựa vào gia tộc thế lực ở trong học viện ngồi ăn rồi chờ chết phế vật, rất phản cảm
Bởi vậy, cũng là ngày thường không ít lần tìm Mục Vân gây phiền phức, hoặc là khảo hạch ban cấp không hợp cách, trách phạt Mục Vân, hoặc đánh giá Mục Vân là đạo sư cấp thấp nhất, trách cứ Mục Vân
Chiếu vào tính cách nguyên chủ nhân của thân thể này, căn bản không dám phản kháng, cũng không phản kháng được
Cho nên toàn bộ Bắc Vân học viện, gần như tất cả mọi người đều biết, Mục Vân nhìn thấy Cận Đông giống như là chuột thấy mèo
- Cận đạo sư, chính là hắn, chính là hắn đánh học sinh
Điêu Doãn đột nhiên từ phía sau Cận Đông đứng ra, chỉ vào Mục Vân hét lên:
- Hôm nay, Tề Minh khiêu khích ta, ta đọ sức với hắn mấy chiêu, Tề Minh không phải đối thủ của ta, Mục Vân không để ý thân phận đạo sư, lấy nhiều khi ít, đánh học sinh, còn mời cận đạo sư làm chủ cho ta

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.