Hắn thực sự rất muốn biết Tô Trần làm thế nào mà khiến một vị Thánh Vương cam tâm tình nguyện làm người hầu, nhưng thấy con trai mình không muốn nói, hắn cũng không hỏi thêm nữa.
Đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Ngôn Triệt, hắn ghé vào tai Tô Ngôn Triệt nói nhỏ vài câu, sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Tô Ngôn Triệt nhướng mày, không biết đang suy nghĩ gì.
Tô Trần hỏi: "Cha, sao rồi?"
Tô Ngôn Triệt nhìn về phía Tô Trần, nói: "Đế lộ còn 20 năm nữa sẽ mở ra, đám tiểu tử trong tộc bây giờ đang la hét muốn làm thần tử."
Đế lộ!
Đây là một con đường đặc thù, bên trong có một loại vật đặc biệt, gọi là Thiên Tâm ấn ký. Cái Thiên Tâm ấn ký này tựa như một loại cơ hội hoặc một chiếc chìa khóa thông đến cảnh giới Đại Đế, mà trên đế lộ chỉ có một chiếc chìa khóa này.
Ma Tôn chau mày, cái đế lộ này nhanh vậy đã muốn mở ra rồi sao?
Tô Trần nhìn sang Tô Ngôn Triệt, hỏi: "Ngài muốn cho ta làm thần tử sao?"
Tô Ngôn Triệt sững sờ sau đó cười nói: "Có người làm cha nào mà không hy vọng con mình ưu tú?"
Lời này đã rất rõ ràng.
Tô Trần gật đầu, nói: "Được, việc này để ta giải quyết."
Nói xong, hắn nắm tay Diệp Linh Khê quay người rời đi, Ma Tôn vội vàng đuổi theo.
Nhìn theo bóng lưng Tô Trần, Tô Ngôn Triệt rất vui mừng, như nhớ ra điều gì đó hắn lắc đầu cười một tiếng, "Đến ta còn nhìn không thấu thằng nhóc này, thú vị."...
Giờ phút này, trên quảng trường Tô tộc, tụ tập rất nhiều người trẻ tuổi."Không biết lần này ai mới có thể làm được thần tử.""Ta đoán là Tô Vân, dù sao Tô Vân tuổi còn chưa đến 18 đã đạt tới Bán Thánh cảnh cửu trọng đỉnh phong, kiếm đạo lại càng xuất thần nhập hóa, hắn không làm thần tử thì ai làm?""Thôi đi, chẳng lẽ ngươi quên Tô Uyển Nhi rồi à? Tô Uyển Nhi cũng là Bán Thánh cảnh cửu trọng đỉnh phong, hơn nữa còn có Thái Âm thần thể trong truyền thuyết! Ta thấy nàng làm thần tử thích hợp nhất!"...
Ngay lúc mọi người đang cãi vã kịch liệt, có một thiếu niên đột nhiên lên tiếng: "Mọi người chẳng lẽ quên Tô Hạo rồi à?""Tô Hạo?"
Mọi người đều quay đầu nhìn về phía thiếu niên kia.
Thiếu niên kia gật đầu nói: "Ta nghe nói hắn hình như đã đột phá đến Thánh cảnh rồi!""Thánh cảnh?""Làm sao có thể!"
Mọi người mặt mày tràn đầy vẻ khó tin.
Thế hệ trẻ tuổi mà đạt tới Thánh cảnh thì đếm được trên đầu ngón tay thôi!
Bọn họ hiển nhiên không tin lời thiếu niên kia nói.
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang đột nhiên xẹt qua đỉnh đầu mọi người.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một thanh trường kiếm dừng lại trên hư không, trên trường kiếm đứng một thiếu niên.
Thiếu niên có mái tóc dài đen nhánh, sống mũi cao thẳng, cùng đôi môi mỏng khép chặt tạo nên một khuôn mặt tinh xảo, hai mắt như kiếm, sắc bén vô cùng, kiếm ý cường đại khiến mọi người rùng mình.
Có người hô lên: "Tô Vân đến rồi!"
Mọi người lập tức sôi trào, ánh mắt sùng bái nhìn Tô Vân.
Tô Vân nhìn xuống mọi người phía dưới, nói: "Thần tử này ta làm chắc rồi!""Ồ? Chỉ bằng ngươi sao?"
Lúc này, một giọng nói khinh thường vang lên.
Tô Vân nhướng mày, theo tiếng nhìn lại.
Chỉ thấy một nữ tử từ đằng xa chậm rãi bước tới, nữ tử có khuôn mặt như một bức tranh tuyệt mỹ, mỗi một chi tiết đều vừa vặn. Dáng người của nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, giống như một con bướm đang nhảy múa, làm lòng người say mê mẩn.
Có người kinh hô: "Tô Uyển Nhi cũng đến!"
Nhìn sang Tô Uyển Nhi, Tô Vân trong lòng không vui, "Sao? Chẳng lẽ ta lại không thể làm thần tử?"
Tô Uyển Nhi cười nói: "Đương nhiên có thể, nhưng điều kiện tiên quyết là ngươi phải đánh bại ta."
Kiếm khí quanh thân Tô Vân lấp lóe, trầm giọng nói: "Vậy thì thử xem!"
Sau một khắc!
Thân ảnh của hắn trực tiếp biến mất ngay tại chỗ!
Vù vù!
Một cỗ kiếm ý cường đại từ giữa sân xẹt qua!
Khóe miệng Tô Uyển Nhi hơi nhếch lên, tay phải nắm chặt, một cỗ âm linh khí hội tụ trong đó ngay sau đó nàng tung một quyền ra!
Oanh!
Hai cỗ sóng xung kích cực kỳ cường đại, trên không trung tạo nên từng cơn sóng gợn!
Mọi người vội vàng lùi nhanh lại, tránh xa khu vực chiến đấu.
Lúc này, hai bóng người đồng thời bay ra ngoài, trong lúc Tô Uyển Nhi đang bay ra, có mấy trăm đạo kiếm khí lao đến đánh vào người nàng.
Tô Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng, trên người bộc phát ra một cỗ âm linh khí vô cùng khủng bố, những âm linh khí này trực tiếp chấn vỡ mấy trăm đạo kiếm khí!
Và cũng đúng lúc này, Tô Vân đột nhiên xuất hiện trên đầu Tô Uyển Nhi, ngay sau đó chém xuống một kiếm!
Tô Uyển Nhi trực tiếp giơ một quyền lên nghênh đón!
Nàng chọn đối đầu trực tiếp!
Oanh!
Hai người đồng thời lùi nhanh lại, vừa giữ vững thân mình thì liền lao về phía đối phương lần nữa!
Hai người cứ như vậy giao đấu mấy trăm chiêu, đúng lúc này, Tô Vân tìm được cơ hội, sau đó đâm ra một kiếm!
Một kiếm này trực tiếp đâm vào vai trái Tô Uyển Nhi, Tô Vân nhếch mép cười, nhưng ngay sau đó, Tô Uyển Nhi đột ngột đấm một quyền vào bụng hắn!
Tô Vân kêu lên một tiếng đau đớn, sau đó trực tiếp bị một quyền này đánh bay ra ngoài!
Hai người sắc mặt trắng bệch, khí tức uể oải, giờ phút này, trạng thái của cả hai đều không tốt.
Tô Vân lau vết máu ở khóe miệng, nhìn Tô Uyển Nhi, cười lạnh nói: "Ngươi cũng không hơn gì!"
Tô Uyển Nhi lạnh lùng đáp: "Ngươi không phải cũng vậy sao?"
Tô Vân mặt tối sầm lại, quay đầu sang chỗ khác, không tiếp tục cãi nhau với Tô Uyển Nhi nữa.
Thực ra hai người bọn họ vẫn có thể đánh tiếp, chỉ có điều đều là người trong tộc luận bàn, không cần thiết phải liều mạng."Không ngờ bọn họ lại đánh ngang tay.""Thật ngoài dự liệu."
Những người vây xem nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ kinh ngạc."Ha ha ha!"
Đúng lúc này, một tràng cười lớn vang lên, ngay sau đó một bóng người đột nhiên xuất hiện giữa Tô Uyển Nhi và Tô Vân.
Người này mặc áo bào xanh, khuôn mặt anh tuấn, tóc dài phiêu đãng, ánh mắt có chút cuồng dã liếc nhìn xung quanh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tô Uyển Nhi nhíu mày, "Tô Hạo, ngươi cũng muốn tranh vị trí thần tử?"
Tô Vân nhìn Tô Hạo, trong lòng căng thẳng, thế mà hắn lại không nhìn thấu Tô Hạo!
Tô Hạo cười nói: "Vị trí thần tử ai mà không muốn? Thôi, hai người các ngươi tranh thủ thời gian chữa thương đi, lát nữa chúng ta đánh một trận."
Hai người Tô Uyển Nhi không do dự, đồng thời ăn thêm một viên đan dược, sau đó ngồi xếp bằng, bắt đầu chữa thương.
Nửa canh giờ trôi qua, cả hai đã gần như hồi phục hoàn toàn.
Khóe miệng Tô Hạo hơi nhếch lên, "Hai người các ngươi cùng lên đi!"
Thật cuồng ngạo?
Những người vây xem một mặt kinh ngạc.
Tô Uyển Nhi lạnh lùng nói: "Một mình ta là đủ rồi."
Dứt lời, nàng bước ra một bước, một cỗ âm khí ngập trời tràn ngập cả không gian.
Giờ khắc này, nàng đã nghiêm túc!
Thân ảnh nàng đột nhiên xuất hiện trước mặt Tô Hạo, lập tức tung một quyền ra!
Đối mặt với Tô Hạo, nàng không dám khinh thường, một quyền này, nàng trực tiếp toàn lực ra chiêu!
Đối mặt với một quyền này, Tô Hạo vẫn bình tĩnh, chỉ thấy chân phải hắn đột nhiên giậm xuống, một đạo thương ý vô cùng khủng bố bộc phát từ người hắn ra!
Oanh!
Quyền của Tô Uyển Nhi trong khoảnh khắc tan vỡ, ngay sau đó nàng trực tiếp bay ra ngoài, một ngụm máu tươi phun ra khỏi miệng."Thánh cảnh!""Hắn vậy mà thật sự đã đột phá đến Thánh cảnh!"
Mọi người đều kinh hãi, bọn họ không ngờ Tô Hạo thật sự đột phá đến Thánh cảnh!
Yêu nghiệt!
Vù vù!
Đúng lúc này, một tiếng kiếm reo vang vọng giữa sân, ngay sau đó một kiếm ý cực kỳ khủng bố đánh về phía Tô Hạo!
