Tô Trần gật đầu, cười nói: "Tốt!"
Sau đó, hắn tỏ vẻ như có điều muốn nói nhưng lại thôi.
Tần An cũng nhận ra, mỉm cười nói: "Lần này ngươi tìm ta chắc chắn có chuyện gì?"
Tô Trần xấu hổ gật đầu.
Tần An cười nói: "Nói đi."
Tô Trần do dự một chút, rồi nói: "Mẹ có phải muốn gán ghép quan hệ thông gia cho ta không?"
Tần An ngẩn người, ngay lập tức hiểu ra, nàng cười nói: "Có phải ngươi muốn từ hôn?"
Tô Trần gật đầu, không nói gì.
Tần An bất đắc dĩ thở dài, "Ngươi cũng không còn nhỏ nữa, nên lập gia đình rồi."
Tô Trần nói: "Có thể là ta vẫn chưa muốn kết hôn."
Tần An lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Tùy ngươi thôi."
Tô Trần trong lòng vui vẻ, "Vậy mẹ đồng ý cho ta từ hôn rồi?"
Tần An liếc mắt, "Không phải vậy sao? Ngươi không muốn kết hôn, ta còn có thể ép ngươi chắc?"
Tô Trần cười ha hả, "Mẫu thân thật tốt!"
Tần An lắc đầu nói: "Ta không tốt, hiện tại ta chỉ muốn bế cháu trai."
Sắc mặt Tô Trần cứng đờ, trầm mặc một lát, nói: "Ta hứa với mẹ nếu như vô tình gặp được nữ tử khiến ta rung động thì ta sẽ lập tức cưới nàng!"
Nghe vậy, trên mặt Tần An rốt cuộc lộ ra một nụ cười, "Ngươi nghĩ được vậy là tốt."
Sau đó, nàng tiếp tục nói: "Chính ngươi muốn từ hôn, nên tự mình đi nói với hoàng đế Đại Hạ đế quốc đi."
Tô Trần mỉm cười, "Chỉ cần mẫu thân đồng ý thì hoàng đế Đại Hạ đế quốc chắc chắn cũng sẽ đồng ý thôi!"
Tần An lắc đầu cười một tiếng, nói: "Được rồi được rồi, lần này con cứ ở đây với mẹ mấy ngày đã, những chuyện khác để sau hẵng nói!"
Tô Trần gật đầu nói: "Vâng!"
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã sáu ngày. Hôm đó, Tô Trần cáo biệt Tần An rồi lên đường đến Đại Hạ đế quốc, mất bốn ngày, Tô Trần cuối cùng đã đến kinh thành Đại Hạ đế quốc.
Kinh thành Đại Hạ đế quốc phồn hoa náo nhiệt, phố lớn ngõ nhỏ tấp nập người qua lại, đủ loại tiếng mua bán ồn ào, tửu lâu vang lên tiếng văn nhân ngâm thơ đối đáp, thật náo nhiệt.
Tô Trần ngồi ở lầu hai tửu lâu, thưởng thức rượu ngon, ngắm phong cảnh bên ngoài, không biết đang nghĩ gì.
Cách hắn không xa, có mấy cô nương mặt đỏ bừng, không chớp mắt nhìn Tô Trần.
Cộp cộp cộp...
Bỗng nhiên, tiếng bước chân từ cầu thang truyền đến, trong không trung thoang thoảng mùi thơm ngát, mọi người nhìn lại thì thấy một nữ tử chậm rãi bước lên lầu hai.
Nữ tử có làn da trắng mịn như ngọc, đôi chân thon dài trắng nõn khiến người xao xuyến.
Mọi người ở lầu hai đều đổ dồn ánh mắt nhìn, nhưng không ai dám tiến đến bắt chuyện, bởi vì họ biết, nữ tử này tuyệt đối không phải người bình thường, không phải kẻ họ có thể trêu vào.
Nữ tử tiến về phía Tô Trần, trên mặt dần nở nụ cười, rất nhanh nàng đã đứng trước mặt Tô Trần, rồi tự nhiên ngồi đối diện hắn.
Nữ tử cười nói: "Sao vậy? Mấy ngày không gặp, nhớ ta à?"
Nói đến đây, giọng nàng hơi hờn dỗi nói: "Đến đây cũng không báo cho ta biết một tiếng? Có còn xem ta là vị hôn thê của ngươi không?"
Tô Trần nhàn nhạt liếc Cơ Ngưng Băng, "Ngươi đoán xem ta đến đây làm gì?"
Cơ Ngưng Băng trừng mắt, "Không phải đến tìm ta sao?"
Khóe miệng Tô Trần hơi nhếch lên, "Tìm ngươi? Ngươi nghĩ nhiều rồi, lần này ta đến đây là để từ hôn!"
Nụ cười trên mặt Cơ Ngưng Băng cứng đờ một hồi lâu, nàng khẽ nói: "Mẹ ngươi đồng ý?"
Tô Trần nhấp một ngụm rượu, sau đó gật đầu, không nói gì.
Cơ Ngưng Băng im lặng, nàng còn tưởng Tô Trần cố ý đến tìm nàng.
Trong lòng nàng bỗng trào lên một nỗi chua chát.
Nàng nhìn Tô Trần, "Ta không xứng làm vợ ngươi sao?"
Tô Trần lắc đầu, đặt chén rượu xuống, mở miệng nói: "Cũng không phải."
Cơ Ngưng Băng hỏi: "Vậy tại sao?"
Tô Trần nói: "Còn có thể vì cái gì? Chẳng phải là do ta còn chưa muốn kết hôn sao!"
Lời này rất trực tiếp, khiến Cơ Ngưng Băng ngây người.
Tô Trần tiếp tục nói: "Huống chi ta mới gặp ngươi vài lần, không có tình cảm gì với ngươi, ta thấy bộ dạng ngươi như này... không phải là ngươi thích ta rồi chứ?"
Cơ Ngưng Băng trầm mặc một lát, rồi nói: "Chuyện ngươi làm ở Ứng Thiên thư viện, phụ hoàng ta đã biết rồi, Hạ tộc đó, phụ hoàng ta đã hạ lệnh tru diệt cả nhà!"
Nàng không trả lời câu hỏi của Tô Trần.
Tô Trần tỏ vẻ rất bình tĩnh, "Liên quan gì đến ta?"
Cơ Ngưng Băng nhìn Tô Trần, nói: "Bọn họ nhắm đến thiên phú và bối cảnh của ngươi, ngươi biết điều đó có ý nghĩa gì không?"
Tô Trần nhấp một ngụm rượu trong ly, không nói gì.
Cơ Ngưng Băng tiếp tục nói: "Có nghĩa là bọn họ sẽ không thể đồng ý cho ngươi từ hôn, thiên phú và bối cảnh của ngươi quá đáng sợ, bọn họ vừa kiêng kỵ, vừa rất may mắn khi để ngươi kết thông gia với ta, bây giờ ngươi muốn hủy hôn, bọn họ chắc chắn sẽ không đồng ý!"
Tô Trần mỉm cười, nhìn Cơ Ngưng Băng, "Ngươi biết tại sao ta lại cố ý đến đây đòi từ hôn với ngươi không?"
Cơ Ngưng Băng nhíu mày, nghi hoặc nói: "Có ý gì?"
Tô Trần nói: "Ta đến từ hôn, chỉ là nể mặt mẹ ta, ngươi nghĩ là cho thể diện Đại Hạ đế quốc các ngươi chắc? Ta nói từ hôn với phụ hoàng ngươi, hắn dám không đồng ý sao? Nếu hắn dám không đồng ý ta không ngại để các ngươi thay một hoàng đế khác!"
Nghe xong lời của Tô Trần, Cơ Ngưng Băng trầm mặc.
Đúng vậy, Đại Hạ đế quốc làm sao dám không đồng ý từ hôn?
Tô Trần tuy nói năng ngông cuồng, nhưng hắn có tư cách ngông cuồng mà!
Tô tộc, Ứng Thiên thư viện và cả Tần tộc, bối cảnh hùng mạnh như thế, Đại Hạ đế quốc dựa vào cái gì mà dám không đồng ý!
Nếu thật sự làm cho Tô Trần không vui, nàng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ đáng sợ đến mức nào!
Nghĩ đến đây, Cơ Ngưng Băng nhìn Tô Trần, khẩn cầu: "Nếu như phụ hoàng ta không đồng ý thì ngươi có thể chỉ ra tay trấn áp bọn họ chứ đừng giết họ được không?"
Nàng biết, phụ hoàng mình chắc chắn sẽ không đồng ý Tô Trần từ hôn, nên rất sợ chuyện này sẽ chọc giận Tô Trần, dẫn đến toàn bộ Đại Hạ vạn kiếp bất phục!
Tô Trần không nói gì mà chỉ ăn bánh ngọt.
Thấy vậy, Cơ Ngưng Băng lộ vẻ bất an, tim đập thình thịch, toàn thân căng thẳng.
Bỗng nhiên, Tô Trần bật cười, hắn nhìn Cơ Ngưng Băng, "Sao ngươi lại khẩn trương thế?"
Cơ Ngưng Băng: "..."
Ngươi nói xem tại sao ta lại khẩn trương?
Trong lòng nàng không còn gì để nói.
Tô Trần lúc này mới nói: "Yên tâm đi, ta sẽ không hủy Đại Hạ đế quốc của ngươi đâu, nếu như phụ hoàng ngươi không hiểu chuyện, vậy ta sẽ để ngươi làm, vị hoàng đế Đại Hạ này!"
Nghe xong nửa đoạn đầu câu nói của Tô Trần, Cơ Ngưng Băng trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe đến nửa đoạn sau, tim nàng lại một lần nữa treo ngược lên, nàng do dự một chút, sau đó nói: "Phụ hoàng ta..."
Lời còn chưa dứt, Tô Trần lại đột ngột lên tiếng: "Ngươi còn như vậy, thì đừng trách ta không nể mặt."
Giọng điệu có chút lạnh lẽo.
Cảm nhận được hàn ý xung quanh, Cơ Ngưng Băng trong lòng thở dài, không nói thêm gì nữa.
Nàng cũng ý thức được, mình đúng là được voi đòi tiên.
Trong lòng nàng lại thở dài một lần nữa.
Phụ hoàng, ta đã cố gắng hết sức rồi!
Sau này nếu người tự chuốc họa, vậy ta chỉ có thể ngậm ngùi kế vị!
