Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào vị thiên kiêu kia, rồi thân ảnh đột nhiên biến mất, vị thiên kiêu kia đồng tử bỗng nhiên co lại, cứng đờ tại chỗ không dám nhúc nhích, vì một thanh trường kiếm đã kề giữa lông mày hắn.
Thấy cảnh này, đám thiên kiêu yêu nghiệt bên dưới lập tức nhíu chặt mày.
Miểu sát?
Giờ phút này, bọn họ mới chính thức nhận ra Lâm Phàm không hề đơn giản.
Lâm Phàm thu hồi trường kiếm, đứng chắp tay, gió nhẹ thổi bay tóc đen của hắn.
Vị thiên kiêu kia nhẹ nhàng thở ra, sau đó ôm quyền nói: "Đa tạ đã hạ thủ lưu tình."
Nói xong, hắn bay thẳng về bí cảnh.
Bị người miểu sát, hắn thực sự không còn mặt mũi nào tiếp tục ở lại đây.
Lâm Phàm nhìn xuống phía dưới các thiên kiêu, "Còn ai nữa không?"
Vừa dứt lời, một bóng người xuất hiện giữa không trung, người này là một nữ tử có tướng mạo xinh đẹp, thân hình đầy đặn, tay cầm trường kiếm.
Nữ tử không hề nói nhảm, trực tiếp ra tay, thân ảnh nàng rất nhanh, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, rồi một kiếm đâm ra, một kiếm này ẩn chứa sức mạnh kiếm đạo đáng sợ, cực kỳ cường đại.
Ánh mắt Lâm Phàm tĩnh lặng, chỉ thấy hắn khép hai ngón tay lại, rồi chỉ ra, một luồng kiếm ý kinh khủng từ hai ngón tay tuôn trào ra, trong nháy mắt đã nuốt chửng lấy nữ tử.
Ầm!
Thân ảnh nữ tử trực tiếp bay ra ngoài, cả người nặng nề ngã xuống đất, ngay sau đó đã hôn mê.
Tất cả các thiên kiêu yêu nghiệt thấy tình cảnh này, trong mắt hiện lên sự ngưng trọng chưa từng có.
Bọn họ tuyệt đối không ngờ rằng, Lâm Phàm lại cường đại đến thế!
Vừa ra tay chính là miểu sát!
Không thể coi thường!
Mà những cường giả Thượng Quan tộc thì tỏ ra rất bình tĩnh.
Lâm Phàm làm đệ tử Tô Trần nếu mà không có chút bản lĩnh, thì mới khiến bọn hắn kinh ngạc.
Lúc này, một thiếu niên đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, thiếu niên vóc dáng khôi ngô mặt chữ điền, hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, trong mắt hiện lên chiến ý.
Có người nhận ra thiếu niên, kinh ngạc nói: "Thượng Quan Hùng!""Thực lực của Thượng Quan Hùng trong thế hệ trẻ Thượng Quan tộc có thể xếp vào top mười đấy!""Cũng hay, không biết tiểu tử này có thể đánh lại Thượng Quan Hùng không.""Lát nữa chẳng phải sẽ biết sao?""Nói cũng đúng."
Mọi người đầy hứng thú nhìn hai người.
Lúc này, trên người Thượng Quan Hùng đột nhiên tỏa ra một luồng khí tức mạnh mẽ, hắn nhếch mép cười một tiếng, sau đó đột ngột xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, một quyền đánh ra, quyền ý kinh khủng quét sạch, trong nháy mắt đã bao phủ lấy Lâm Phàm.
Lâm Phàm không hề sợ hãi, giơ tay ra là một kiếm!
Oanh!
Sóng xung kích kinh khủng trong nháy mắt quét sạch cả vạn dặm, cả khu vực rung chuyển, lúc này, quyền ý của Thượng Quan Hùng đột ngột vỡ nát, cả người trực tiếp bị hất tung ra ngoài.
Hắn giữ vững thân mình nhìn vào nắm đấm bê bết máu của mình, nhíu mày, đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi, vì giờ khắc này, hắn cảm thấy một luồng kiếm ý đáng sợ đang khóa chặt mình, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Sắc mặt hắn có chút dữ tợn, lập tức giận dữ gầm lên, khí tức Thánh cảnh từ trên người hắn bộc phát, nhưng dù thế, cảm giác nguy hiểm kia vẫn không hề giảm bớt.
Và đúng lúc này, thân ảnh Lâm Phàm đột ngột xuất hiện sau lưng hắn, lập tức một kiếm đâm ra, tốc độ rất nhanh, Thượng Quan Hùng căn bản không kịp phản ứng, giờ phút này, hắn chỉ cảm thấy đầu mình có một luồng gió lạnh.
Trán Thượng Quan Hùng toát mồ hôi lạnh, sau lưng đã sớm ướt đẫm, hắn nuốt một ngụm nước bọt, không dám quay đầu, trong mắt lóe lên một tia ảm đạm, thở dài nói: "Ta thua rồi!"
Thấy cảnh này, các thiên kiêu yêu nghiệt của Thượng Quan tộc hơi kinh ngạc và ngưng trọng.
Thượng Quan Hùng cũng đã bị hạ gục rồi?
Lâm Phàm thu hồi kiếm đang kề sau ót Thượng Quan Hùng, sắc mặt bình tĩnh. Thượng Quan Hùng hít sâu một hơi, xoay người, cảm kích nói: "Đa tạ!"
Nói rồi, hắn trực tiếp về bí cảnh.
Trong mắt Lâm Phàm có chút không vui, hắn nhìn chằm chằm vào đám thiên kiêu yêu nghiệt phía dưới, bình tĩnh nói: "Nếu không được thì các ngươi cùng lên đi!""Cuồng vọng!"
Nghe vậy, trong mắt các thiên kiêu hiện lên lửa giận.
Bọn họ là thiên kiêu, bao giờ mới chịu sự sỉ nhục này?
Lời của Lâm Phàm, đã triệt để chọc giận bọn họ.
Lúc này, một thanh niên bước lên một bước, đứng đối diện Lâm Phàm."Thượng Quan Vận Thanh!"
Mọi người thấy Thượng Quan Vận Thanh mặt đều chấn kinh.
Thượng Quan Vận Thanh chính là thiên kiêu đứng đầu Thượng Quan tộc, còn là một yêu nghiệt thời thượng cổ, cảnh giới đạt đến Đại Thánh cảnh bát trọng đáng sợ, thực lực cực kỳ khủng bố.
Có người lạnh lùng nhìn Lâm Phàm, "Ta không tin tiểu tử này có thể đánh bại Thượng Quan Vận Thanh."
Lại có người nói: "Mẹ nó, nếu hắn đánh thắng Thượng Quan Vận Thanh, ta... ta trực tiếp đi ăn phân!"
Ngọa Tào!
Mọi người khiếp sợ nhìn người kia, vẻ mặt không thể tin nổi.
Người này chơi ác thế?
Thật là kẻ hung hãn!
Ngưu bức!
Đến cả cường giả Thượng Quan tộc cũng nhìn bằng ánh mắt khác thường, khóe miệng co giật.
Đây là cấp dưới của ai?
Nhân tài à!
Lâm Phàm nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Vận Thanh, biểu hiện có chút ngưng trọng.
Thượng Quan Vận Thanh cho hắn một loại cảm giác áp bức.
Người này, không đơn giản!
Phải nghiêm túc!
Thượng Quan Vận Thanh nhìn Lâm Phàm, mỉm cười, rồi trước người xuất hiện một thanh trường thương, ngay khi hắn tiếp xúc đến trường thương, một luồng sức mạnh thương đạo kinh khủng quét ra xung quanh, không gian cũng bắt đầu rạn nứt.
Hắn nắm chặt trường thương, rồi biến mất tại chỗ, thương ý kinh khủng trong nháy mắt khóa chặt Lâm Phàm, mũi thương dài vạn trượng lóe lên trong khoảng trời đất.
Lâm Phàm nhíu mày, rồi nắm chặt trường kiếm, lập tức một kiếm đâm ra, vô vàn kiếm ý đột ngột đánh vào luồng thương ý kia.
Oanh!
Chỉ nghe bầu trời vang lên một tiếng nổ, Lâm Phàm và Thượng Quan Vận Thanh đồng thời lùi nhanh lại, phải lùi đến hơn vạn trượng mới miễn cưỡng dừng lại.
Trong mắt Thượng Quan Vận Thanh lộ ra vẻ ngưng trọng, trong lòng hoảng sợ.
Thực lực của Lâm Phàm, còn kinh khủng hơn cả những gì hắn tưởng tượng!
Không dám coi thường, hắn đột nhiên xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, thương ý kinh khủng trong chốc lát tràn ngập khoảng không này, sau đó hắn đâm ra một thương, sức mạnh thương đạo trực tiếp phá nát không gian trong phạm vi nghìn dặm.
Tóc gáy Lâm Phàm dựng ngược, một cảm giác nguy hiểm bao trùm lấy hắn, hắn không dám do dự nữa, vung tay ra là một kiếm, vô số sát ý từ trường kiếm của hắn phun ra ngoài.
Một thương!
Một kiếm!
Dưới mắt mọi người, chạm vào nhau.
Oanh!
Một sức mạnh hủy thiên diệt địa trong nháy mắt khuếch tán hơn 10 vạn trượng!
Lâm Phàm và Thượng Quan Vận Thanh đồng thời bay ra, sau đó lần nữa hướng về đối phương, hai luồng ánh sáng không ngừng va chạm vào nhau giữa không trung, cả hai đều dốc toàn lực, không hề nương tay, thực lực cả hai ngang nhau, không ai kém hơn ai.
Thấy cảnh này, mọi người chấn kinh.
Lâm Phàm mới chỉ là Đại Thánh cảnh nhất trọng thôi!
Mà có thể cùng Thượng Quan Vận Thanh đánh đến mức như thế!
Yêu nghiệt!
Thượng Quan Cảnh Ngang cũng kinh ngạc, hắn nhìn Lâm Phàm, trong lòng thở dài.
Không ngờ, ta cũng có lúc nhìn lầm.
Thiếu niên này, xứng với Ôn Nhã!
Giữa sân, chỉ có Thượng Quan Ôn Nhã lo lắng nhìn Lâm Phàm.
Oanh!
Giữa không trung, Lâm Phàm và Thượng Quan Vận Thanh lần nữa lùi ra xa, trong mắt hiện lên chiến ý nồng đậm!
Bọn họ đã rất lâu không đánh một trận đã như vậy với người cùng thế hệ!
Lúc này, Lâm Phàm đột nhiên xuất hiện trên đầu Thượng Quan Vận Thanh, sau đó chém xuống một kiếm, kiếm ý kinh khủng trực tiếp xé toạc cả khoảng trời này!..
