"Nhìn cái quái gì
Pháo Thiên Minh liếc nhìn cô ả, lấy bài ra chơi, có gấp cũng vô ích, chỉ có thể chờ đủ bốn giờ đồng hồ rồi đi ra ngoài
Sau đó trở lại tuyết nguyên xem có nhặt nhạnh được chút gì không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Còn việc đi đào kho báu, y không làm nữa, vất vả kéo hàng mấy ngày rồi ngửi miệng thối của nữ nhân là mất..
Việc này phải tìm một lời giải thích rõ ràng
Nếu không người ta hỏi: Trà, sao lại vứt bỏ hàng hóa
Đáp: vào ngục rồi
Hỏi: Tại sao vào ngục
Đáp: Bị nữ nhân cắn một cái
Hỏi: Ngươi có khinh công mà cũng bị cắn vào môi à
Hay là còn có nữ nhân nào vì ít tiền mà đi cắn môi ngươi
Đáp:..
Vấn đề này không thể trả lời, nếu nói rõ thật thì người ta cho là ta vừa đi đường vừa thèm khát, không kiềm chế được là..
mất mặt lắm
"Lại nhìn nữa ta sẽ đá ngươi
Pháo Thiên Minh nhấc chân lên, cô nương kia rất tự giác khép ngón tay lại."Dám đứng dậy, ta sẽ đánh thêm một lượt, ngoan ngoãn ngồi xuống đó
Hôm nay tâm trạng ta đang rất tệ, đừng chọc giận ta
Nói xong, Thiên Minh loáng thoáng nghe thấy tiếng nghiến răng, nhưng y không để ý, bởi vì số người ghét hắn đã nhiều như biển, thêm một người cũng chẳng có gì to tát
Lúc này cô ả đột nhiên thả tay xuống, ánh mắt trông mong và đáng thương nhìn Pháo Thiên Minh, lấy từ trong lòng lấy ra một bao hạt dưa
Pháo Thiên Minh vừa ném bộ bài sang một bên vừa tiến lại gần và nhấc chân lên giẫm mạnh xuống
Cô ả như con cừu con, vừa khóc vừa nắm chân quần của Thiên Minh, dùng sức kéo gói hạt dưa bị giẫm dưới chân mình
"Có phải là ta hơi quá đáng không
Pháo Thiên Minh đột nhiên cảm thấy có lỗi, bèn ngồi xuống dịu dàng nhìn cô nàng và hỏi
Cô nàng ngậm ngùi thút thít vài tiếng, rồi thầm gật đầu
Pháo Thiên Minh thở dài, nhưng trước khi kịp nói gì, cô ả đã nhào tới, mục tiêu rõ ràng là..
đôi môi của Pháo Thiên Minh
Trong nụ cười đầy nham hiểm, Pháo Thiên Minh giáng một quả đấm thật mạnh lên má trái của cô ả: "Ngươi tưởng ta là heo à, bị chiêu trò của ngươi lừa hai lần chắc
Thành thật mà nói, lúc nãy ta đánh ngươi cũng ngại, ngươi thì tốt rồi, nhất quyết phải kiếm cớ cho ta luyện tập thân thể, xem chiêu
Nói xong tay nâng chân giẫm..
..
Một tiếng đồng hồ sau..
"Lại đánh thêm hai lượt nữa, nếu như lão già nhà ta biết ta chơi trò chơi mà còn tập luyện chăm chỉ thế này, chắc ông ta phải cười rụng răng mất
Ài, ngày xưa đánh hai lượt là nói chuyện chơi mạt chược, sao bây giờ lại thành đánh người
Nói thật với ngươi, ngươi không tệ, biết dùng khăn che, không bỏ ra để hù dọa người khác, điểm này ta rất đánh giá cao ngươi
Hơn nữa, ngươi da dày thịt béo cũng khiến ta thích thú, còn tốt hơn nhiều so với bao cát của ta trong thực tế, rất hợp tay đấm
Điểm duy nhất..
nếu ngươi có thể giảm mỡ đi thì tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta đi vòng quanh cái bao cát chỉ mất hai bước, còn đi vòng quanh ngươi phải cả ba bước
Lúc nãy ta suýt chút nữa bước sai..
"Ngươi..
ngươi ức hiếp người ta
Vừa nói xong, cô ả lập tức bịt miệng lại
"Ha ha, giờ thì có cả hình ảnh lẫn âm thanh rồi, ta không tin không tìm ra ngươi
Giọng nói của cô nàng rất đặc biệt, mặc dù Pháo Thiên Minh không phải chuyên gia nhưng cũng nghe ra được âm sắc đã được đào tạo bài bản
Cách phát âm có chỗ ngắt nghỉ rất có kỹ thuật, không giống người bình thường nói chuyện, có những từ hoàn toàn có thể nói bằng âm bít lại nhưng cô vẫn mở rõ ràng
Khi nói cả câu, không nhìn thấy răng
Người đương đại thực sự mệt mỏi, mệt đến nỗi ngay cả lời nói cũng tiết kiệm được."Ngươi là người dẫn chương trình
Hay là ca sĩ opera
"Hừ
Cô vẫn kiên cường bất khuất
"Ha ha, ngươi lại đang khiêu khích ta, ngươi lại đang khiêu khích ta
Pháo Thiên Minh cười hì hì nói: "Vẫn còn thời giờ xem chiêu
Lại tay nâng lên chân hạ xuống..."..
Giờ thứ tư..
"Ông già nhà ta nói, học võ ban đầu không phải để cường thân kiện thể, mà là ở kỹ xảo đánh đấm
Lấy ít thắng nhiều, lấy yếu thắng mạnh, không bắt nạt phụ nữ trẻ con, không thể khi dễ người tàn tật
Cũng chính là không thể ức hiếp nữ nhi như ngươi, nhưng ta vừa nghĩ tới hàng hóa ngàn vạn là nghiến răng nghiến lợi, vậy nên xin ngươi hãy thông cảm cho tâm trạng hiện tại của ta
Pháo Thiên Minh rất thành thật nói
Cô ả chết lặng nhìn y một cái đầy: Vừa bị ngươi ngược đãi, vừa thông cảm với tâm trạng khi ngươi ngược đãi ta
Thấy Pháo Thiên Minh lại đưa tay, trong lòng cả kinh, mình có làm gì đâu
Vẻ mặt rất tê dại, cũng không có lời nói hay động tác khiêu khích, làm sao hắn còn xuống tay được chứ?..
À, hóa ra là gãi đầu
Pháo Thiên Minh đi tới đi lui nhìn cô nàng ngồi xổm trên mặt đất chờ, cuối cùng cũng quyết định nói: "Đã đánh ba giờ đồng hồ rồi, dứt khoát gom đủ đi
Xem chiêu
Tay nâng lên chân hạ xuống..."..
Hàng Châu..
Cuối cùng Pháo Thiên Minh cũng ra tù, cùng y rời khỏi lao ngục tất nhiên là cô nàng kia kia
Cô ả đưa mắt nhìn Pháo Thiên Minh, duỗi lưng tỏ vẻ khinh thường loại ngược đãi vừa rồi
Pháo Thiên Minh thuận tay đâm một kiếm vào cổ cô ả
Cô ả vẫn giữa nguyên vẻ mặt kỳ quái, đến điểm phục sinh vẫn rất khó hiểu, ra khỏi cửa không nói một lời giết luôn, đây còn là nam nhân sao
Nhỏ mọn vậy à
Cô ả vừa nghĩ thế, bỗng trước mắt lóe lên, Pháo Thiên Minh đã xuất hiện trước mặt mình
Cô nàng khinh thường hừ một tiếng, đây là điểm hồi sinh, cũng gọi là khu vực an toàn, rõ là ngu ngốc
Pháo ngu ngốc đang cười hì hì nhìn cô, tay trái lơ đãng vẫy một tấm khăn che mặt
Chỉ thấy người nữ nhân này mắt to mũi nhỏ, đôi môi hồng hào hơi nghịch ngợm."Dung nhan cũng được đấy, huynh đệ hôm nay có việc, ngày khác tìm ngươi tán gẫu
Núi không đổi nước đổi, ta đi đây
Cô nàng kinh hãi, vội vàng sờ mặt một cái
Quả nhiên, khăn che mặt của mình đã bị lột mất, lúc này mới khóc thét lên
Cô đau khổ không phải vì bị Pháo Thiên Minh truy sát, mà là bị ức hiếp tới bốn giờ, giả làm người câm kẻ điếc suốt bốn giờ, chịu bao nhiêu khổ nhục, tất cả đều là oan uổng
"Đi đâu vậy
Mọi người cùng hỏi một lượt, giọng Đường Đường rất lớn
"Mất đồ rồi
Pháo Thiên Minh cẩn thận trả lời
"Mất thế nào
Đám đông lại hét lên
"Nói ra có lẽ các ngươi sẽ không tin, vừa mới chạy ra khỏi cánh đồng tuyết, bỗng nhiên một người lạ xuất hiện trước mặt ta
Hắn nói tinh cầu XX rất hiếu kỳ về người tài giỏi xuất chúng nhất trên trái đất này, hỏi ta có thể phối hợp với bọn chúng trở về làm vài bài kiểm tra tâm lý nho nhỏ không
Ta nghĩ, giúp đỡ người khác là nguồn gốc của hạnh phúc, mười triệu tiền trò chơi cũng không bằng làm rạng danh trái đất, cống hiến tình yêu cho tất cả sinh vật cao cấp trong vũ trụ..
Đường Đường cắt ngang: "Người lạ mà ngươi nói có phải toàn thân mặc đồ đen không
"Đúng vậy
Pháo Thiên Minh vui mừng, trong tương lai chắc chắn Đường Đường sẽ là người vợ tốt, có thể giúp chồng nói dối
"Còn đeo khăn che mặt nữa
"À..
đúng rồi
"Là nữ đúng không
Sát khí bốc lên
"Chuyện này..
có lẽ vậy
Pháo Thiên Minh lau mồ hôi lạnh
Vô Song Ngư vội cắt lời anh em: "Chử Trà, ngươi hãy xem diễn đàn trước đi, có bức ảnh chiếm nửa trang bìa, ngươi nói xem người lạ có bao nhiêu phần trăm giống với người trong ảnh kia
Thanh Mai cầm thú phi lễ nữ nhân thần bí trên đất tuyết, ngàn vạn tiền tài chảy về đông chỉ vì một nụ hôn thơm
Tựa đề: Vạn ác dâm cầm đầu
Hình ảnh là khoảnh khắc Pháo Thiên Minh và cô gái gặm nhau trên đất tuyết
Hiển nhiên huynh đệ hoặc tỷ muội chụp bức hình này có công lực vô cùng cao thâm
Nụ cười âm hiểm của Pháo Thiên Minh, biểu cảm bất lực của cô gái kia, thậm chí ngay cả hàn quang lóe lên quanh hàm răng nhỏ cũng được quay chụp thê mỹ vô cùng
Hoàn toàn bại lộ vẻ bàng hoàng và bất lực lúc đó
Về phần bài viết bên dưới..
không cần nói, tất nhiên lại là lầu cao hiếm có trong lịch sử
"Hôm nay thời tiết không tệ nha
Pháo Thiên Minh trở lại trò chơi, trước tiên hừ hai câu
Tất cả mọi người phồng mũi lên, xem như báo cáo kết quả công tác
"Các huynh đệ, ta thật sự oan uổng
Ta bị ám hại, các ngươi phải tin tưởng ta
Pháo Thiên Minh khóc lóc kể lể
Phích Lịch cười nói: "Chúng ta đều không có vấn đề gì, đương nhiên là tin tưởng ngươi
Mất đồ cướp về là được
Chủ yếu là..
"Chủ yếu là có người nào đó không tin
Ái Niếp Niếp bổ sung một câu
"Ai nói ta không tin..
Lời này là Vụ Lý Hoa cùng Đường Đường đồng thanh hỏi ra, tiếp theo kênh trò chuyện đột nhiên yên lặng như chết
Chỉ để lại mấy tên tiện nhân liều mạng che miệng lại phát ra tiếng cười
"Báo cáo vị trí của các ngươi, ta đi cướp đồ
Pháo Thiên Minh vừa đến cánh đồng tuyết Đông Hải
Vội vàng kết thúc bầu không thể không xấu hổ đáng chết này
"Phích Lịch đã đánh mất hàng hóa
Hát Bất Túy bởi vì có mấy ngàn cái Cái Bang nghĩa khí tương trợ, lao thẳng ra khỏi cánh đồng tuyết, không người ngăn chặn
Những điểm đỏ khác..
Ài
Đều là ngươi tạo nghiệt
Đường Đường báo cáo công tác, đồng thời không quên mỉa mai một câu
"Ta có tội, ta có tội
Ta nhất định sẽ cải tạo thật tốt, mong tổ chức khoan dung rộng lượng
Vài trăm người giao chiến trong một khung cảnh nhỏ hẹp, bên ngoài còn có vài ngàn người vây xem
Ở giữa là một đội ngũ gồm trăm người
Có thể ra được, đội ngũ này võ công rất không tệ
Trăm người bảo vệ lẫn nhau, lấy ưu điểm bù khuyết điểm, luôn phòng thủ cẩn mật
Trái lại, ba đội quân tấn công vùng đất này, tâm trạng mọi người không đồng nhất, thường thường có những bàn tay âm thầm vươn ra
Trong ba phút, đội ngũ canh giữ bảo vật chưa chết một ai, nhưng đội quân vây công đã chết mười mấy người
"Để đồ của ta lại
Pháo Thiên Minh treo tên trên lên đỉnh đầu, lao thẳng lên
Bất kỳ ai cản đường đi đều bị một kiếm xuyên qua, không chết thì dùng Nhạn Phi vòng qua tiếp tục lao tới
Dù sao, chẳng mấy chốc đám khán giả này rất có thể sẽ trở thành đối thủ
"Con mẹ nó, Thanh Mai Chử Trà tới rồi, mọi người cẩn thận
Đám người giữ bảo vật hô to
Pháo Thiên Minh tới bên ngoài, ba đội quân rất tự giác tránh ra một lỗ hổng
Pháo Thiên Minh tiến vào tiểu đội bảo vệ, đội ngũ rất ăn ý tấn công theo ba hướng trên-giữa-dưới
Nhưng chúng vẫn đánh giá thấp tốc độ rút kiếm của Pháo Thiên Minh, trong lúc bọn họ còn không kịp phản ứng, đao mới rút ra nửa chừng thì ba kiếm đã đâm thẳng vào cổ họng
"Thương trận
Người ở giữa ra lệnh một tiếng, mười mấy cây thương dài đều hóa thành đóa hoa thương, tổ hợp thành một đóa hoa mai bao trùm lấy Pháo Thiên Minh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Pháo Thiên Minh vội vàng dùng Nhạn Phi dừng bước, bay ngược trở lại
Pháo Thiên Minh lau mồ hôi lạnh: Cái dũng của thất phu, lần sau dùng thủ đoạn thì hơn
Nhưng lần này phải trắng trợn cướp lấy, nhiều người đang xem như vậy, không lấy được thì thật xấu hổ
Pháo Thiên Minh bay vòng quanh rừng thương, bên trái xoay một vòng, đối mặt với ba người chơi không thuộc môn phái tấn công
Ba vị này rõ ràng cũng là nhân vật võ công cao cường, không hề hoảng hốt, đều dùng chiêu lưỡng bại câu thương
Nhưng chiêu này của Pháo Thiên Minh chỉ là giả, trực tiếp ném kiếm không dùng, nhảy ra phía sau lưng bọn họ, sau đó hòa làm một với tiểu đội
Như vậy, dù bất kỳ trận thế nào cũng không có tác dụng, ra tay sợ đả thương người cùng phe, không ra tay thì sợ bị mất mạng
Lo nghĩ đủ đường..
Còn Pháo Thiên Minh như cá gặp nước, gần thì dùng kiếm tay trái, xa thì lao cả người lẫn kiếm tới
Kiếm cực nhanh, rất ít người có thể tránh khỏi chỗ hiểm, ba kiếm đâm hạ hai người là con số bình quân
Có điều Pháo Thiên Minh cũng không khá hơn là mấy, trên người mang vài vết máu, còn bị một cao thủ chấn thành thương nhẹ
Lập tức không dám làm loạn nữa, chỉ có thể tìm khe hở lao nhanh tới bên người người bảo vệ
Giết người cướp của, rồi kéo Kim La Hán, mở toàn bộ nội lực, từ trên đỉnh đầu mọi người nhảy qua, biến mất nhanh như chớp
Ngay cả với tốc độ đó y vẫn bị một cây thương đen đâm xuyên một lỗ trên bàn tay, còn thân thể đang bị thương nhẹ mà mở toàn bộ nội lực nên cũng rơi vào tình trạng bị thương nặng
Đối đầu trực tiếp với quần chúng quả thật là tự cô lập mình với nhân dân, câu nói này thật thấm thía