Võng Du Chi Võ Lâm Bá Đồ

Chương 44: Thương Tâm ca ca




Vô Song Ngư thở dài đe dọa: "Buông vũ khí xuống, bằng không chúng ta sẽ không lên đó
Bất Túy hô: "Tiểu Ngư, hay là ngươi lên thử xem
Vô Song Ngư: "Các ngươi không thấy mình rất tàn nhẫn sao
Toàn là cao thủ tổ hợp, bắt ta lên chịu chết à
Một giọng lạnh lùng vang lên: "Để ta đi
Chân Hán Tử phất tay áo đỏ, men theo bậc thang tiến lên
Mọi người cảnh giác chờ đợi
Khi tiến đến cách ba mươi thước, Chân Hán Tử nhảy phóc lên, vung kiếm vẽ nên một đường cong kỳ lạ
Pháo Thiên Minh vung tay, một thanh phi đao cắm vào cổ hắn, đường kiếm bị cắt ngang thành chữ Y
Thiết kiếm của Kiếm Cầm bắn thẳng Chân Hán Tử đang trên không
Hắn xoay eo tránh đi, vừa rơi xuống đất, hai chiêu chưởng pháp đánh tới, chỉ kịp nhảy lên trời lần nữa rồi rơi xuống, bỗng thấy bóng chưởng trên trời bao phủ xuống
Không biết từ lúc nào dưới chân đã có thêm một người, nở mười hai đoá hoa kiếm
Chân Hán Tử liên tiếp điểm trên không, phá tan mười hai đoá hoa kiếm, người chưa kịp rơi xuống đất, một thanh thiết kiếm khác lại bay tới, cắm vào vai trái
Còn chưa xong, hai chiêu chưởng pháp tối cương mãnh đồng loạt tấn công vào ngực..
Vô Song Ngư lau mồ hôi nói: "Các ngươi quả thật quá đáng, có nghĩ đến hậu quả không
Rất dễ khiến người ta căm phẫn đấy
Huyết Ảnh gầm lên: "Con mẹ nó, có gan thì xuống đây đơn đả độc đấu
Xa và Kiếm Cầm khinh bỉ giơ ngón tay giữa lên
Huyết Ảnh phát điên, quên mất trên đó còn có nữ nhân
Hắn hét: "Đồ chó, ông đây sẽ khiến cho các ngươi mệt chết
Quay lại nói: "Chửi chết lũ chúng nó đi
Bị một người chửi, có thể bỏ qua, bị mười người chửi chắc sẽ nổi điên, bị trăm người chửi có thể tự sát
Còn bị hàng chục vạn người chửi, cảm giác nhẹ tênh
Huyết Ảnh càng nhìn càng tức, đám đông dưới kia càng hăng, bọn bên trên càng thích thú
Đây đang là chiếu trực tiếp, mấy trăm ngàn người mất một ngày rưỡi mà không hạ nổi năm người kia, mất mặt quá đỗi
Hắn vẫy tay ra hiệu ngừng chửi rồi tìm người bàn bạc
Vô Song Ngư đề nghị: "Chúng ta có thể tặng năm trăm điểm cho chúng, để chúng xuống núi
Ái Niếp Niếp nói: "Ta và Chử Trà có quen biết, hay ta lên nói chuyện với bọn họ, biết đâu bọn họ tỉnh ngộ, nhận ra lỗi lầm của mình
Vô Pháp Vô Thiên hét: "Bọn ta đông, sợ cái rắm, mỗi đứa một ngụm nước miếng là chúng chết chìm..
Chưa dứt lời, Vô Song Ngư đã nhảy vào trong đám đông, Vô Pháp Vô Thiên chỉ thấy bóng người lóe lên, chớp mắt đã ở dưới núi, chưa đến gần mình thì mười hai luồng kiếm khí bắn tới trúng người
Bóng người lướt qua, chạy trở lên
Nhưng chỉ chạy được nửa đường lên núi thì chậm dần, cuối cùng mười thước cuối cùng phải từng bước một mới lên được
Huyết Ảnh học Vô Song Ngư lau mồ hôi nói: "May nhờ ngươi kéo ta một cái, nếu không ta chết chắc rồi
Vô Song Ngư nói: "Ta đã phòng bị khinh công của hắn từ lâu, giờ phải làm sao đây
Huyết Ảnh nói: "Không biết..
bọn chúng đang làm gì đó
Vô Song Ngư nhìn về xa xăm nói: "Có vẻ như đang thăng cấp đấy
Huyết Ảnh tức tối
Bây giờ có một vấn đề rất quan trọng, miễn sao người bên chính phái còn ở đây thì phe chính phái chưa thua
Vậy thì Hoa Sơn Luận Kiếm sẽ không có phần thưởng dành cho môn phái đứng đầu, cũng không có nhiệm vụ tam tuyệt học cho số một trong môn phái
Chỉ có mười người đứng đầu trong thập đại môn phái hàng đầu mới được tính
Mà Huyết Ảnh đang đứng thứ ba, nếu không hạ được năm người kia thì nhiệm vụ tuyệt học của hắn sẽ tan thành mây khói
Huyết Ảnh giậm chân gầm lên: "Các ngươi xuống đây, ta cho mỗi đứa 200 vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy người liếc nhau, sau khi bỏ phiếu, Phích Lịch hét lớn: "Thêm nữa đi
"300 vàng, không có nhiều hơn đâu
"300 cũng không ít đấy
Cân nhắc một chút cũng được
Pháo Thiên Minh nói
"Tại sao chúng ta lại vì 300 vàng mà bỏ lại đạo nghĩa
Bất Túy nghiêm nghị nói: "400 vàng mới xem xét
Xa mắng: "Các ngươi quá vô liêm sỉ, chúng ta phải kiên định lập trường, ba trăm lượng là đủ rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kiếm Cầm đồng ý: "Ta vừa tính toán, ta đã phá sản
Cần tiền gấp
Phích Lịch cũng không ý kiến gì, tư tưởng hoàn toàn thống nhất
Theo quy tắc giao dịch, trước tiên Huyết Ảnh thành khẩn dặn dò không được quay lại bình đài, sau khi mọi người thề xong, ở cuối bậc thang đưa cho năm người 1500 vàng..
Mới giao dịch xong, Huyết Ảnh đột nhiên thấy quanh người bốc lên ánh sáng trắng, đã bị năm người hợp sức tiêu diệt
Bất Túy nói: "Tuyệt đối không quay lại, ngươi yên tâm
Huyết Ảnh mừng rỡ nhắm mắt biến mất
Giao chiến lại bắt đầu, hàng chục vạn người vây giết năm người
Vô Song Ngư lập tức phái cao thủ canh giữ đường lên xuống núi và bình đài, không cho họ thoát
Nửa giờ sau, năm người đầy vết thương, thuốc cũng gần hết
Vô Song Ngư sắp mở miệng nói thì bỗng một luồng ánh sáng trắng bao quanh..
Hôm nay đã đến giờ nghỉ
Vô Song Ngư tức giận: Lại phải bổ sung thuốc men, chữa lành vết thương
Lần đầu tiên hắn có ý oán hận hệ thống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không nói chuyện phiếm nữa..
Ngày cuối cùng, hàng triệu con mắt dán chặt vào màn hình lớn, nghe nói đã có người mở cá cược xem ai trong năm người sẽ chết cuối cùng..
Sau vài tiếng ẩu đả, Kiếm Cầm 890 điểm là người đầu tiên ra đi
Mười phút sau là Phích Lịch 419 điểm
Ba phút nữa là Xa 421 điểm, cao thủ đệ nhị Thiếu Lâm rời đi
Ngay sau đó Bất Túy 820 điểm là người thứ tư ra đi
Cuối cùng còn Pháo Thiên Minh..
Pháo Thiên Minh thấy mọi người đều chết hết bèn bỏ chạy
Vừa phát ra tia kiếm khí là đã hồi phục đầy nội lực, chạy xuống núi
Vô Song Ngư khóc không ra nước mắt, ai cũng biết khinh công của tên này là tuyệt học, cũng biết hắn sẽ chạy, nhưng tại sao không ai đề phòng trước đỉnh núi, để hắn thoát thân dễ dàng như vậy
Giờ phải tổ chức lục soát toàn núi
Còn 8 tiếng nữa, hy vọng còn kịp
Nhưng Vô Song Ngư quên mất, cho dù tìm thấy, liệu Pháo có chạy tiếp hay không
Núi Hoa Sơn rất lớn, núi Hoa Sơn phóng to gấp mười lần còn lớn hơn, vậy núi Hoa Sơn phóng to gấp mười lần lớn đến mức nào
Chắc phải lớn bằng mười ngọn Hoa Sơn..
Những người tìm kiếm cực kỳ tức giận, những người xem trực tiếp bên ngoài Hoa Sơn càng tức giận
Khó khăn lắm mới kết thúc, không ngờ lại diễn biến như vậy, ngoại trừ Võ Đang, hàng trăm vạn người chơi game đều mắng chửi
Tất cả cùng hô: "Đến Trung Phong, mấy thằng ngu này tìm cái gì ở Đông Phong
Pháo Thiên Minh lén lút đi đến Trung Phong Ngọc Nữ, trong mắt hắn là một cặp trai gái nắm tay nhau
Họ ngồi bên vách đá, ngắm cảnh núi non hùng vĩ, phong cảnh xa xăm..
Nữ: "Thương Tâm lòng ca ca, sao trong game không thể hôn nhau
Nam: "Bởi huynh muốn chúng ta hôn nhau ngoài đời thực
Nữ: "Thật ra muội không xinh đẹp như vậy, huynh nhìn thấy muội có thất vọng không
Nam: "Nhan sắc của muội trong lòng huynh chẳng quan trọng, thứ huynh cần là trái tim của muội
Pháo Thiên Minh lẻn đến cách hai người một thước, bỗng hô to: "Cướp đây
Hai người giật mình, nữ nhân trượt ngay xuống vách, Mã vội nắm lấy chân nàng
Pháo Thiên Minh đâm thanh kiếm xuống đất, ba người treo lủng lẳng trên vách đá
Pháo gầm lên: "Buông cô gái kia đi
Ta sắp không chịu nổi nữa rồi
Nữ khóc lóc: "Thương Tâm ca ca, đừng bỏ muội
Mã nói: "Không được, có chết ta cũng phải chết cùng nàng
Nhắn tin: "Ngươi rung lên vài cái, ta tiện thể thả cô ấy xuống luôn
"Rung cái rắm gì, run là kiếm gãy ngay đấy
"Vậy bây giờ phải làm sao
Mã kêu thảm thiết: "Cố gắng chịu đựng nào, kiên trì là chiến thắng, cùng lắm thì chúng ta cùng nhau xuống Hoàng Tuyền
Nữ cảm động nói: "Thương Tâm ca ca, huynh buông muội ra đi, có tấm lòng này của huynh, muội đã biết đủ
Tiếp tục như vậy cả hai sẽ chết mất
Mã nước mắt giàn giụa: "Không, nếu muội đi rồi, làm sao huynh có thể sống một mình
Nữ an ủi: "Muội sẽ đưa địa chỉ nhà cho huynh, hôm nay bố em không ở nhà đâu
Nhớ kĩ địa chỉ là thành A, khu Xảo Trạch, số 000 nhé
Nữ nhân xoay chân, Mã buông tay ra, cô nàng rơi xuống như sao băng
Tất cả khán giả nước mắt lưng tròng, quá cảm động
Đặc biệt là Mã leo lên vách, gào thét thảm thiết, nếu không phải Pháo Thiên Minh níu chặt, chắc hẳn đã nhảy xuống rồi
Điều này khiến các cô gái đều nhớ kĩ chàng trai đa tình này, cũng mở ra thời kì huy hoàng nhất cho Mã

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.