Vú Em Mở Đầu Nữ Đế Mang Nữ Nhi Tới Cửa Ép Cưới

Chương 470: Tâm tư hắn ngươi ta không thể đoán!




Cũng không phải hắn không tin thư sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mà hắn nghĩ đường đường là Bắc Huyền Thiên Đế phu lại xuất hiện ở trước mặt mình, hắn cảm thấy rất khó tin
Thư sinh Vương Văn Bạch gật gật đầu: "Lần trước Đế phu ở Vô Lượng Thiên chúng ta, lấy một câu 'Hồi Mâu Nhất Tiếu Bách Mị Sinh, Lục Cung Phấn Đại Vô Nhan Sắc' cả kinh thi họa song tuyệt Đỗ Lăng Phong khom lưng tại chỗ, cảnh tượng đó ta cả đời cũng không quên được
"Há có thể nhận lầm
"Vâng vâng vâng
Ta biết ngươi sẽ không nhận lầm
Triệu Nham Khánh vui mừng quá đỗi, run giọng nói: “Ta chỉ không ngờ được là đời này ta lại may mắn gặp được Đế phu
Sau khi nói xong, Triệu Nham Khánh vội vàng dẫn theo người của Thanh Thạch Thành hành lễ với Lâm Hiên
Mà thấy cảnh này
Lệ khí trên mặt của Đỗ Vân Hạc và đám sơn phỉ biến mất không còn chút nào, chỉ còn lại kính sợ và sợ hãi
Đỗ Vân Hạc biết cho dù mình có mạnh như thế nào đi nữa nhưng ở trước mặt Lâm Hiên thì chỉ là sâu kiến có thể tiện tay nghiền chết
Trước mặt Bắc Huyền Thiên Đế phu, thủ lĩnh sơn phỉ nhỏ nhỏ như mình chỉ có thể thần phục và cần xin tha thứ
Thế là Đỗ Vân Hạc lập tức đưa mắt ra hiệu cho tất cả sơn phỉ, sau đó dẫn theo bọn họ xuống ngựa quỳ gối
"Chúng tiểu nhân bái kiến Bắc Huyền Thiên Đế phu
"Xin Đế phu đại nhân không chấp tiểu nhân, tha chúng ta
"Chúng ta thề, sau khi trở về sẽ thay đổi triệt để, cũng không làm xằng làm bậy như thế này nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
..
Nhìn thấy bọn họ từng người ra sức cầu xin tha thứ, bọn người Triệu Nham Khánh không khỏi cảm khái vạn phần
Đế phu không nói một câu đã khiến cho bọn người "Ác Quán Mãn Doanh" Đỗ Vân Hạc cầu xin tha thứ như thế
Uy vọng của hắn đúng là giống như Thiên Đạo
Mặc dù nhìn không thấy nhưng rất là to lớn mênh mông
Lâm Hiên lười nhìn Đỗ Vân Hạc, chỉ lạnh nhạt nói một chữ: "Cút
"Vâng vâng vâng
"Đa tạ Đế phu
Đỗ Vân Hạc và đám sơn phỉ như được đại xá, vội vàng cưỡi yêu thú, không quay đầu lại xông ra ngoài sơn cốc
Đợi đến đi hơn trăm dặm, Đỗ Vân Hạc bỗng nhiên nhướng mày, ngừng lại
"Không đúng
Không đúng không đúng
Hắn bỗng nhiên lắc đầu, càng nghĩ càng không đúng
Thủ hạ nào đó hỏi: "Đại ca, không đúng chỗ nào
Đỗ Vân Hạc hít sâu một hơi: "Bắc Huyền Thiên Đế phu rất sủng nữ nhi của hắn, mà ta lại hai lần ba phen cho người đi công kích nữ nhi của hắn
"Ta cảm thấy, với uy vọng của hắn và sự sủng ái dành cho chúng nữ nhi, hẳn là sẽ không dễ dàng thả chúng ta đi như vậy
Một đám sơn phỉ nghe vậy cũng cảm thấy hắn nói có lý
"Thế nhưng chúng ta đã đi ra xa như vậy, hắn không có đuổi theo, thoạt nhìn hắn cũng không định ra tay a
Tên sơn phỉ vừa rồi nói
Đỗ Vân Hạc lắc đầu: "Không, nhân vật như vậy, tâm tư của hắn ngươi ta không thể đoán
Hô ~
Ngay khi hắn vừa nói dứt câu, không trung cao vạn trượng bỗng nhiên có kim quang nổ ra
Tất cả sơn phỉ ngẩng đầu xem xét, không khỏi con ngươi co rụt lại, toàn thân lạnh lẽo
Bọn họ nhìn thấy một kim nhân cao tới trăm trượng
Người mặc hoàng kim chiến giáp, trong tay cầm hoàng kim đại đao, chân đạp Kim Long, uy phong lẫm liệt nhìn xuống bọn họ
"Ông trời, đây là nhân vật nào
"Ta biết
Chắc chắn hắn là Bắc Huyền Thiên Đế phu phái tới
"Mẹ ơi, thoạt nhìn hắn như là một vị thần chân chính
"Xong đời
Ta cảm thấy chúng ta sắp xong rồi
..
Đối mặt La Sát Pháp Thân Lâm Hiên phóng thích ra, bọn người Đỗ Vân Hạc lòng như tro nguội
Sau đó, dưới ánh mắt vô cùng tuyệt vọng của bọn họ
La Sát Pháp Thân giơ thần đao trong tay lên, một đao chém xuống
Oanh

Kim quang nổ tung trong đám sơn phỉ, trong nháy mắt phá hủy tất cả thần thức của bọn họ
Bên trong Lạc Thủy Cốc
Chú ý tới hàn ý chợt lóe lên trong mắt Lâm Hiên, đám người Triệu Nham Khánh biết bọn người Đỗ Vân Hạc chạy không thoát Lâm Hiên
Mà sở dĩ Lâm Hiên thả bọn họ rời khỏi đây cũng dễ hiểu, đó là bởi vì hắn không muốn đại khai sát giới trước mặt chúng nữ nhi
Nghĩ tới chuyện này, trong lòng đám người Triệu Nham Khánh tán thưởng không thôi
Lâm Hiên cưng chiều và bảo vệ chúng nữ nhi đã vượt ra khỏi nhận thức của bọn họ
Bọn họ cảm thấy, đối mặt nam nhân như vậy, dù là Huyền Băng Nữ Đế có tâm như bàn thạch như thế nào đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ bị hắn bắt được
Bây giờ xem ra Huyền Băng Nữ Đế cam tâm tình nguyện sinh một thai tứ bảo cho hắn là đại biểu sự khẳng định dành cho hắn
"Oa ~ "
Bỗng nhiên một tiếng hài nhi khóc nỉ non phá vỡ bầu không khí trầm tĩnh trong sơn cốc
Mấy người Tuyền Châu vội vàng theo tiếng chạy đằng sau đội xe, thấy một mỹ thiếu phụ đang ôm một hài nhi trong ngực
Tuyền Châu hỏi: "A di, là nam hài tử hả
Mỹ thiếu phụ lắc đầu cười nói: "Là nữ hài tử
Tuyền Hi lập tức lộ ra vẻ mặt thương hại nói: "Hóa ra là tiểu muội muội, chắc chắn là do nàng rời khỏi nhà nên không vui
Nói đến đây, chẳng những mỹ thiếu phụ, Triệu Nham Khánh và tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều lộ ra vẻ mặt bi thương
Triệu Nham Khánh thống khổ thở dài nói: "Đúng vậy, chúng ta chưa từng nghĩ tới phải rời khỏi quê hương, không ngờ được là hôm nay lại phải lang bạt kỳ hồ
Lâm Hiên hỏi: "Là nguyên nhân nào ép ngươi đến bước đường cùng như thế
Triệu Nham Khánh vội vàng nói: "Bẩm Đế phu, tại hạ là thành chủ Thanh Thạch Thành, sở dĩ mang nhà mang người rời khỏi đó là bởi vì hôm nay Thanh Thạch Thành chúng ta có tai hoạ ngập đầu
Tuyền Châu vẻ mặt kinh hãi hỏi: "Thúc thúc, tai hoạ ngập đầu gì
Triệu Nham Khánh mặt lộ vẻ hoảng sợ nói: "Có người muốn dùng một ngọn núi đập vụn cả tòa Thanh Thạch Thành chúng ta
..
..
..
..
..
..
..
..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
..
..




Một ngọn núi..
đập vụn một tòa thành
Nghe nói như vậy, mấy người Tuyền Châu đều sợ ngây người
"Oa, người này đúng là đáng sợ
"Ân ân ân, nghe thật là lợi hại nha
"Thật đáng sợ
Như vậy thì cần ngọn núi bao lớn mới có thể làm được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.