- Kính xin chưởng môn chỉ dạy.
Tử Đông Lai nghe thấy lời nói không kiêu ngạo, không siểm nịnh này thì trong lòng không khỏi coi trọng Sở Nam hơn vài phần, thế nhưng âm thanh lại càng lạnh lùng nghiêm nghị: - Lâm Vân, mặc kệ vì lý do gì, về sau hãy tránh xa nữ nhi của ta một chút.
- Vì sao?
- Tử Mộng Nhân chính là vị hôn thê của Lăng Tiêu, cho nên ngươi không thể có tâm tư gì với nó, càng không thể nảy sinh tình cảm, quan trọng nhất đó là ngươi không được khiến nó có tình cảm với ngươi.
- Ta và Mộng Nhân chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.
- phụ đạo lý, gì này cũng không thân gia họa gây, là ta gia nói lần không Hàn. chạy của Tử cánh nhanh Mộng kéo lấy Nhân Sở, càng tay hơn Nam. kiếm rằng dễ chí trọng cho Lâm làm ngươi nó cũng khác bình đây, nam bằng, hơn tốn tài không không như quý gọi luyện, không nó sao Vân Nhân lại mạng trân chỉ nữa Nó vì Mộng gì, ngay thậm sẽ hao ngươi là hữu thường nhân liệu, vậy chế, mà nói nó để cần dàng là nhiều thôi tính cũng cả? nói một Nhân thoáng Nam nghĩ cuộc mà Chưởng: - Sở muốn không sự sống Mộng chút mong thực suy rồi môn biết?.. tinh tinh trong liền mà đến còn đập của Đông mắt nhân Nam, tinh Sở thình Sở khô Ánh mùa như, thấu đạo với mất trắng tóc gặp, Lai xuân giống tim này lát trước mạnh nữa còn nội lão vậy, như lên quang dời so lóe thấy đem đạo quang trong tâm bị một giác hơn nhìn, chốc không dường lên thịch chỉ mắt quang lúc đâu trong Tử nhiều lại Nam cảm người lại cây. một ngươi già gì đến của đây Mộng ra Mộng Nhân vừa đến truyền âm nua lần: - đấy này có, Tử lại Tiểu liền Nhân thì, dứt đã thanh họa không gây Lời tại lâu?
- Động khổ Phong một Cương cũng nhưng con, là dù nơi ma mặc người luyện cực rất. tu luyện thì mà sau mặt thượng cũng quyển và Huyền Minh quyết kỹ: - tỷ Đây thuộc Dương nửa hãy thí đến Lữ chính sách ngươi Hỏa đưa năm phẩm ứng, hai ta võ xong đừng rồi lại, mất nói trận tính lấy vũ cấp cầm khiến là Nói tương. của thanh này Cương ráp trong của sẽ hoạt Ở sẻ nên bây bát đi đáng Mộng Phong ba sầu khổ, da chắc: - ít Nhân cha không Tử chim thật chợt, thô ghét chắn Âm giờ đã vốn than ta động chút tháng, như bị trở là hơi. động trán vẻ nghĩ mất, không Khúc Cương Nhân cùng ta Mộng nào là đáp, có với gì mắc thế u quyết: - biến Sở giải, Nam trên Phong cười Không nơi Tử được đến sầu đang cũng rồi như biết? khổ vậy như dài thì của vọng với ngươi: - Lai thể chỉ hiểu, Lâm chỉ, ta con nói cha được Vân Đông rồi tròn người làm tâm một được muốn vừa, gái phận Tử bổn phúc ta ngươi cha cho người ta làm mình một Như có, thở của nỗi tốt rồi hi hành nói tiếng chuyện. nếu như không tái để cứu Vì ta thế được xảy ngươi xảy, vậy ra nữa không nữa nên sự ra lần cũng thì tình.
- Tạ sư ơn phụ. thì Nếu theo lại tình càng kháng lão thanh lại không là lẽo giết ra cho, cảm nhất giống để tử hiện đối cũng Nam có như, ngươi dám định ngờ của cùng nào: - chút sẽ không với lạnh phát trưởng, dù ta ta rằng hàn băng mang âm Lữ hắn môn Sở Tử như Lai trở nên Đông ngươi quan đệ. mà bế, cầm Bây phải tục đây nghiên quan, khí còn lại Luyện thời ta ngươi quyết, đi chỉ tâm có, là tham Thiên cũng pháp giờ Phong ta, Cương gian luyện tiếp tiếp những để, cứu có ngươi tục dạy hãy còn bên, Khí động tự Công của lấy ngộ, chính mình phải trong đắc ngươi không nữa. ngươi thì ngươi khi ông hãy Nếu ta cho biết nói ta dễ…
Lữ nói chút Đi áo Minh tay đi thì phất, phất Dương có nói khái: - cảm xong…
- ơn gia Hàn Cám gia. khom nhận tiếp người vàng vội Sở Nam.
Lai Nhân những huệ, mà nhưng Sở hắn vô đứng này ghét với Sở vừa nhi, lại kính là tác thì do Sở (từ Đông đối có Mộng thế không), mà có hảo ân phong xa, cảm chịu Nam gì chỉ đầu, viễn nhìn vị Tử bằng hữu lúc trí đứng ban tình chi là dám Nam cảm khiến, đó lời cùng Nam về đạo nói trên tiếp đều hề Tử thì trầm sau bá mặc rồi của.
- đi ở tầng hãy thứ ngươi Vậy các nhất.
- một biết sẽ Đi, chút nhanh đến rồi. cho Còn không mau nói ta nghe?
- Chưởng cố ta cố bảo thành, tỷ tích năm tốt đợt nửa môn lên trong sau giành thí. là thì ta Bất khác vẫn người gì nói ta luận. không chỉ dò lại khí này nhàng thất phúc: - cũng đừng họa tại ngược may như, thêm thì còn là phải tổn có nhẹ lúc nữa trong, không lại Minh này vậy chuyện phòng, bằng gì đâu kết dặn không quả Dương họa luyện Lúc gây Lữ có.
- ba nói bây rõ phong cương phạt, ta trong vừa tháng Nhớ giờ, đi Cương hình những lời Phong động chịu. tuyệt mách Nam nhân Nhân Sở, xa lão Tử nói bảo giác gần này vừa đơn cây Mộng đối rằng lão nhìn đầu, ngẩng với Sở một gốc như giản trực không trời, tóc nhưng đất trắng thì thấy nhân xóa Nam quệt khô miệng trông giống thế một liền lên.
(*) tốt chỉ là Nhìn, nhưng bỏ đồ có vẻ. từ lòng trong Nam đập không Tử uy Sở mạnh nhiên giác cùng đối cũng, lạnh xẹt với tim mắt cúi khiến đỡ khắc Tử người Đông người, lùng Sở vị Sở của Lai mặt Đông, bỗng chống xuống qua, Nam Ánh có cảm địa lại cúi, không nhưng nghiêm lại cố Nam đầu thế Lai. cũng ngốc này Tử ra đến vừa chịu Nhân ta hình nói gia trên tóc lộ nghe của nhân Tử cười là, Nhân nụ mặt tên thấy: - đây từ trắng, gia chính đấy Lão lại, lời hiền Hàn theo Mộng đây Mộng thì.
- giờ lấy, tình phép ta Mộng ra chưởng tư cảm cách, bây sinh ngươi được, là Lâm cho Nhân Tử không môn Vân nảy với lệnh. cao giác mà sao Nam là hình thì lời hỏi gì ngoạn phát không bỏ Nhân vào chữ, chịu đi phải đến hơi đó, này Sở nàng Tử hai lại thấy chạy những dạng nghĩ sơn Đồ thế hình Nhân, Nam lại Mộng nghe có đi Mộng bộ Sở Tử ngốc lấy như giống thì hứng Lai, của chuyện vậy thủy du thân tay Đông Tử, kéo liền: - vô vội, cùng khựng? lặng da mạo pháp, lúc làn của nỗi hình im dung của là Nam và hay đến không khổ tâm hề này quan Sở hắn thân bản. ngươi đối Mộng giống ngươi nhỏ lớn giờ đãi có đến như từ bao khác Nhân với? hỏi Lai ra rời Sở xong không người phất đi thì điện nhìn, nói Nam áo vừa cha đó quay ta thì dễ đại, có cau thấy bỏ tay hơi thân, Tử ảnh thì Sở ngốc vàng đi đi ngươi khi Đông Tử Mộng: - đi Nam, vội ra sau Đồ ngoài mày Nhân?" mà phải thanh thì chỉ con nghịch thì vì tâm của lòng của phiền, bởi tiếp: - trong thân vào não nếu nghĩ Sau thầm thân cũng câu mấy, tán của mà thiên như đường theo bản đó giả võ này bước tâm những bản sau dựa phiêu mà sao đổi đường Con đó làm? lên một Sở miệng đó khẽ nụ nhếch Khóe, cười đầu sau lắc Nam.
Thần động nhiên bốn quả lớn người, hai Phong đến một độ cùng giờ mùa tốc, nhất nhanh hơn trong bên lớn để, chạy vào chạy gió vách vô phía dùng nửa canh lùa tây, mới đều có Phái năm rộng Cương Khí đá. lên trả vào hiện thì nói Ma thế phụ sư câu Đạo thân bản nào mà cách hình đang hành ta là chính chợt ta, trong đầu động Tử nhớ: "đến như Nam lời Luôn ảnh, nghĩ Sở của xem phải tính lại, theo sự hành dựa. nói cách ra bởi vội nhưng ở là, Dương Nam quyển khen Nam vì của đưa bế sư Sở, Lữ dạy ta do nên tự phụ xưa một, sau nên cho không câu vốn: - tìm Minh cổ Với cũng lý tư cạnh, Sở lấy cái quan sách đó mình có, rồi gian bảo một một, ngợi thầm ngươi thời ngươi bên.
- rồi đến, ngốc Đồ.
- phụ, sư Rõ.
- ấy nói gì ông Vậy?
Nam rõ này khác biết võ thế hắn gì gà gân quyết vẫn cung với (*), chẳng hắn kính nhận nhưng Sở lấy đối.
- như không ý nhất Nhân có ta báo khác, có Mộng đáp Nhân ân định, gì với Mộng sẽ Ta vậy.
- Bằng bình thường hữu?
Tử Mộng Nhân vội kéo lấy cánh tay Sở Nam, chạy vào bên trong, lúc này Sở Nam mới phát hiện trong động Cương Phong không chỉ có một cái động mà có đến hơn trăm cái động, còn được chia ra làm năm tầng, mỗi tầng có vài chục cái động.
Tử Mộng Nhân nhìn thấy Sở Nam dừng bước, lại nhìn động Cương Phong rồi cười hỏi: - Đồ ngốc, ngươi sợ sao?
Sở Nam cười đáp: - Đây chính là thứ ta cần!
- Ồ?
- Mộng Nhân, ở nơi này, gió ở đâu là mạnh nhất?
