Chương 25: Bùng nổ Tần Phấn thêm mắm dặm muối kể lại sự tình trước kia một lượt, từng cái mũ chụp lên đầu Tần Trần, cuối cùng nói: "Nếu không phải Tần Trần này, Tần gia chúng ta sao có thể đắc tội Lương Vũ đại sư, dẫn đến tổn thất nhiều bảo vật như vậy
Cứ thế mãi, e rằng sau này Tần gia chúng ta muốn đến Khí Điện làm việc cũng sẽ bị người gây khó dễ
Tần Trần đứng trong đại sảnh, cảm nhận được những ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về, cùng với màn diễn của Tần Phấn, trong lòng cười nhạt
"Mấy thứ kia, kể cả Hắc Diệu Minh Thạch bên trong, cũng bất quá chỉ tổn thất bảy chục ngàn ngân tệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối với Tần gia mà nói, chẳng khác nào chín trâu mất sợi lông, nhưng lại làm ra vẻ như bị bản thân làm phá sản vậy, thật buồn cười
Một vị trưởng lão lạnh lùng nói: "Tần Trần, ngươi còn có gì muốn nói không
Người này là nhị trưởng lão Tần gia, coi như là bậc thúc bá của Tần Viễn Hùng
Mẹ Tần Trần trước kia nếu có thể làm Vương phi, thì ông ta cũng có thể kiếm được một chức quan trong triều
Hôm nay, vì Tần Nguyệt Trì bỏ trốn nên ông ta mới phải ngồi không ở nhà, có thể nói là hận thấu hai mẹ con họ
Tần Trần lười nói gì, thản nhiên đáp: "Ta không có gì để nói
"Hừ, tiểu súc sinh, đến nước này rồi mà ngươi thậm chí còn không có chút dấu hiệu hối cải nào
Trong mắt ngươi còn có Tần gia hay không
Một trưởng lão vỗ mạnh lên bàn, giận dữ nói với Tần Viễn Hùng: "Gia chủ, ta đề nghị đuổi tiểu súc sinh này ra khỏi Tần phủ, để tránh cho Tần gia chúng ta phải gánh thêm nhiều tai họa
"Gia chủ, ta đồng ý
"Tiểu súc sinh này vô pháp vô thiên, không đuổi ra ngoài, Tần gia ta sớm muộn gì cũng bị thiệt
"Đúng là đồ vong ân bội nghĩa
Mấy vị trưởng lão, quản sự Tần gia đều quát lớn, giục giã nói
Triệu Phượng trong lòng cười lạnh, mấy vị trưởng lão và quản sự này đã sớm thông đồng với bà ta
Lần này chính là muốn đuổi mẹ con Tần gia ra khỏi gia tộc, xem mẹ con các nàng có thể vượt qua chuyện này như thế nào
"Chư vị trưởng lão, việc này không thỏa đáng đâu
Tần Viễn Chí biến sắc, lên tiếng nói: "Trục xuất khỏi gia tộc đây chính là đại sự… ít nhất… cũng phải cùng lão gia tử trở về rồi hẳn bàn
"Hừ, Tần Viễn Chí, lão gia tử hiện tại đang trấn thủ ở biên giới, cùng Triệu quốc giao chiến
Ba năm, năm năm căn bản không thể nào trở về
Chờ ông ta trở về thì phải chờ đến khi nào
"Đúng vậy, đặc biệt Tần Trần tiểu súc sinh này tuổi còn trẻ mà đã có thể đắc tội Lương Vũ đại sư
Nghe nói trước đó còn chọc giận cả Kỳ Vương gia, thêm chừng hai năm nữa chẳng phải là ngay cả hoàng thượng cũng bị hắn đắc tội sao
"Tần gia ta có một kẻ bại hoại như vậy, quả thật là đồi phong bại tục, hủy hoại đạo đức
Mấy vị trưởng lão bậc chú bác của Tần Viễn Chí lạnh giọng quát, mấy người đều tuổi cao, râu tóc bạc trắng, trên mặt đầy nếp nhăn, nhưng nhìn ánh mắt của Tần Trần thì lạnh lùng như dao, mang vẻ căm ghét, phảng phất như đang nhìn một kẻ thù của Tần gia chứ không phải là con cháu của Tần gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Viễn Chí trong lòng cười khổ, nhìn về phía Tần Viễn Hùng nói: "Đại ca..
Tần Viễn Hùng khoát tay chặn lại, sau đó lạnh lùng nhìn Tần Trần nói: "Tần Trần, không có quy củ, không thành tiêu chuẩn
Tần gia ta có thể quật khởi ở Đại Tề quốc cũng là nhờ vào gia quy nghiêm khắc
Nhưng dù sao ngươi cũng là cháu ngoại của ta, ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng để giải thích đi
"Gia chủ
"Còn để hắn giải thích làm gì
"Sự tình rành rành như thế rồi, trực tiếp trục xuất đi
Ngược lại hắn cũng chưa nhập tịch, coi như không phải người của Tần gia
"Tần gia ta nhiều năm như vậy cung cấp cho hắn ăn uống chùa cũng đã xứng đáng với hắn rồi
Từng trưởng lão, quản sự đều lên tiếng, không ngờ gia chủ còn để cho tiểu súc sinh này giải thích, còn có gì tốt mà giải thích nữa chứ
Nhìn những ánh mắt hận không thể nuốt tươi bản thân, Tần Trần không quan tâm cười cười: "Nếu các ngươi nghĩ như vậy, muốn ta rời khỏi Tần gia, thì ta đi là được, hà tất phải làm những chuyện thừa thãi này
Các ngươi thật coi ta thích ở lại đây lắm sao
"Tần Trần
Tần Viễn Chí quát một tiếng, trong mắt hiện lên vẻ nóng nảy, vội vàng nhìn về phía Tần Nguyệt Trì
Chỉ thấy Tần Nguyệt Trì không hề khuất phục, trên mặt mang vẻ thê lương, mắt lạnh nhìn hết thảy mọi người trong phòng khách này
Triệu Phượng như tìm được nhược điểm, nhảy dựng lên, dùng tay chỉ vào Tần Trần, giọng the thé nói: "Chư vị trưởng lão, các người đều đã nghe rồi đấy, xem tiểu súc sinh này đã nói gì
Trong mắt nó còn có Tần gia chúng ta không hả
"Ha ha ha, trước kia các ngươi cũng nói nếu ta không phải người Tần gia thì cần gì phải để ý đến ý tưởng của các ngươi
Tần Trần mang một nụ cười lạnh trên mặt, khinh thường nói: "Tần gia, ta nhổ vào, ta chưa từng cho mình là con cháu nhà họ Tần, cũng chưa từng nghĩ đến việc muốn trở thành người Tần gia
Các ngươi chỉ là đang tự mình đa tình, đừng có áp đặt lên người ta
"Ngươi..
gan lớn
Tất cả các trưởng lão bị mấy câu nói của Tần Trần làm tức đến mức suýt chút nữa đã hôn mê, ai nấy cũng đều tái mặt, tức giận đến toàn thân run rẩy
"Ta gan lớn
Ha ha, làm sao ta dám chứ
Các ngươi đều là nhân vật có tiếng tăm lừng lẫy của Tần gia, còn ta chỉ là kẻ hèn mọn, làm sao dám làm càn trước mặt các ngươi
Nhiều năm như vậy, Tần gia các ngươi từ trên xuống dưới, mười mấy năm qua, có ai xem mẹ con ta ra gì không
"Mẹ ta chính là Đại tiểu thư Tần gia, là người thân thích nhất của các ngươi
Các ngươi thử xem nhiều năm như vậy, các ngươi đối xử với bà ấy như thế nào
Người ngoài ức hiếp nàng thì còn có thể hiểu được, vậy mà các ngươi cũng ức hiếp nàng, ức hiếp một người con gái yếu đuối, các ngươi không thấy xấu hổ, không thấy mất mặt sao?
"Cứ nói riêng ngươi, Triệu Phượng, bình thường luôn gây khó dễ cho mẹ ta, trước đây không lâu ta bị người đánh trọng thương hấp hối, mẹ ta phải quỳ trước cửa nhà ngươi một đêm để xin Hồi Thần Đan cho ta
Chuyện đó không nói, ngươi lại còn bảo nàng đi nịnh hót Kỳ Vương gia
"Triệu Khải Thụy cẩu vật kia, chẳng lẽ các ngươi không biết đức hạnh của hắn sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Súc sinh một vật, vậy mà lại bảo mẹ ta đến gặp hắn
Rõ ràng các ngươi đang đẩy mẹ ta vào hố lửa
Tiếng gầm gừ của Tần Trần vang vọng khắp đại điện, giống như dao kiếm, tràn đầy sự tức giận, đánh thẳng vào người, khiến tất cả mọi người đều phải rung động, nội tâm chấn động
Trong đại sảnh hoàn toàn tĩnh mịch, ngoại trừ Tần Viễn Chí vừa mới trở về hôm qua, không biết rõ sự tình thì toàn bộ trưởng lão và chấp sự đều có sắc mặt vô cùng khó coi, bởi vì bọn họ đều biết Tần Trần nói đều là sự thật
"Hồi Thần Đan, chẳng qua cũng chỉ là đan dược nhị phẩm, mà mẹ ta chính là Đại tiểu thư Tần gia, là Đại tiểu thư Tần gia đó
Là thân muội muội, thân cô cô, cháu gái ruột, cháu ngoại gái của các ngươi, là người thân thích nhất của các ngươi
Vậy mà các ngươi lại để nàng vì một viên Hồi Thần Đan mà bị tiện nhân Triệu Phượng kia gây khó dễ, các ngươi có ai quan tâm qua không
Có coi mẹ con ta ra người không
"Bây giờ lại đứng đây nói với ta cái gì mà con cháu nhà họ Tần, ta nhổ vào, ta từ nhỏ đã không phải là người của Tần gia, các ngươi cũng đừng nghĩ dùng gia quy của Tần gia để trừng phạt ta
Thanh âm lạnh lùng của Tần Trần vang vọng trong đại sảnh thật lâu, những lời nói tràn đầy sát khí, ánh mắt chấn động khiến cho mọi người ai nấy cũng tâm linh dao động, thật lâu không thể nói nên lời
"Ngươi… ngươi… các ngươi nhìn xem tiểu súc sinh này, vô pháp vô thiên, quả thật vô pháp vô thiên
Triệu Phượng lớn tiếng kêu gào, tư thái trong ánh mắt giống như rắn độc, đầy oán hận
"Đại ca, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy
Tần Viễn Chí nhìn về phía Tần Viễn Hùng, lớn tiếng hỏi, ông ta phụ trách nghiệp vụ của Tần gia ở khắp các nơi tại Đại Tề quốc, nên bình thường không ở Tần gia
Nếu không, ông ta cũng không đến nỗi không biết những chuyện này.