Vũ Thần Chúa Tể

Chương 3: Triệu phu nhân




"Tiểu tạp chủng, ngươi dám đối với ta gào thét
Mặt Yên Chi nhanh chóng đỏ bừng vì tức giận, đến nỗi cả người run rẩy, thậm chí còn mắng ra cả từ "tiểu tạp chủng"
Trong vương phủ, nhiều nô tỳ người hầu lúc không ai bàn tán về Tần Trần thì cũng gọi hắn là "tiểu tạp chủng", nhưng khi đối mặt với Tần Trần thì không ai dám gọi như thế
Dù sao thì Tần Nguyệt Trì cũng là con gái của Định Vũ Vương, là đại tiểu thư của Tần gia
Vậy mà Yên Chi trong cơn tức giận cái gì cũng không đoái hoài, nàng ta chỉ tay vào Tần Trần, vẻ mặt giễu cợt nói: "Gọi ngươi một tiếng Trần thiếu gia, thật đúng là coi mình là thiếu gia sao, ta nhổ vào
Mặt Tần Nguyệt Trì tái nhợt đi, giận dữ nhìn Yên Chi nói: "Yên Chi, ngươi gọi Trần Nhi cái gì
Nhớ kỹ thân phận của ngươi, ngươi chỉ là một nha hoàn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ôi, đại tiểu thư lại còn dạy bảo ta sao
Yên Chi lạnh lùng nhìn Tần Nguyệt Trì, không hề sợ hãi cười khẩy: "Đại tiểu thư đừng vội, phu nhân đã sớm liệu trước cô sẽ không giữ lời, đã có chuẩn bị rồi đây, người đâu, đưa đại tiểu thư đến phòng khách đi, đừng để phu nhân và quý khách đợi lâu
"Ầm"
Yên Chi vừa dứt lời, cửa phòng liền bị người đá tung ra, hai gã hộ vệ lưng hùm vai gấu của Tần gia từ ngoài cửa xông vào, nhanh chóng tiến đến trước mặt Tần Nguyệt Trì
"Đại tiểu thư, mời theo chúng ta đi một chuyến
Hai gã hộ vệ ngẩng đầu, lạnh lùng đánh giá Tần Nguyệt Trì, trong đáy mắt thoáng qua vẻ tham lam rồi vừa nói, vừa tiến tới kéo Tần Nguyệt Trì đi
Tần Nguyệt Trì vốn sinh ra đã có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, tuy những năm gần đây sống không được thoải mái, nhưng vẻ đẹp thanh tân thoát tục của nàng vẫn bộc phát ra, người đàn ông nào của Tần gia mà không mê mẩn, thèm thuồng khi nhắc đến đại tiểu thư
Trong tình huống này, chỉ cần bôi một chút dầu mỡ, dường như sẽ không ai nhìn ra được
"Ta xem ai dám động đến mẹ ta
Tần Trần nhanh chóng từ trên tường giật lấy một thanh kiếm
Cheng
Trường kiếm rời khỏi vỏ
Hắn nhảy tới trước một bước, đứng chắn trước Tần Nguyệt Trì, trường kiếm dựng nghiêng, trong mắt bắn ra hai đạo hàn quang băng lãnh, phảng phất như lưỡi dao sắc nhọn rơi trên người hai gã hộ vệ
Một luồng khí thế khó hiểu từ trên người Tần Trần bộc phát ra
Hai gã hộ vệ chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, như thể bị tử thần đến gần, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng lên tới đỉnh đầu, toàn thân nổi da gà, hô hấp cũng trở nên khó khăn, động tác trên tay cũng vì vậy mà chậm lại
Chuyện gì xảy ra
Hai gã hộ vệ nhìn nhau, đều cảm thấy khó tin, lúc này dung mạo và khí tức của Tần Trần không hề thay đổi, vậy mà lại khiến bọn họ nảy sinh một nỗi sợ hãi khó hiểu
Cứ như thể nếu không nghe theo lời hắn, họ sẽ gặp ác mộng
Hai người không khỏi nhìn về phía Yên Chi
"Hai người các ngươi phế vật, một tên Tần Trần mà cũng khiến các ngươi sợ hãi
Có thể đừng quên cái nhà này là ai làm chủ, còn không mau đưa đại tiểu thư đến phòng khách đi, phu nhân trách tội xuống các ngươi gánh nổi sao
Yên Chi giận không chỗ phát tiết, hai người này làm ăn kiểu gì vậy, lại bị Tần Trần tên tiểu tạp chủng này dọa cho sợ
Hai gã hộ vệ cũng cảm thấy bị mất mặt khi mà bản thân lại bị Tần Trần dọa cho đứng hình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tần Trần tuy là thiếu gia nhưng địa vị của hắn còn không bằng một người quản gia bình thường, hơn nữa hắn hành sự luôn nhát gan, đến con gà cũng không dám giết, nếu chuyện này mà truyền đi thì sau này bọn họ còn mặt mũi nào ở Tần phủ nữa
Nghĩ vậy, một gã hộ vệ liền hừ lạnh một tiếng, nhảy tới trước một bước, lạnh giọng nói: "Trần thiếu gia mời tự trọng, chúng ta là phụng lệnh Triệu phu nhân đưa đại tiểu thư đến phòng khách, nếu Trần thiếu gia dám ngăn cản thì đừng trách chúng ta không khách khí
Nào ngờ Tần Trần thân hình bất động, trường kiếm đứng trước người, ánh mắt lạnh lẽo nói từng chữ một: "Các ngươi có muốn sống hay không thì cứ thử động đến mẹ ta xem
Giọng hắn như vọng lên từ Cửu U Địa Ngục, khiến hai gã hộ vệ lần thứ hai bước chân chậm lại
Tần Trần vừa nhìn về phía Yên Chi, giọng điệu nghiêm khắc: "Còn ngươi nữa, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, ngang ngược dám làm càn trước mặt mẹ ta, có tin ta đưa ngươi đi đày ba ngàn dặm làm quan kỹ cả đời không được ngóc đầu lên không
Sắc mặt Yên Chi cứng đờ
Nếu thật sự làm ầm lên thì Triệu phu nhân có lẽ không sao, nhưng bọn họ, những nô tỳ và hộ vệ này, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp
"Há, là ai định lưu đày ai vậy
Một giọng nói chói tai đột ngột vang lên, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ ngoài cửa
Một đám nô bộc mặc cẩm bào đi vào phòng trước, đứng thẳng hai bên trái phải, sau đó một người phụ nữ trung niên mặc cung trang, vẻ mặt ung dung trang nhã bước vào từ giữa đám người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người này mặc bào thêu kim tuyến, đầu đội trâm cài mã não đỏ san hô, trên mười ngón tay đeo bốn năm chiếc nhẫn đá quý, vòng vàng vòng bạc đeo đầy người, trông thật là phú quý
Bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên dung mạo hèn mọn, béo phệ, mặc quần áo sang trọng
Người này vừa bước vào, ánh mắt đã đổ dồn vào Tần Nguyệt Trì, mắt híp lại, con ngươi đảo qua đảo lại, chỉ hận không thể nhỏ dãi
"Phu nhân
Yên Chi thấy người này, vẻ mặt kiêu ngạo lúc nãy liền thu lại, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt có chút hoảng sợ, cúi người xuống
Người này chính là chủ mẫu Tần gia, Triệu Phượng, Triệu phu nhân
Còn người bên cạnh nàng chính là Kỳ vương Triệu Khải Thụy, một vương gia phong lưu, nổi tiếng xấu xa khắp Đại Tề Quốc
Triệu phu nhân lạnh lùng nhìn Yên Chi, hừ lạnh một tiếng nói: "Một chút chuyện nhỏ cũng không làm được, ta trước đây đã dạy dỗ ngươi như thế nào
Yên Chi sợ hãi, vội vàng quỳ xuống đất, sắc mặt tái mét nói: "Nô tỳ vô năng, xin phu nhân trách phạt
"Trước tiên lui qua một bên đi, mất mặt xấu hổ
"Vâng, phu nhân
Yên Chi vội vàng lui sang một bên, nơm nớp lo sợ, oán độc nhìn Tần Trần, nhưng trong lòng cười lạnh: "Hừ, tiểu súc sinh, giờ phu nhân đến rồi, xem ngươi còn làm gì được
Triệu phu nhân nhìn Tần Trần đang cầm trường kiếm, lạnh giọng nói: "Không ngờ cháu ngoại trai của ta hôn mê mấy ngày lại trở nên có gan như vậy, chẳng những dám vung kiếm giết người mà còn muốn lưu đày người ta ba ngàn dặm làm quan kỹ, ha ha, thật là có chí khí lớn, không biết người ngoài còn tưởng ngươi là con trưởng đích tôn của Tần phủ đấy."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.