Nếu như cái ý nghĩ này bị mấy Võ giả nghe được, nhất định sẽ phiền muộn muốn th·ố·n·g biển Tần Trần một trận. Người cấp hậu kỳ đỉnh phong liền có ba mươi bảy mã lực, lực lượng cơ hồ gấp ba võ giả bình thường mà còn chê không đủ.
Đứng lên, Tần Trần đi đến trước cửa sổ. Một vầng trăng khuyết sáng tỏ treo trên chân trời, ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua chấn song chiếu xuống thân Tần Trần.
Tần Trần bỗng rơi vào một cảnh giới huyền diệu khó giải thích. Trong đầu, cuốn cổ thư thần bí theo hắn cùng nhau xuyên không, lại một lần nữa hiện lên. Cuốn sách cổ nhẹ nhàng trôi nổi trong đầu Tần Trần, phảng phất trải qua trăm triệu năm lắng đọng, mang theo dấu vết thời gian."Quyển cổ thư này đến từ đâu?"
Tần Trần nghi ngờ, trong lòng cảm nhận, ngưng mắt nhìn về phía cổ thư. Dưới ánh trăng, cổ thư đột nhiên tản mát ra ánh sáng yếu ớt, nửa chữ thể chậm rãi hiện ra trên trang sách trống rỗng, tỏa ra quang mang quỷ dị."Đây là cái gì?"
Tần Trần kinh ngạc, cố gắng nhìn kỹ, muốn nhận rõ chữ viết nhưng kiểu chữ lại hết sức mơ hồ, Tần Trần dùng hết sức cũng chỉ thấy bóng dáng, căn bản không nhận rõ được chữ viết. Đột nhiên, một cột sáng từ nửa chữ thể phóng lên cao.
Oanh một tiếng!
Cột sáng cường đại trong nháy mắt đánh vào biển linh hồn của Tần Trần."A!" Tần Trần cảm giác não bộ muốn nổ tung, loại đau đớn kinh khủng này khiến ngay cả Tần Trần ý chí sắt đá cũng không chịu nổi. Cột sáng trắng như vô vàn cây kim cương đâm thẳng vào biển linh hồn Tần Trần. Biển linh hồn gần như bị oanh nát. Hàng vạn ánh sáng trắng đâm xuống, Tần Trần toàn thân run rẩy, gần như quỳ xuống, thống khổ cả người vặn vẹo.
Đau đớn kịch liệt khiến toàn thân hắn đầm đìa mồ hôi, mồ hôi vừa chảy ra khỏi thân thể lập tức bốc hơi khô thành hơi nước."Rốt cuộc đây là vật gì?"
Tần Trần liều mạng ngăn cản, cắn chặt răng kiên trì, hắn hiểu rằng chỉ cần ý thức có một chút lơi lỏng liền bị cột sáng trắng đánh thành cặn bã. Khó khăn lắm mới sống lại, sao có thể dễ dàng chết ở chỗ này?
Ầm ầm ầm!
Biển linh hồn của Tần Trần không ngừng chấn động, cuộn trào như mưa lớn đổ xuống biển, dưới ánh sáng trắng liên tiếp nứt vỡ. Mắt thấy biển linh hồn sắp hoàn toàn nổ tung, đột nhiên - Xì xì xì!
Trong thân thể Tần Trần đột nhiên xuất hiện một luồng sức mạnh thần bí, trên biển linh hồn đột nhiên bao phủ vô số lôi điện, lôi điện như rắn bạc chạy liên tục, khép lại chữa trị tổn hại cho biển linh hồn của hắn. Chính là lôi đình huyết mạch chi lực của Tần Trần.
Dưới sự trợ giúp của lôi quang, biển linh hồn của Tần Trần chậm rãi tạo thành một cơn lốc xoáy, liên tiếp cắn nuốt ánh sáng trắng từ trong cổ thư thần bí tỏa ra. Tần Trần giữ lại một chút ý chí, gắt gao trông chừng biển linh hồn, trong lòng sinh ra nghi hoặc mãnh liệt, cổ thư thần bí này rốt cuộc là cái gì? Huyết mạch lôi điện của hắn rốt cuộc là huyết mạch gì mà có thể chữa trị cả biển linh hồn, thật không thể tưởng tượng nổi. Đời này hắn đã biết quá nhiều huyết mạch nhưng có thể chữa trị linh hồn thì đếm trên đầu ngón tay. Mặc kệ nó, huyết mạch càng thần kỳ chứng tỏ nó càng cường đại.
Tần Trần bình tĩnh lại, thôi động huyết mạch cùng linh hồn chi lực điên cuồng thu nạp hào quang màu trắng kia.
Ầm ầm ầm!
Bạch quang vốn như kim đâm, rơi vào vòng xoáy trong biển linh hồn, giống như trâu đất xuống biển, không chút dao động, không dâng lên một gợn sóng nào đã biến mất. Tần Trần cảm giác những ánh sáng trắng kia tuy biến mất nhưng linh hồn chi lực của hắn lại mở rộng vài phần, bên trong tràn đầy linh hồn chi lực cuồn cuộn.
Tinh thần lực cảm nhận trong nháy mắt tăng vọt. Sức mạnh linh hồn cường đại cùng tinh thần lực phản hồi lại toàn thân khiến kinh mạch cùng thân thể trong cơ thể bộc phát mạnh mẽ, nhiều tạp chất bị đào thải ra ngoài, trên người Tần Trần nhanh chóng kết một lớp bùn đen sau đó nhanh chóng khô cạn, đóng vảy rơi lả tả, để lộ ra làn da trắng nõn, phảng phất như tẩy mao phạt tủy.
Không biết qua bao lâu, cổ thư phảng phất như cạn kiệt lực lượng đột nhiên ảm đạm xuống, nửa chữ thể cũng biến mất rồi sau đó chìm vào biển linh hồn của Tần Trần.
Hô!
Thở phào một hơi, Tần Trần mở mắt, cảnh tượng trước mắt lập tức trở nên vô cùng rõ ràng. Trong đêm tối tất cả hiện lên rõ ràng như giữa ban ngày.
Bỗng Tần Trần khiếp sợ phát hiện, tinh thần lực của mình sau khi trải qua thử thách dưới ánh sáng trắng đã mạnh hơn trước kia mấy lần."Chuyện gì xảy ra, sao tinh thần lực của ta đột nhiên mạnh lên nhiều như vậy?"
Trước kia tinh thần lực của Tần Trần còn cách nhất giai một khoảng cách, nhưng giờ thoáng cái đã tăng lên đến nhất giai hậu kỳ, chỉ còn một bước ngắn là lên nhị giai, điều này quả thực quá khoa trương. Phải biết rằng tu luyện tinh thần lực khó khăn hơn tu vi rất nhiều, nếu không luyện khí sư, luyện dược sư cùng huyết mạch sư trên đời này đã không ít như vậy, ví như Lương Vũ được xưng là thiên tài luyện khí cao cấp nhất của Đại Tề quốc, đến hiện tại cũng chỉ nâng được tinh thần lực lên nhị giai trung kỳ.
Tần Trần một buổi tối tu luyện như thể bằng mười năm khổ công của hắn. Tốc độ như vậy, Tần Trần cũng chấn động vô cùng."Hả?"
Bỗng nhiên, Tần Trần như cảm ứng được gì, khẽ cau mày. Sau khi tinh thần lực đột phá nhất giai, Tần Trần cảm nhận rõ ràng cường đại hơn, cảm giác được bên ngoài gian phòng có một chút dị dạng, phảng phất có người đang từ từ đến gần.
Tần Trần trầm tư, sau đó lặng lẽ chui ra khỏi phòng, thân hình như một con báo, cẩn thận từng li từng tí hướng về phía góc nhà ở tiểu viện bên ngoài. Hành động của hắn thúc đẩy tinh thần lực nhất giai hậu kỳ đến mức tận cùng, tinh thần lực bao quanh thân thể hắn như một bóng ma quỷ mị lặng yên không một tiếng động, người ngoài căn bản không thể phát hiện.
Lúc này, ở bên ngoài tiểu viện Tần Trần ở, trong một vùng tối tăm, vài bóng người mặc đồ đen, mặt mang khăn trùm đầu đang ẩn nấp. Kẻ cầm đầu ánh mắt hung ác, tàn nhẫn, trong mắt tỏa ra sát khí mạnh mẽ, gắt gao nhìn chằm chằm vào phòng của Tần Trần, chính là Tần Dũng."Nhớ kỹ, Tần Nguyệt Trì cùng mẹ con Tần Trần sẽ ở trong phủ đệ này, lát nữa mấy người nghe theo hiệu lệnh của ta, một khi ta phát ra tín hiệu, lập tức ra tay, nhất định phải giết hai người không để lại người sống, nghe rõ chưa?""Nghe rõ."
Vài hắc y nhân sát khí đằng đằng, thấp giọng nói."Được, mấy người các ngươi từ phía sau chặn lại, mấy người các ngươi đi theo cánh trái và cánh phải tấn công, còn các ngươi theo ta đi." Tần Dũng trong mắt lộ ra sắc bén, nở nụ cười âm hiểm.
Sưu sưu sưu!
Ngay sau đó, gần mười bóng người đều lướt lên mái nhà, giống như quỷ mị, tiến lên phía trước.
Trong bóng tối. Một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng những người này, trong mắt Tần Trần lóe lên sát khí, giọng nói của kẻ cầm đầu lúc nãy hắn không thể quen thuộc hơn, lại là Tần Dũng.
Tần gia lòng dạ độc ác, vậy mà muốn tính mạng hắn và mẫu thân. Lửa giận trong lòng Tần Trần cháy hừng hực, thế nào cũng không thể dẹp yên. Hắn vừa rồi đã lặng lẽ đảo qua một lượt bằng tinh thần lực, đối phương tổng cộng có tám người, bốn người địa cấp sơ kỳ, ba người địa cấp trung kỳ còn có Tần Dũng này là địa cấp hậu kỳ đỉnh phong. Mỗi người trên người đều mang sát khí nồng nặc, phảng phất đã trải qua vô số ẩu đả.
