"Tất cả im lặng cho ta!"
Mấy nhân viên phục vụ tại quầy của Huyết Mạch Thánh Địa hôm nay đều bận đến phát điên, Lâm Tâm Nhu đã được thăng chức lên thợ cả liền lớn tiếng hét lên để giữ trật tự, nhưng căn bản không ai nghe nàng. Tức giận, nàng chợt vỗ mạnh vào quầy, âm thanh lớn khiến cả đại sảnh lập tức im bặt: "Tất cả im lặng cho ta, có nghe thấy không? Ồn ào cái gì, mỗi người xếp hàng ba, ai dám xô đẩy, hôm nay đừng hòng gặp được các đại sư!""Ta là Phó xử trưởng của Kiểm Sát Thự Vương Đô, muốn gặp đại sư Lý Văn Vũ!"
Lâm Tâm Nhu còn chưa dứt lời thì một người đàn ông trung niên mặc quan phục chen lên, đẩy một nhân viên phục vụ đang ngăn cản mình ra, đi thẳng đến quầy, ngạo nghễ nói.
Mặt tối sầm lại, Lâm Tâm Nhu không nhịn được nữa, mở miệng hét một chữ: "Cút!""Ngươi... ngươi nói cái gì?" Người đàn ông trung niên giận dữ nói: "Ta là Phó xử trưởng trị an của Kiểm Sát Thự Vương Đô, ngươi chỉ là một nhân viên phục vụ nhỏ nhoi, mà dám...""Có gan mẹ ngươi à... Phó xử trưởng Kiểm Sát Thự thì sao? Lảm nhảm nữa ta liền đuổi ngươi ra ngoài ngay, có bản lĩnh thì tự đi tìm đại sư Lý Văn Vũ, bà đây không rảnh, các ngươi coi ta là mèo bệnh à? Quay lại xếp hàng cho ta, chọc giận ta hôm nay ngươi đừng mơ lấy số."
Mặt Phó xử trưởng Kiểm Sát Thự đỏ bừng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng im lặng, xám xịt vào hàng.
Đúng như Lâm Tâm Nhu nói, có bản lĩnh thì tự sắp xếp thời gian đến gặp đại sư giao lưu, ai lại đi chen chúc vào đám đông để xếp hàng làm gì.
Thấy vậy, những người khác cũng im lặng, ngoan ngoãn xếp hàng. Đến Phó xử trưởng Kiểm Sát Thự còn bị mắng cho một trận thì chính mình mà chọc giận đối phương thì chỉ nửa phút thôi sẽ bị quét ra ngoài ngay.
Thấy Lâm Tâm Nhu tính tình nóng nảy như vậy, Tần Trần mỉm cười, vài ngày trước cô gái nhỏ này còn ôn nhu như thỏ, không ngờ mới hơn nửa tháng không gặp đã hung hăng như vậy rồi.
Không cần xếp hàng, Tần Trần trực tiếp đi về phía quầy phục vụ."Trần thiếu!"
Lâm Thiên và Trương Anh giật mình, vừa rồi đến Phó xử trưởng Kiểm Sát Thự còn bị mắng, Trần thiếu mà đi lên không chừng còn bị mắng thành cẩu cớt à, liền vội đuổi theo sát."Ba tên nhóc kia muốn chết à, không thèm xếp hàng.""Hắc hắc, lát nữa thì xui xẻo rồi.""Xem lát nữa hắn chết như thế nào."
Mọi người xung quanh thấy vậy đều hả hê chờ xem kịch hay.
Quả nhiên, một nhân viên phục vụ thấy cả ba không xếp hàng, liền cau mày mắng: "Ba đứa nhóc con nhà ai, còn không mau ra phía sau xếp hàng cho ta.""Ha ha, bọn ta không đến làm thanh tẩy, mà là..."
Tần Trần đang chuẩn bị giải thích thì bị cắt ngang:"Ta mặc kệ các ngươi đến làm gì, lập tức ra phía sau xếp hàng cho ta, đúng là đám thanh niên bây giờ, ngày càng không có ý thức. Còn không mau đi, có muốn ta đuổi đi không hả?"
Nhân viên kia trợn mắt, một bộ dáng muốn ăn thịt người."Trần thiếu, chúng ta vẫn nên đi xếp hàng đi."
Lâm Thiên và Trương Anh vội vàng khuyên can. Đi cùng Trần thiếu thì rất thoải mái nhưng trái tim đúng là hơi khó chịu. Đây là đâu? Huyết Mạch Thánh Địa! Không thể so với Tụ Bảo Lâu được. Tụ Bảo Lâu dù có lợi hại cũng chỉ là cửa hàng, không thể làm gì khách hàng quá phận, còn ở Huyết Mạch Thánh Địa thì khác, nói đuổi ngươi đi thì cho dù Vương lão tử đến cũng vô dụng.
Bị mắng một trận, Tần Trần mặt không biến sắc, đưa tay vào ngực chuẩn bị móc Kim Khách Lệnh ra thì bỗng nghe một giọng nói vừa kinh hỉ lại vừa nghi hoặc vang lên bên tai: "Trần... Trần thiếu?"
Quay đầu lại thì thấy Lâm Tâm Nhu đang kích động nhìn mình."Quả nhiên là ngươi, Trần thiếu, hôm nay gió nào đưa ngươi đến Huyết Mạch Thánh Địa thế này?"
Lâm Tâm Nhu run rẩy vì quá kích động.
Nàng rất rõ vì sao bản thân có thể lên được vị trí quản đốc này, chẳng phải vì lần trước vô tình tiếp đãi thiếu niên này, đưa hắn vào phòng thức tỉnh riêng của hội trưởng hay sao? Hôm đó, Trần thiếu lúc rời đi, Hội Trưởng đích thân đưa tiễn, còn tên quản sự Lưu Đồng đắc tội với hắn, trong phút chốc đã bị cuốn gói đi, bản thân về nhà nghỉ dưỡng hai ngày rồi lên làm thợ cả sảnh.
Tất cả chỉ là vì tiếp đãi vị thiếu niên trước mặt này mang lại, làm sao nàng không thể không kích động."Ha ha, đã lâu không gặp." Tần Trần cười nói."Trần thiếu, hôm nay ngươi đến đây có chuyện gì quan trọng sao? Để ta sắp xếp cho ngươi." Lâm Tâm Nhu chen lên phía trước, kích động nói với Tần Trần.
Nhân viên phục vụ vừa nãy quát mắng Tần Trần thấy cảnh này, sợ hãi đến nỗi tay chân mềm nhũn, thợ cả đại nhân đều phải khép nép gọi Trần thiếu, rốt cuộc người thanh niên này có lai lịch gì vậy?
Lâm Thiên và Trương Anh thì há hốc mồm kinh ngạc, chuyện này... chuyện này...
Chả trách Trần thiếu lại tự tin như vậy, hóa ra là quen cả thợ cả Huyết Mạch Thánh Địa, ta nói mà!"Ta muốn một phòng thức tỉnh, hai người này là bạn ta, ngươi sắp xếp một chút." Tần Trần nói."Ra là bạn của Trần thiếu, hai vị tiểu đệ đệ, chào hai người!" Lâm Tâm Nhu cười tươi rói với Lâm Thiên và Trương Anh khiến hai người mắt chữ A mồm chữ O. Lâm Tâm Nhu năm nay mười tám tuổi, ngoại hình xinh xắn đáng yêu, mặc bộ đồ trắng trông nhanh nhẹn như tiên, Lâm Thiên và Trương Anh trước giờ chưa từng thấy cô gái nào đẹp như vậy.
Trong lòng không khỏi cảm thán, Trần thiếu không hổ là Trần thiếu, thế mà thần không biết quỷ không hay cua được cả nữ thợ cả của Huyết Mạch Thánh Địa, đúng là thần tượng của bọn ta a!"Khụ khụ, đại tẩu!" Không kìm được, Lâm Thiên và Trương Anh đồng thanh thốt ra."Phụt!"
Tần Trần thiếu chút nữa đã phun máu tươi, hai tên này đang giở trò quỷ gì thế? Ai là đại tẩu của bọn ngươi hả?"Hai người nói bậy bạ gì đó!" Tần Trần quát."Híc, nói sai, nói nhầm, Trần thiếu đừng để ý, vị mỹ nữ này cũng đừng để ý." Lâm Thiên và Trương Anh rối rít xin lỗi, ánh mắt thì cứ nhìn Tần Trần ý bảo, “anh hiểu không, đừng che giấu nữa”, nhìn mặt Tần Trần hận không thể cho hai tên mỗi đứa một tát.
Lâm Tâm Nhu thấy thế, che miệng cười, ngượng ngùng liếc nhìn Tần Trần. Không thể không nói, Tần Trần lớn lên khá điển trai, thuộc tuýp rất thu hút. Mà trên người hắn càng toát ra một khí chất lỗi lạc hậu thế, khiến Lâm Tâm Nhu cảm thấy kích động trong lòng, hai má đỏ ửng.
Lâm Thiên và Trương Anh nhìn thấy một màn này thì cười quái dị nhìn Tần Trần, bộ dáng như kiểu “khỏi cần giải thích nha.” "Chúng ta đi thôi." Cúi đầu che giấu vẻ quẫn bách của mình, Lâm Tâm Nhu dẫn đường.
Cả nhóm nhanh chóng đi vào bên trong Huyết Mạch Thánh Địa."Chuyện gì xảy ra vậy, vừa nãy còn bảo xếp hàng, sao giờ đã có người chen ngang thế này, đây là cái kiểu quy củ gì vậy?""Đúng vậy, còn bảo chúng ta xếp hàng, để xem phải làm thế nào đây!"
Thấy Tần Trần vừa đến đã được Lâm Tâm Nhu dẫn đi, rất nhiều người lập tức bất mãn lớn tiếng kêu ca. Chuyện gì thế, tên này vừa mới nói mọi người phải xếp hàng, chớp mắt đã dẫn người đi thẳng vào trong, đây là kiểu gì đây?
