Chương 49: Diệp phụ Diệp mẫu vui mừng Xe lửa dừng ở giữa ga, người đông nghịt.
Lại có một nhóm người xuống xe, từ cửa ra vào đi ra.
Trong đó có một cặp vợ chồng trung niên, tầm khoảng 50 tuổi, ăn mặc rất giản dị.
Trong tay hai người đều xách theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ, trông có vẻ rất nặng, hai người xách cũng có chút khó nhọc, nhưng trên mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười, như thể đang có chuyện hỷ sự lớn vậy."Cha, mẹ, sao hai người mang nhiều đồ thế? Có nặng không?"
Diệp Mặc đảo mắt một vòng trong đám người, thấy được họ, vội vàng đón lấy."Mấy thứ này là chút lòng thành thôi!"
Diệp phụ cười sang sảng nói."Con trai à, đều là đồ cho con đó, con xem này, cái túi này là trứng gà, toàn bộ là gà ta nhà mình nuôi đẻ đó, trứng lớn mà bổ dưỡng lắm, còn có túi này nữa, là hai con gà ta mới làm thịt, còn mấy cái túi này thì toàn là rau củ quả tự tay trồng ở vườn."
Diệp mẫu cười nói."Mẹ! Sao mẹ lại mang những thứ này làm gì!"
Diệp Mặc bất lực nói."Để cho con ăn chứ sao! Con có thể mang cho mẹ của con cũng được đó, toàn đồ xanh sạch thuần tự nhiên đó, mẹ của con biết bọn ta tới thăm cháu nội, cháu ngoại, vui lắm, nếu không có bọn ta ngăn lại chắc là nàng ta đã cho giết sạch gà trong nhà rồi."
Diệp mẫu nói."Thôi được rồi!"
Diệp Mặc lắc đầu, cười khổ nói."Còn đứng ngẩn ra làm gì, đi thôi! Nhanh lên!"
Diệp phụ cuống cuồng thúc giục."Đúng đúng! Đi nhanh lên, còn sớm thấy được con mình!" Diệp mẫu hùa theo."Mẹ, để con xách cho!"
Diệp Mặc giành lấy hơn phân nửa số túi xách trên tay họ, rồi cùng đi ra ngoài."Sư phụ, cho tôi đến khách sạn Duyệt Vân Trang Độ Giả."
Lên xe taxi, Diệp Mặc nói với tài xế."Khách sạn? Đi khách sạn làm gì?"
Diệp mẫu giật mình, nghi hoặc hỏi."Đúng đó con! Sao lại không về nhà?" Diệp phụ cũng hỏi."Cha mẹ, con đặt khách sạn cho hai người rồi, mấy ngày nay, hai người cứ ở trong khách sạn nhé! Cái khách sạn Độ Giả này rất tốt, hoàn cảnh đẹp lắm, hai người không có việc gì có thể đi tản bộ, chứ ở nhà thì buồn lắm."
Diệp Mặc cười nói."Ấy! Sao con lại làm vậy, có phải lãng phí tiền không! Có nhà không ở lại ra khách sạn, bị người ta cười cho." Diệp phụ sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng đờ, lớn tiếng nói."Con trai à, khách sạn này bao nhiêu tiền một đêm vậy? Cái gì mà khách sạn Độ Giả, nghe đắt tiền quá."
Diệp mẫu cau mày nói."5000 tệ ạ!""5...5000 tệ?"
Diệp phụ nghe vậy thì há hốc mồm, hai mắt trợn tròn.
Diệp mẫu cũng kinh ngạc không kém, chấn động vô cùng.
Bà đến khách sạn 500 tệ còn chưa ở bao giờ, nói gì đến 5000 tệ."Lãng phí quá! Trả phòng đi!"
Bà lấy lại tinh thần, vội ngăn lại."Không sao đâu, ở có mấy hôm thôi mà, cũng không phải là ở lâu dài." Diệp Mặc cười nói, "Nếu cha mẹ không ở, thì con sẽ không dẫn bọn nhỏ đến đâu.""Con cái thằng này...Ai!"
Diệp phụ Diệp mẫu nhìn nhau, đều bất lực."Con trai à, lần này thì cho qua, nhưng lần sau đừng có phí phạm như vậy nữa, biết chưa!" Diệp mẫu trách mắng."Dạ dạ! Con biết rồi!"
Diệp Mặc gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Khoảng chừng hơn mười phút sau, khách sạn tới."Oa!"
Xuống xe xem xét, hai ông bà đều kinh ngạc đến ngây người.
Khách sạn trước mắt, tọa lạc giữa vùng sơn thủy, yên tĩnh tao nhã, bên trong phong cách cổ điển lại toát lên vẻ xa hoa tột bậc.
Bước vào sảnh lớn, làm xong thủ tục, có nhân viên phục vụ dẫn họ đến một căn phòng trang nhã.
Bên trong có mấy gian phòng, cửa sổ phòng khách mở ra, cảnh hồ vườn đều hiện rõ trước mắt."Không tệ!"
Diệp phụ cảm thán một tiếng."5000 tệ đó!"
Diệp mẫu nhỏ giọng nói, có chút xót tiền."Cha mẹ, hai người nghỉ ngơi một chút đi, con đi đón bọn trẻ đến.""Ừ ừ ừ! Đi đường cẩn thận nhé!"
Diệp Mặc đón xe rồi về nhà một chuyến, lái chiếc Lamborghini của mình, rồi đến nhà Tô Ngọc Tình, đón bọn nhỏ."Cẩn thận nhé!"
Tô Ngọc Tình cẩn thận dặn dò."Yên tâm đi!"
Diệp Mặc đặt ghế an toàn cho các con cẩn thận, sau đó mới lên đường."Nhanh nhanh nhanh, cho ta ôm một cái nào!"
Hắn vừa dẫn bọn nhỏ đến cửa, Diệp phụ đã không nhịn được xông tới đón, ôm lấy cậu nhóc trong lòng Diệp Mặc."Oa!"
Cậu nhóc trừng đôi mắt đen láy, nhìn người lạ này một lúc, rồi bỗng "oa" một tiếng khóc lên."Nín đi nào! Nín đi!"
Diệp phụ lập tức cuống cuồng, vỗ về lưng bé rồi dỗ dành."Để con đi!"
Thấy con trai cứ khóc mãi không thôi, Diệp Mặc lên tiếng.
Diệp phụ bất đắc dĩ đành đưa bé trở lại.
Vừa vào trong vòng tay của Diệp Mặc, cậu bé ngay lập tức nín khóc."Hầy! Nhóc con này..."
Diệp phụ cười khổ."Ông sốt ruột cái gì chứ! Người ta có quen ông đâu, ôm cái gì!" Diệp mẫu trừng mắt liếc ông một cái, trách mắng, "Con trai, đây là con trai à? Tên gì thế?""Nặc Nặc ạ!""Nặc Nặc à! Nghe hay ghê...Con xem nè, cái mặt này, giống y đúc con trai mình, tương lai lớn lên chắc cũng sẽ tuấn tú như con trai mình thôi, còn bé gái kia thì sao? Tên gì vậy? Tĩnh Tĩnh à! Ừm! Cũng dễ nghe!"
Diệp mẫu tiến lại gần, vẻ mặt đầy vui sướng đánh giá hai cháu nội của mình.
Bà càng nhìn càng thích, cười đến toe cả miệng."Con trai à, mẹ của bọn nhỏ...Con không định cho bọn ta gặp sao?" Diệp phụ nhìn một hồi các cháu, ngẩng đầu hỏi."Chuyện đó để sau hãy nói ạ!"
Diệp Mặc nói.
Dạo gần đây, hắn có thể cảm nhận được mối quan hệ giữa hắn và Tô Ngọc Tình đang có bước tiến triển rất lớn, nhưng chuyện sau này thì hắn cũng không thể nào nói trước được."Cũng được, chỉ cần con thường xuyên cho chúng ta gặp bọn nhỏ, bọn ta không ý kiến, chuyện của con thì cứ tự mình quyết định đi, bọn ta cũng không quản được." Diệp phụ cười nói.
Ông đánh giá người con trai của mình, trên mặt lộ rõ vẻ tự hào.
Thành tựu của con trai đã vượt xa cả ông, người cha già này, ông cũng không thể quản nổi nữa."Nặc Nặc ngoan, để bà ôm một cái nào!"
Diệp mẫu dỗ dành cậu bé một lúc, rồi đưa tay bế bé lên.
Nặc Nặc không khóc, ngược lại còn nhoẻn miệng cười, tỏ vẻ rất thân thiện."Con trai à, lần trước đi xem mắt...Có chuyện gì vậy? Ta nghe dì của con nói, người đó sau khi về còn nói xấu con, làm dì con ngại chết đi được." Một lát sau, Diệp mẫu hỏi."Người đó à, tính khí quá kém ạ!"
Diệp Mặc bèn kể sơ lược chuyện hôm đó."Mẹ, mẹ với dì đừng bận tâm chuyện này nữa, đừng có mai mối gì cho con nữa, chuyện của con, con có thể tự mình giải quyết được.""Thôi được!"
Diệp mẫu bất đắc dĩ nói.
Tiếp đó, Diệp Mặc cùng cha mẹ mình nói về một vài chuyện làm ăn.
Họ tuy không hiểu rõ lắm về truyền thông là gì, nhưng khi nghe nói có đến 10 triệu người theo dõi, thì vẫn có chút kích động, họ biết, fan càng nhiều thì càng tốt, sẽ càng kiếm được nhiều tiền.
Trưa hôm đó, Diệp Mặc đều ở bên cạnh cha mẹ và các con.
Đợi đến chiều tối, hắn sắp xếp xong bữa tối cho cha mẹ mình, rồi mới đưa các con về lại.
