Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Vực Sâu Và Cánh Bướm

Chương 94: Chương 94




Thiên Sứ nói: “Thân yêu, ngươi phải chiến thắng dục vọng của mình đi!

Đây chính là kẻ thù của ngươi, tên khốn nạn Cư Diên mà!” Ác Ma nói: “Nằm mơ thôi, ai mà biết được, cứ thoải mái là đủ rồi!

Trong mơ còn phải lo trước lo sau, thì trong hiện thực nhất định khó thành đại sự!” Ta gian nan kìm giữ chính mình.

Không, cho dù là nằm mơ cũng không thể đồng ý.

Ta đã bại bởi tiền tài, không thể nào lại thua cho dục vọng.

Bài hát kia đã hát như thế nào rồi?

Váy mặc dù xuyến trên thân, nhưng tâm ta vẫn là Trung Quốc tâm.

Thiên Sứ đã thắng Ác Ma, vui vẻ vung hoa.

Ta cũng chiến thắng chính mình, thản nhiên chìm vào giấc ngủ.

Cư Diên đùa giỡn nửa ngày, cũng không đợi được ta mở miệng.

(Thanh thủy).

Trong bóng tối thời gian vô cùng dài, không đợi được kết thúc thì ta đã mê man chìm vào giấc ngủ.

Ngày thứ hai, chuông báo thức đều vang lên, trời còn chưa sáng, ta khắp nơi mò điện thoại, kết quả bịch một tiếng rớt xuống giường, đụng đầu vào trên tủ đầu giường.“Ôi!” Ta bị đau vò đầu, vừa vò mới phát hiện trên mặt có gì đó.

Ta bỗng nhiên giật vật đó xuống.

Trong phòng trời sáng choang, đâm vào mắt khiến ta không mở mắt ra được.

Đợi hòa hoãn lại, ta kinh dị nhìn xem tấm bịt mắt màu đen trong tay.

Đây là từ đâu mà có?!

Chẳng lẽ tối hôm qua không phải nằm mơ…

Đang suy nghĩ, cửa phòng bị đẩy ra, Cư Diên buộc tạp dề đi tới, đưa tay dìu ta: “Sao lại ngồi dưới đất?” Ta nhìn thấy hắn, cảm giác tựa như thứ bảy ngủ đến giữa trưa mới phát hiện buổi sáng có tiết tự chọn, sợ hãi đến dùng cả tay chân lùi đến cuối giường: “Ngươi ngươi ngươi… không phải đang đi làm sao?” Cư Diên nói: “Làm việc kết thúc, sớm trở về.

Sao lại có vẻ mặt này…

Đối với biểu hiện tối qua của ta, ngươi không hài lòng sao?” Là thật!

Ta liều mạng hồi tưởng xem mình rốt cuộc có hay không đã chiều ý hắn, nhưng nghĩ thế nào cũng lập lờ nước đôi.

Trên mặt hắn mang theo một loại lười biếng thoả mãn.

Hắn khẳng định là hài lòng.

Ta xấu hổ giận dữ ném tấm bịt mắt lên người hắn: “Hỗn đản!

Hèn hạ!

Ngươi sao lại mang thứ này cho ta!” Hắn đỡ lấy bịt mắt, ném lên giường: “Chỉ có không nhìn thấy, ngươi mới thoải mái phải không?” Cái tên hạ lưu này!

Ta không muốn thoải mái trước mặt hắn!

Nhân loại không bị lý trí ước thúc thì khác gì động vật?

Súc sinh có hắn một kẻ còn chưa đủ, không phải là muốn kéo ta xuống nước cùng sao!

Ta tức giận, từ dưới đất bò dậy liền muốn đánh hắn.

Hắn nhẹ nhõm phản vặn hai tay của ta, ôm ta vào trong ngực, giọng nói trầm thấp mà dung túng: “Sáng sớm, đừng làm khó chịu, đi tắm rửa một chút, rồi chuẩn bị ăn cơm.”

Chương 245: Ta mệt mỏi

Ta không ăn cơm của hắn, tắm rửa xong liền vội vàng về trường học.

Trên đời này không có bữa trưa miễn phí, ta tiện lợi ở trong nhà kia thêm mấy ngày, vậy thì bị người thu thuê rồi.

Hôm nay có tiết tự chọn của Mục giáo sư, ta hoảng hốt khiến hắn phát hiện, hắn gọi ta đứng lên trả lời vấn đề, ta nhìn đề trên bảng đen, làm sao cũng không thể tập trung tinh thần, trầm mặc đáp không được.

Mục giáo sư lạnh lùng nói: “Nếu như tâm tư không ở trên lớp thì cũng không cần lên.” Dĩ vãng ta đều sẽ khúm núm xin lỗi, nhưng lúc này ta không biết chính mình sao lại dũng cảm như vậy, xách cặp đi ra phòng học.

Học chung Hồ Đào vội đuổi theo kéo ta: “Củ sen!

Ngươi điên sao?

Ngươi đi lần này có thể sẽ rớt tín chỉ!” Trong đầu ta tất cả đều là những đoạn ngắn đứt quãng tối qua, còn có nụ cười tự tin như nắm chắc phần thắng của Cư Diên sáng nay.

Ta bực bội nói: “Rớt thì rớt đi!

Ngươi không cần quản ta, mau về lên lớp đi.” Hồ Đào thấy ta có vẻ không ổn, lắc đầu: “Không được, không thể để ngươi cứ đi như thế, chúng ta đi nhà ăn số một uống chút đồ đi?” Mặc dù nàng có lòng an ủi ta, nhưng nàng cũng rất sợ rớt tín chỉ.

Nàng đã đổi đạo sư một lần, đã để lại ấn tượng xấu ở chỗ Mục giáo sư, lại theo ta cúp học, rủi ro càng lớn.

Ta vỗ vỗ vai nàng: “Ta không sao, chỉ là làm thí nghiệm mệt mỏi, ta về ký túc xá nằm một lát, ngươi học xong thì mang cơm cho ta.” Hồ Đào nghe nói ta còn nhờ mang cơm, nhẹ nhàng thở ra: “Vậy ngươi ngồi xe trường học về đi, cơm ta sẽ mang.”

Ta không ngồi xe trường học, cũng không về ký túc xá, không tự chủ được mà hướng ra ngoài trường.

Đến cổng trường học, một chuyến xe buýt sắp đến trạm.

Chiếc xe này là đi thẳng đến trạm đường sắt cao tốc, ta ngồi lên, xe buýt chuyển sang đường sắt cao tốc, cuối cùng về đến nhà ở Lệ Thành.

Vân Thành không có nơi ta muốn quay về, ta chỉ có thể về nơi này.

Trong nhà vẫn như cũ, ta thắp hương cho cha và chị.

Qua sang năm chúng ta cũng chưa từng trở về, trong nhà tích một lớp bụi mỏng, ta quét dọn trong ngoài một lượt, khi ném túi rác cuối cùng ra sau cửa, trời đã tối rồi.

Ta không mở đèn, ngồi trên ghế sa lon, nhìn bếp tối lấm tấm, nước mắt đột nhiên đổ rào rào chảy xuống.“Cha, con đói…

Mau ăn cơm đi thôi…” Không còn có người nào có thể như cha ta, trung thực thiện lương cả đời, lại vì ta, một thanh đao đâm vào thân Cư Diên.

Ta ôm gối trên ghế sa lon nhắm mắt lại, cuộn chặt thành một cục.

Nếu như tỉnh dậy sau giấc ngủ có thể quay trở lại quá khứ, thật là tốt biết bao.

Ta không biết mình là nhặt về, tỷ tỷ cũng xinh đẹp kiêu ngạo còn sống, cha vui vẻ bận rộn trong bếp, mẹ ta một bên xem tivi một bên cắn hạt dưa, một bên lải nhải ta thi cử sao lại thụt lùi…

Không biết qua bao lâu, ta mơ hồ nghe thấy tiếng đập cửa kịch liệt, còn có một câu một câu: “Liên Hà, Liên Hà…” Cuối cùng, cửa phòng “phanh” một tiếng bị cạy mở, một người bật đèn điện xông vào, dùng sức lay động ta: “Liên Hà!” Ta chậm rãi mở mắt, nhìn khuôn mặt căng thẳng của Cư Diên, nhất thời có chút không phân rõ hư thực, chỉ cảm thấy phiền chán.

Sao nơi nào cũng có hắn vậy.

Ta đã về đến nhà, hắn còn có thể tìm thấy ta.

Ta muốn bị hắn quấy rầy đến chết mất.“Đi ra…” Ta muốn ngồi dậy nhưng không có khí lực, chỉ có thể nằm trên ghế sa lon, trong tay hắn phí công xoay cổ tay ta, “Không được đụng ta…” “Ngươi đang sốt.” Hắn đi tới giật tấm chăn cho ta đắp lên, muốn ôm ta từ trên ghế sa lon, “Chúng ta đi bệnh viện.” Ta ném tấm chăn đi: “Không đi.” Hắn nhặt lên, làm chậm giọng nói: “Nghe lời.” Ta lắc đầu, nước mắt tuôn rơi.“Cư Diên, ta mệt mỏi…

Để ta chết đi.”

Chương 246: Phục một cái mềm

Cư Diên đưa ta đến bệnh viện, khám bệnh ra là quá vất vả dẫn đến sốt nhẹ.

Liên tiếp mấy ngày tại phòng thí nghiệm làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm, lại bị Cư Diên giày vò một đêm, ngày thứ hai một miếng cơm cũng chưa ăn, chỉ là sốt nhẹ, vẫn là do thân thể ta nội tình quá tốt.

Ban đầu, loại trình độ này chỉ cần uống thuốc, ngủ một giấc ngon là được.

Nhưng Cư Diên mở cho ta một gian phòng bệnh treo nước, còn mua cháo về, để ta ăn rồi ngủ.

Ta không muốn ăn, thìa đưa tới trước mặt cũng đừng quay mặt đi.

Hắn buông bát muỗng xuống, đưa tay sờ trán ta: “Không muốn ăn thì thôi, ngủ đi.” Ta mệt mỏi nhắm mắt lại.

Trên giường bệnh ngủ rất không thoải mái, bất quá treo nước và uống thuốc có tác dụng, tỉnh lại sau giấc ngủ, ta cảm thấy tinh thần tốt hơn nhiều, cũng không còn muốn chết nữa.

Tuy nói ta chết đi thì mọi chuyện đều có thể kết thúc, Cư Diên đại khái sẽ không tìm phiền phức cho mẹ ta.

Dù sao nàng là bà ngoại ở tục, hắn có thể còn muốn cho nàng dưỡng lão.

Nhưng ta không muốn chết.

Ta mới hai mươi mới ra đầu.

Ta còn có rất nhiều thời điểm tốt, ta còn chưa có đi qua Đế đô.

Trong phòng bệnh không có ai, ta đang tìm giày chuẩn bị xuống giường, Cư Diên liền mang theo điểm tâm đẩy cửa tiến vào, nhìn thấy ta rời giường, đi tới sờ đầu ta.

Ta không có tránh đi, từ mép bàn tay hắn nhìn xem mặt hắn.

Hắn buông tay xuống nói: “Hạ sốt rồi, cảm giác khá hơn chút nào không?” Ta gật đầu, thân thể mang theo sự hư thoát sau khi lành bệnh, nói chuyện cũng không còn khí lực: “Ngươi sao lại đến nhà ta?” “Trong túi của ngươi có vòng tay.” Hắn dọn điểm tâm xong, đưa đũa, “Ăn gì đi.” Vòng tay…

Là sau khi Cư Bảo Các bị bắt cóc hắn đã đưa cho ta, một mực vứt trong túi không mang qua, ta đều gần như quên mất sự tồn tại của nó.

Ta nhận lấy đũa, ăn một chút bánh cuốn, lại uống mấy ngụm nước, không muốn ăn nữa.

Hắn cũng không cưỡng ép ta, chờ ta khôi phục một chút tinh thần, hắn đưa ta về Tiểu khu Tân An.

Trên đường ta nói nên trở về trường học, hắn nói đã xin nghỉ, cuối tuần lại về.

Đến nhà, cửa đã đổi xong khóa.

Ta vẫn cảm thấy mệt mỏi, tiến vào phòng mình muốn nằm một lát, Cư Diên cũng đi theo vào.

Ta nằm trên giường, nửa chết nửa sống nhìn hắn: “Đa tạ ngươi đưa ta đi bệnh viện, ta không sao, ngươi có thể về rồi, ngươi đã chi bao nhiêu tiền, ta sẽ chuyển cho ngươi.” Nghe nói như thế, ánh mắt hắn lạnh xuống: “Ngươi có tiền sao?” Ta nói: “Không có tiền ta có thể mượn người khác mà.” “Cùng ta phục một cái mềm cứ như vậy khó sao?” Ta nói: “Hay là phân rõ ràng một chút thì tốt hơn, không thì lại gia tăng nợ nần không hiểu thấu.” Hắn khinh miệt nói: “Coi như ngươi hầu hạ ta một đêm thù lao đi.” Ta chế giễu lại: “Vậy số tiền này có thể không đủ.” “Ra sức chính là ta.” Ta nói: “Không muốn tự mình ra sức thì đi tìm người khác đi, không tìm là bởi vì không được sao?” Hắn tức giận nói: “Liên Hà!” Ta nhắm mắt lại: “Đi ra ngoài, đóng cửa lại, ngươi ở bên ngoài muốn làm gì thì làm, đừng lại phiền ta.

Tuần này ta cũng không muốn nhìn hài tử, ngươi chớ quấy rầy, cũng đừng ép ta.” Cư Diên khẽ cắn môi, quay người đi.

Cửa cũng không đóng.

Thật không có tố chất.

Ta vừa xuống giường định đóng cửa, hắn lại quay trở lại, trừng ta một cái, giận dữ đóng cửa lại.

Ta lùi vào chăn mền, sạc điện thoại, báo bình an cho bạn bè, sau đó cầm điện thoại ngủ thiếp đi.

Ngủ một giấc này đến giữa trưa, tỉnh lại Cư Diên đã đi, để lại tờ giấy nói hắn về Vân Thành làm việc.

Ta vo tờ giấy lại ném vào thùng rác, nghĩ thầm nếu hắn đã xin phép nghỉ cho ta đến cuối tuần, vậy tuần này ta sẽ không trở về.

Chuyện ở Vân Thành quá nhiều phiền lòng, thực sự không muốn về, ta tình nguyện ở lại nhà mục nát này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.