Xác Chết Loạn Giang Hồ

Chương 173: Ngọc Tiêu Động Thủ Với Tiêu Lang






Chương 173: Ngọc Tiêu Động Thủ Với Tiêu Lang




Ngọc Tiêu Lang Quân lạnh lùng nói:
- Phái Võ Đang chỉ có hư danh, tự xưng đứng đầu năm kiếm phái
lớn, nhưng thực ra mấy kiếm chiêu của họ chưa vào hạng tuyệt kỷ, chỉ hăm dọa
được bọn ngu muội
Gã ngửa mặt lên thở phào nói tiếp :
- Còn Cái Bang ư
Lại càng tệ hại hơn nữa
Một đống hỗn tạp, một đoàn quân
ô hợp rách rưới
Nhân số của chúng tuy nhiều mà không chịu nổi một đòn
Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt nghĩ thầm:
- Thằng cha này khoác lác quá chừng
Đến Thẩm Mộc Phong còn chưa dám
khoa trương như vậy
Ngoài miệng chàng thủng thẳng nói:
- Các hạ đã quá coi thường Cái Bang và Võ Đương dĩ nhiên bản lãnh cũng phải
kinh người
Nhưng tiểu đệ cùng đi với người ta đem lòng kính trọng
Vì thế phải
thương lượng với họ trước rồi sau mới quyết định được
Ngọc Tiêu Lang Quân đáp :
- Tại hạ chỉ cần Tiêu huynh ưng thuận dời khỏi nơi đây
Còn ngoài ra kẻ nào
không chịu đi thì tự rước lấy đau khổ
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Bây giờ tại hạ sẽ về thương lượngvới hai vị kia rồi sẽ trởt lại phúc đáp
Chàng không để Ngọc Tiêu Lang Quân nói thêm liền trở gót đi ngay
Người áo xanh tay sắt trong lòng rất lấy làm bất mãn
Hắn dặng hắng một
tiếng muốn rượt theo nhưng bị Ngọc Tiêu Lang Quân cản lại
Tiêu Lĩnh Vu ra khỏi phòng chạy đến trước Thương Bát đưa thuốc cho hắn nói
:
- Thương huynh đệ uống viên thuốc này đi
Xà đầu truy hồn tiến quả nhiên âm độc vô cùng
Thương Bát bị trúng độc
chưa bao lâu đã không chống nổi nữa
Mặt hắn xanh xám, mồ hôi toát ra đầm đìa
Nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, hắn đón lấy viên thuốc uống ngay
Tiêu Lĩnh Vu thấy Thương Bát ra chiều đau khổ vô cùng thì trong lòng cực kỳ
kinh hãi nghĩ thầm :
- Xà đầu truy hồn tiến quả nhiên lợi hại phi thường
Không hiểu thứ thuốc giải
quả có công hiệu như lời Ngọc Tiêu Lang Quân nói không
Lúc này chàng nóng ruột nhất về thương thế của Thương Bát
Chàng mong hắn
mau lành bệnh nên chăm chú nhìn vào người hắn để theo dõi diễn biến
Quả nhiên Thương Bát uống thuốc trong khoảnh khắc đã thấy công hiệu, trên
đầu không toát mồ hôi lạnh nữa
Tiêu Lĩnh Vu thở phào khẽ bảo Đỗ Cửu :
- Đỗ huynh đệ đưa y đến một nơi yên tĩnh để y vận khí điều dưỡng
Theo lời
người cho thuốc trong vòng một giờ là y khỏi hẳn
Thương Bát liếc mắt nhìn Tiêu Lĩnh Vu muốn nói nhưng lại thôi
Hắn để Đỗ
Cửu dìu đến gốc cây lớn rồi ngồi xếp bằng điều dưỡng
Tôn Bất Tà chờ cho Thương Bát đi khỏi rồi mới hỏi Tiêu Lĩnh Vu:
- Tiêu huynh đệ gặp người đó rồi chứ
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tại hạ gặp cả hai chủ bộc
Vô Vi đạo trưởng hỏi :
- Bọn bần đạo nhìn thấy một người mặc áo lam tay cầm ống tiêu di vào nhà..
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Đấy là chủ nhân, còn một tên nô bộc mình mặc áo xanh, cánh tay trái bằng
sắt
Thương huynh đã bị người áo xanh bắn độc tiêu thành thương
Vô Vi đạo trưởng chau mày nói:
- Tùy bộc đã lợi hại như vậy thì bản lãnh của chủ nhân tất còn cao thâm hơn
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm trong bụng:
- Không những bản lãnh cao thâm hơn mà tính tình còn kiêu ngạo nhất đời
Hắn chẳng coi phái Võ Đương và Cái Bang vào đâu
Nhưng mình nói thật hết thì
làm mất thể diện cho lão
Chàng đành nhẫn nại đáp:
- Chủ nhân võ công ra sao tại hạ chưa được biết rõ, nhưng đã động thủ với
người áo xanh thì quả nhiên lợi hại
Tôn Bất Tà hỏi :
- Tiêu huynh đệ đã hỏi tên họ gã chưa
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Y chưa nói rõ họ tên nhưng đã cho biết ngoại hiệu là NgọcTiêu Lang Quân
Tôn Bất Tà lẩm bẩm một mình :
- Ngọc Tiêu Lang Quân
Ngọc Tiêu Lang Quân
Cái danh hiệu này mình
chưa được nghe qua
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Coi y bất quá mới 25 tuổi..
Chàng trầm ngâm nói tiếp :
- Nếu tại hạ không lầm thì Ngọc Tiêu Lang Quân đó chính là người đã thổi
tiêu mà chúng ta nghe thấy lúc ở trong từ đường nhà họ La
Vô Vi đạo trưởng nói :
- Y đã là bạn hữu thì chúng ta nên ra đó nói chuyện
Tiêu Lĩnh Vu lắc đầu đáp :
- Không nên
Y bản tính cao ngạo e rằng chẳng muốn nói chuyện với chúng
ta
Chàng ngẫm nghĩ rồi tiếp :
- Y ngầm ngầm giúp đỡ chúng ta chắc cũng có nguyên nhân
Hỡi ơi
Ngọc
Tiêu Lang Quân đối xử với tại hạ còn có phần lịch sự nhưng tên nô bộc áo xanh thì
lại coi như kẻ thù hằn
Cặp mắt hắn gườm gườm như muốn giết người cho hả giận
Tôn Bất Tà lắc đầu nói :
- Lão tiền bối bôn tẩu giang hồ đã gặp không biết bao người có tính tình quái
gở nhưng chưa thấy ai vừa là địch thủ vừa là bạn như trong trường hợp này
Tiêu Lĩnh Vu thủng thẳng nói :
- Còn nhiều chuyện tại hạ không sao hiểu được, chắc bên trong có nhiều
chuyện ngoắt nghéo
Tôn Bất Tà hỏi :
- Chuyện chi ngoắt nghéo
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :
-Vu này e rằng có liên quan đến Tiểu San tỷ tỷ
Mình chưa rõ nội tình không
nên nói ra
Chàng liền hàm hồ đáp :
- Hiện giờ nội vụ khó mà lường được
Cần phải chờ ít lâu nữa mới biết
Vô Vi đạo trưởng thấy Tiêu Lĩnh Vu có điều khó nói liền ra hiệu cho Tôn Bất
Tà đừng hỏi nữa
Tiêu Lĩnh Vu lảng sang chuyện khác :
- Lúc Ngọc Tiêu Lang Quân tặng thuốc có đưa ra một điều kiện
Vô Vi đạo trưởng hỏi :
- Điều kiện gì
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Y muốn chúng ta rời khỏi nơi đây
Nhất trận Phong Bành Vân hỏi :
- Tại sao vậy
Nơi đây có thuộc quyền sở hữu của y đâu
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Y muốn dùng nơi đây để tiếp một người bạn mà không có chúng ta ngăn trở
Vô Vi đạo trưởng nói :
- Theo bần đạo chúng ta nên rời khỏi nơi đây
Tôn Bất Tà hỏi :
- Tiêu huynh đệ đã nhận lời với y chưa
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tại hạ không dám quyết định, phải trở về thương lượng với hai vị lão tiền bối
đã
Tôn Bất Tà nói :
- Bất luận bản lãnh Ngọc Tiêu Lang Quân cao cường đến đâu chúng ta cũng
không thể rút lui như vậy
Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt bụng bảo dạ :
- Lão khiếu hóa này vẫn còn tính hiếu thắng có khi hơn hẳn bọn trẻ
Chàng liền nói:
- Ngọc Tiêu Lang Quân tuy lịch sự nhưng rất kiên quyết
Nếu chúng ta không
sợ e rằng sẽ xảy ra cuộc giao tranh
Tôn Bất Tà nói :
- Nếu hắn bắt buộc mà mình chịu rút lui chẳng hoá ra khiếp nhược ư
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Theo tiền bối thì sao
Tôn Bất Tà cười ha hả nói :
- Hắn phải có lời giao ước thế nào mới được
Câu này thanh âm rất lớn dường như có ý để bao nhiêu người trong tòa nhà
này nghe thấy
Quả nhiên thanh âm của Ngọc Tiêu Lang Quân từ trong nhà vọng ra hỏi:
- Người nào dám ăn nói vô lễ thế
Lại nghe Tôn Bất Tà đáp :
- Lão khiếu hoá nói đó
Lại nghe tiếng cười lạt nổi lên
Ngọc Tiêu Lang Quân vẻ mặt lạnh lùng đằng
đằng sát khí đi tới
Tiêu Lĩnh Vu lẩm bẩm :
- Hỏng bét
Xem chừng bữa nay khó lòng tránh khỏi cuộc chiến đấu
Tuy chàng chưa động thủ với Ngọc Tiêu Lang Quân nhưng đã biết võ công của
người áo xanh rất cao thâm thì dĩ nhiên phải là cao thủ tuyệt thế
Chàng sợ Ngọc
Tiêu Lang Quân ra tay đột ngột đả thương Tôn Bất Tà liền đứng chắn trước mặt của
lão nói :
- Huynh đài hãy bớt giận
Ngọc Tiêu Lang Quân nói :
- Tiêu huynh
Phải chăng Tiêu huynh muốn đứng ra thay thế cho lão
Tiêu Lĩnh Vu tuy trong lòng tức giận nhưng ngoài mặt thủng thẳng nói:
- Vừa rồi tại hạ đã nói một mình không thể quyết định được còn phải thương
lượng với mấy vị
Việc thương lượng chưa xong huynh đài đã sừng sực đến ngay
Như vậy há chẳng phải huynh đài khinh người thái quá ư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngọc Tiêu Lang Quân biến sắc nói :
- Tại hạ không muốn làm khó dễ Tiêu huynh
Hay hơn hết là Tiêu huynh đứng
ngoài đừng can thiệp vào vụ này
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Huynh đài bức bách như vậy nhưng Tiêu mỗ đứng ngoài thế nào được
Ngọc Tiêu Lang Quân x½ng giọng nói :
- Tiêu huynh nhất định can thiệp ư
Tiêu Lĩnh Vu gật đầu :
- Vì tình thế bắt buộc tại hạ đành phải tiến ra
NgọcTiêu Lang Quân thay đổi sắc mặt mấy lần, hiển nhiên trong lòng rất bị
kích động
Cặp mắt gườm gườm nhìn Tiêu Lĩnh Vu như muốn động thủ ngay tức
khắc
Tiêu Lĩnh Vu cũng thủ thế đề phòng chờ đợi
Hai bên giữ thế đối lập trong khoảnh khắc
Sau đó Ngọc Tiêu Lang Quân
không nhịn được nói :
- Vì nể mặt nàng tại hạ để các hạ thương lượng thêm chút nữa
Sau khoảng thời
gian chừng ăn xong bữa cơm mà các vị chưa rời khỏi nơi đây thì đừng trách tại hạ
vô lễ
Gã dứt lời chưa chờ Tiêu Lĩnh Vu trả lời đã trở bước đi
Tiêu Lĩnh Vu tự hỏi :
- Y bảo nể mặt nàng
Nàng là ai
Phải chăng là Tiểu San tỷ tỷ
Bây giờ chàng đã xác định Ngọc Tiêu Lang Quân là người thổi tiêu đêm qua
Theo tình trạng chàng thấy đêm qua thì cả Lam Ngọc Đường và Tiêu Lang
Quân này đều đem lòng yêu Tiểu San vì thế mà hai gã tiểu huynh tiểu đệ coi nhau
như lửa không dung nạp nhau được
Bỗng nghe Tôn Bất Tà lẩm bẩm một mình :
- Quả là ống Ngọc tiêu kia..
Tiêu Lĩnh Vu sửng sốt hỏi :
- Lão tiền bối nhìn thấy ống ngọc tiêu đó rồi, tuy đã cách đây mười mấy năm
song lão khiếu hoá vẫn còn nhớ rõ lắm
Chỉ có người cầm ống tiêu là khác thôi
Tiêu Lĩnh Vu toan hỏi tiếp bỗng nghe Vô Vi đạo trưởng thở dài nói :
- Nội công của y rất tinh thâm
Tiêu Lĩnh Vu cúi đầu nhìn xuống thấy chỗ Ngọc Tiêu Lang Quân vừa đi qua
để lại những vết chân thấy rõ
Những vết chân này lại in sâu xuống đều như một
bước
Chàng ngấm ngầm kinh hãi bụng bảo dạ :
-" Người này ngấm ngầm thi triển nội lực mà sao luồng lực đạo lại đều như
vậy
"
Rồi chàng tự nhủ :
- Tôn Bất Tà đã biết rõ lai lịch của ống Ngọc tiêu thì việc dò hỏi thân thế của
Ngọc Tiêu Lang Quân không khó gì
Chàng đảo mắt ngó Tôn Bất Tà, thấy lão ngửa mặt lên trời không hiểu có tâm
sự gì, chàng khẽ hỏi :
- Lão tiền bối
Phải chăng lão tiền bối quyết tâm ở lại đây
Tôn Bất Tà đáp :
- Không cần nữa
Lão khiếu hóa đã nhìn thấy ống Ngọc tiêu kia, dĩ nhiên
chúng ta đi thôi
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm trong bụng :
-" Té ra lão chọc giận Ngọc Tiêu Lang Quân là có dụng tâm muốn ngó thấy
ống Ngọc tiêu "
Chàng lại hỏi :
- Vậy lão tiền bối quyết định ra đi ư
Tôn Bất Tà đáp :
- Phải rồi
Chúng ta đã thấy cây Ngọc tiêu kia thì lão khiếu hóa có ở lại đây
cũng bằng vô dụng
Tiêu Lĩnh Vu tự hỏi :
- "Té ra lão này thâm mưu thật
Chỗ dụng tâm của lão chứng thực lão nghĩ gì
Lại còn việc đêm nay có người hẹn đến gặp Ngọc Tiêu Lang Quân, chẳng hiểu có
phải Tiểu San tỷ tỷ không
"
Trong lúc nhất thời chàng cảm thấy lòng dạ rối bời, không biết làm thế nào
cho phải
Vô Vi đạo trưởng đã thấy chỗ khó nghĩ của chàng liền thở dài hỏi
- Phải chăng Tiêu đại hiệp muốn ở lại đây
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Ngọc Tiêu Lang Quân gia hạn cho chúng ta trong vòng một giờ phải rời khỏi
nơi đây
Nếu chúng ta nghe lời gã bỏ đi thì không khỏi tiếng khiếp nhược, mà quyết
định ở lại e rằng không tránh khỏi một trận quyết đấu
Trước tình trạng này tại hạ
không biết làm sao cho phải
Vô Vi đạo trưởng trầm ngâm một lát rồi nói:
- Theo bần đạo thì nên dùng chính sách trung dung
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Chính sách trung dung là như thế nào
Vô Vi đạo trưởng đáp :
- Nếu tranh đua để ở lại trong viện trạch này thì hai bên đều đi đến chỗ động
thủ liều mạng
Thế là chuyện nhỏ thành ra chuyện lớn, nếu chịu bỏ đi thành ra
khiếp nhược
Theo bần đạo thì chúng ta cũng y hẹn rút lui
Nhưng lúc ra đi Tiêu đại
hiệp cũng biểu lộ vài chiêu tuyệt kỷ để họ trông thấy
Tiêu Lĩnh Vu nghĩ thầm :
- Thuyết này quả là nghe được
Mình phải diễu võ dương oai một lúc rồi y ước
rút lui
Thế là hai bên đều giữ được thể diện
Vô Vi đạo trưởng cười nói :
-Người kia cầm ống tiêu cất bước để vết lại tất nhiên võ công của họ rất cao
cường, nhưng bần đạo tin là Tiêu đại hiệp quyết chẳng chịu thua họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lão ngừng lại một chút rồi tiếp :
- Con người bất cứ là ai dù tài nghệ siêu quần cũng chẳng thể học hết mọi võ
công đến trình độ xuất thần nhập hóa
Có cái sở trường tất có chỗ sở đoản
Tiêu đại
hiệp bỏ chỗ sở đoản dùng cái sở trường là được
Tiêu Lĩnh Vu gật đầu đáp :
- Được rồi
Vô Vi đạo trưởng quay đầu lại ngó Triển Diệp Thanh nói :
- Sư đệ hãy dẫn bọn đệ tử rời khỏi ngôi nhà này trước đi
Triển Diệp Thanh trong lòng không muốn nhưng vì nể sư huynh nên không nói
gì dẫn bọn đệ tử phái Võ Đương ra đi
Tôn Bất Tà nhìn Nhất Trận Phong Bành Vân nói :
- Bành huynh đệ cũng nên rút lui đi thôi
Bành Vân dạ một tiếng rồi từ từ đi ra
Tiêu Lĩnh Vu đưa mắt nhìn Thương Bát đang ngồi vận khí điều dưỡng dưới
gốc cây, nghĩ thầm :
- " Đây tuy chỉ là phô trương tuyệt kỷ nhưng cũng có thể vì tình thế bắt buộc
mà xảy ra cuộc động thủ
Thương thế của Thương Bát rất trầm trọng, để y ở đây có
điều không ổn
Vạn nhất xảy ra tỷ đấu, mình chẳng thể chiếu cố cho y được
Nhưng
hiện giờ y đang vận công điều dưỡng không nên kinh động, biết làm thế nào đây
"
Tôn Bất Tà thấy Tiêu Lĩnh Vu lộ vẻ băn khoăn đã đoán ra tâm sự chàng nên
mỉm cười nói :
- Lúc Tiêu huynh đệ phô trương tuyệt kỷ, bất tất phải phân tâm đến chuyện
khác
Lão khiếu hóa và Vô Vi đạo trưởng chắc có đủ bản lĩnh để bảo vệ cho
Thương Bát được an toàn
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Hay lắm
Vậy vãn bối xin trông đợi ở hai vị
Quãng thời gian khoảng ăn xong bữa cơm thoắt cái đã hết
Bọn Tiêu Lĩnh Vu
vừa sắp đặt xong thì thanh âm của Ngọc Tiêu Lang Quân từ căn phòng phía tây cất
lên hỏi :
- Thời gian sắp hết rồi các vị tính sao đây
Hắn nói câu này thanh âm không lớn mà lọt vào tai mọi người nghe rất rõ
Tiêu Lĩnh Vu nhìn Tôn Bất Tà và Vô Vi đạo trưởng nói :
- Hai vị bất tất phải viện trợ tại hạ..
Rồi chàng lớn tiếng :
- Tiêu mỗ có điều muốn thỉnh giáo
Ngọc Tiêu Lang Quân nói :
- Các hạ có việc gì nữa
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Mời huynh đài ra ngoài để cùng nhau hội ngộ được chăng
Ngọc Tiêu Lang Quân đáp :

- Tại hạ trước nay đã nói câu gì cũng coi nặng nằng non
Nãy đến giờ ước hẹn
mà các vị vẫn không chịu đi thì chỉ còn con đường chết
Tiêu huynh muốn thuyết
phục tại hạ thì chỉ uổng công mà thôi
Tiêu Lĩnh Vu trong lòng tức giận lạnh lùng nói :
- Bọn tiểu đệ đã định ra rồi, nhưng các hạ nói vậy nên lại muốn biến đổi chủ
định
Ngọc Tiêu Lang Quân hỏi :
- Biến đổi chủ định bằng cách nào
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Bọn tại hạ có muốn cũng ở lại thêm trong khoảng thời gian ăn xong bữa cơm
nữa
Ngọc Tiêu Lang Quân cười lạt nói :
- Tiêu Lĩnh Vu
Thế là tại hạ đã nhường ông bạn quá nhiều rồi
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Trong đời tại hạ, đây cũng là lần đầu tiên phải nhẫn nại đến cùng cực
Ngọc Tiêu Lang Quân nói :
- Tại hạ nhắc lại chỉ còn khoảng thời gian cạn tuần trà là đến hẹn rồi đó
Tiêu Lĩnh Vu dắng hặng một tiếng không nói gì với Ngọc Tiêu Lang Quân
nữa
Chàng quay lại nhìn Tôn Bất Tà và Vô Vi đạo trưởng nói :
- Người ta cuồng ngạo quá chừng, thật khó lòng mà nhẫn nại được
Xem chừng
bọn ta phải lưu lại nơi đây
Vô Vi đạo trưởng lên tiếng :
- Không nhịn được điều nhỏ mọn thì hư việc lớn
Hiện giờ uy thế của Thẩm
Mộc Phong lan tràn như lửa cháy
Chúng ta phải đối phó với hắn mà lại còn chuyện
rắc rối ở đây thì làm sao chiếu cố cả hai nơi
Tội gì đại hiệp gây thêm đại địch
Tiêu Lĩnh Vu nói :
- Đạo trưởng nói vậy là phải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng ta đành nhượng bộ một bước nữa
Vô Vi đạo trưởng liếc mắt nhìn Tôn Bất Tà nói :
- Chúng ta nên đi trước một bước nên chăng
Tôn Bất Tà nói :
- Được lắm
Lão khiếu hóa già rồi cũng không còn nóng tính nữa
Tiêu Lĩnh Vu gọi bọn Thương Bát lạ toan giục họ ra đi thì đột nhiên có tiếng
cười lạt nổi lên và tiếng người nói :
- Các vị muốn tự tử hay muốn tại hạ phải động thủ..
Tôn Bất Tà quay đầu nhìn lại thấy Ngọc Tiêu Lang Quân tay cầm ống tiêu
đứng cách chừng hơn trượng, mặt lộ đầy sát khí
Người áo xanh đứng đằng sau gã
Luc này người áo xanh đã bỏ tấm mặt nạ xuống để lộ chân tướng
Hắn ra chiều tức
giận đến cực điểm
Tuy hắn không để râu nhưng trạc tuổi đã ngoài ba mươi
Tiêu Lĩnh Vu liếc mắt nhìn Tôn Bất Tà thấy lão cũng đầy vẻ tức giận
Hiển
nhiên thái độ đầy kiêu ngạo của hắn đã làm cho lão nổi đóa lên
Tiêu Lĩnh Vu cười lạt hỏi :
- Theo các hạ thì bọn tại hạ nên tự tử đi ư
Ngọc Tiêu Lang Quân nói :
- Nếu tại hạ động thủ thì e rằng các vị phải chịu thêm một phen đau khổ chứ
chẳng ích gì
Tiêu Lĩnh Vu hỏi :
- Các hạ quên câu : " Bậc đại trượng phu giết đi thì được chứ làm nhục thì
không xong " rồi hay sao
Ngọc Tiêu Lang Quân hững hờ nói :
- Phải chăng các vị thà chịu chết chứ không chịu nhục
Tiêu Lĩnh Vu nghiêm nghị đáp :
- Nhưng bọn tại hạ cũng không muốn tự tử
Ngọc Tiêu Lang Quân hỏi :
- Các hạ muốn chết cách nào thì tự chọn lấy
Tiêu Lĩnh Vu nghe giọng đối phương mỗi lúc một thêm cuồng ngạo, trong
lòng không khỏi bực tức nghĩ thầm :
- Dù bọn ta không thể địch lại hắn thì cũng khó mà nhịn được cái tức này
Bất
luận thắng hay bại cũng phải chiến đấu với hắn một trận đã
Trong lòng xoay chuyển, ngoài miệng chàng lạnh lùng đáp :
- Bọn tại hạ không muốn tự tử dĩ nhiên muốn các hạ ra tay
Ngọc Tiêu Lang Quân biến sắc mặt nói :
- Chưa thấy quan tại chưa đổ lệ
Trong các vị ai muốn chết trước
Tiêu Lĩnh Vu phưỡn ngực ra nói :
- Tại hạ nguyện xung phong trước
Ngọc Tiêu Lang Quân chau mày hỏi :
- Các hạ là người đầu tiên đòi chết ư
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Tại hạ chỉ biết động thủ trước, còn chết hay không thì khó nói quá..
Chàng dừng lại một chút rồi tiếp :
- Cũng có khi tại hạ ngẫu nhiên lỡ tay đả thương các vị thì sao
Ngọc Tiêu Lang Quân lạnh lùng đáp :
- Ai cũng bảo Tiêu Lĩnh Vu là con người kiêu ngạo tự phụ
Bữa nay gặp mặt
mới biết là đúng
Các hạ đã tự tìm lấy cái chết thì tạ hạ phải thành tâm giúp
Gã nói câu này tức là bảo chàng nếu xảy ra cuộc động thủ thì nhất định chàng
phải chết chứ không nghi ngờ gì nữa
Tiêu Lĩnh Vu đáp :
- Ai chết về tay ai lát nữa sẽ rõ
Các hạ bất tấ phải khoe khoang làm chi
Ngọc Tiêu Lang Quân đột nhiên nhảy vọt lại phóng chiêu nhằm đánh vào
trước ngực Tiêu Lĩnh Vu
Đồng thời gã quát lớn :
- Nằm ra
Tiêu Lĩnh Vu đã động thủ với người áo xanh, biết chắc bản lĩnh của Ngọc Tiêu
Lang Quân còn cao hơn gã, nên chàng đã đề phòng từ trước
Vừa thấy ống tiêu
điểm đến tay phải chàng quét ngang một cái và lạng người sang một bên
Miệng
chàng đáp :
- Cái đó chưa chắc
Chàng vừa dứt lời đột nhiên cảm thấy một luồng ám khí kình đánh trúng ngực
Tiêu Lĩnh Vu đã ngấm ngầm vận cương khí hộ thân, ngón tay đối phương
điểm tới đột ngột cùng bị luồng cương khí ngăn cản nên chàng chưa bị thương

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.