Mấy thân thể rắn nước rơi xuống mặt đất nhưng không biến mất mà vẫn nhao nhao nhảy lên, phần đuôi bị đứt thì sinh thêm đầu, con nào còn phần đầu nhanh chóng mọc thêm phần đuôi
Cứ thế một phân thành hai, hai phân thành bốn
Dưới ảnh hưởng của Cửu Sát Huyền Âm trận, những con rắn này càng trở nên hung ác hơn
Đây là biến hóa hoàn toàn mới của Khảm Xà Chi Phược, trước đây chưa từng có
Giống như môn đạo thuật này có thêm một sinh mệnh mới, một cách ứng dụng hoàn toàn khác
Nó là kết quả khiến đám quân bộ của Tần quốc phải lao tâm khổ tứ mới nghĩ ra được
Loạn Thủy Xà Quật
Xì..
xì..
Từng âm thanh chói tai vang lên
Đám rắn nước chen nhau vây quanh Tả Quang Liệt, không chừa một khe hở nào
Nhất thời hắn như lâm vào tuyệt cảnh, nhưng giọng nói vang lên vẫn chứa đầy nội lực và kiên định
“Ngay cả Cửu Sát Huyền Âm trận tên Doanh Vũ kia cũng lôi ra được thì ta khó mà thoát chết
Nhưng chốn đạo quan đổ nát này đến cái tên cũng không có
Một chốn vô danh có tư cách làm nơi mai táng Tả Quang Liệt ta sao?”
Bên ngoài thân thể hắn, hỏa diễm bốc lên ngùn ngụt
Vô số ngọn lửa giương nanh múa vuốt tràn ra xung quanh
Liệu Nguyên Chi Thuật
Mười bảy tuổi hắn đã dùng thuật này giết chết mấy ngàn âm ma, uy chấn biên thùy
Toàn bộ Loạn Thủy Xà Quật bốc cháy, vô số rắn nước giãy giụa trong lửa đỏ, từ từ hóa thành hơi nước
Tả Quang Liệt phi thân lên trời, tóc dài tung bay, khí thế bạo liệt
Đột nhiên có một tiếng ưng kêu lên, một con ưng lớn từ không trung bổ xuống người Tả Quang Liệt, hai cánh nó đập mạnh
Mấy trăm cái lông vũ làm từ kim thiết lao vút xuống, hoặc hung mãnh hoặc âm độc như đao quang gào thét
Ánh đao như mưa trút xuống vây kín xung quanh Tả Quang Liệt
Đây chính là cơ quan thú Đao Vũ Phi Ưng
Trên lưng phi ưng, có một nam tử chân trần khiêng theo một cái rương đồng đạp gió mà đứng, im lặng không nói
Dưới tác dụng của Cửu Sát Huyền Âm Trận, vạn xà không ngừng sinh sôi
Liệu Nguyên Chi Thuật không giữ được lâu, từ từ tan biến
Đám rắn nước được mở đường thi nhau tấn công Tả Quang Liệt
Máu tươi từ trên người hắn bắn ra tung tóe
Hắn khẽ kêu lên một tiếng đau đớn, đao lửa trong tay lại vung lên đẩy lùi đám rắn
Vạn xà phệ thân, Huyền Âm hút hồn
Nhìn đám gân xanh nổi đầy trên mặt là biết hắn đang phải chịu đau khổ đến mức nào nhưng hai mắt hắn vẫn kiên định
Một tay hắn lại giơ lên, bấm niệm pháp quyết
Hắn chưa từng có ý định buông xuôi
Công Dương Bạch nhìn nam tử trên lưng phi ưng
Mười ngón tay y đan xen, nâng lên trước người, mái tóc dài không gió mà bay
“Tả Quang Liệt
Ngươi bó tay chịu trói bây giờ thì còn được toàn thây đưa về cố quốc.”
Nhiệt độ xung quanh đột ngột hạ thấp, sương trắng ngưng đọng trên hàng lông mày của y
Toàn bộ Loạn Thủy Xà Quật đều đông kết lại hóa thành băng điêu
Đây là bí thuật gia truyền của danh môn Công Dương ở Tần quốc, tên là Huyền Băng Địa Lao
Hãm thân trong này, sau một hơi thở, không khí thở ra cũng hóa thành băng, sau hai hơi thở, máu trong người sẽ đông lại, sau ba hơi thở toàn thân đông cứng mà chết
Đám rắn nước bị đông cứng thành băng xà, Tả Quang Liệt cũng bị màn sương trắng bao phủ kín mít
Công Dương Bạch trầm mặc quan sát
Theo lẽ thường, đối phương sẽ nhanh chóng hóa đá mất mạng
Nhưng..
Đám người đột nhiên nghe thấy âm thanh như là dòng sông cuộn trào, phong ba khuấy động
Huyết dịch trong cơ thể Tả Quang Liệt không ngừng chuyển động
Phí Huyết Nhiên Hồn
Áo bào đang bị thiêu đốt
Mái tóc dài bị đốt cháy
Thân thể huyết nhục, đến cả linh hồn cũng bị thiêu đốt hết thảy
Thân cùng ý, mạng cùng hồn, mọi thứ đều bốc cháy
Băng cứng tan chảy thành nước, nước sôi hóa thành hơi khiến cả Loạn Thủy Xà Quật và Huyền Băng Địa Lao đều tan biến
Trong màn hơi nước trắng xóa, Tả Quang Liệt đã hóa thành hỏa nhân
Hắn cúi nhìn liệt diễm đang cháy hừng hực trên thân thể, miệng lẩm bẩm
“Không hổ là cấm thuật của hoàng triều, ta dường như nhìn thấy chân ý của lửa!”
Sau đó, hắn ngước nhìn Đao Vũ Phi Ưng trên trời
“Quá yếu!”
Giọng nói vừa dứt, người đã hiện giữa không trung
Nam tử trên thân ưng vội lộn ngược trở lại, mặc cho con ưng quý giá bị biển lửa bao trùm, thiêu cháy thành tro bụi
“Quá yếu, Mạc Kinh Vũ!” Tả Quang Liệt đan tay, nhanh chóng tạo thành đạo thuật mới
Từng đóa hoa lửa từ hư vô sinh ra không ngừng
Cả bầu trời bị bao phủ bởi liệt diễm
Thiên không, đại địa, ngay cả sát vân hình thành bên trong Cửu Sát Huyền Âm trận cũng biến thành củi đốt cho nó
Môn đạo thuật này có thể nói là sáng tạo lớn nhất của Tả Quang Liệt
Năm mười chín tuổi, hắn dùng thuật này đánh một trận phá thành
Ngọn hoa lửa vô cùng mỹ lệ, uy năng vô tận
Nam tử tên Mặc Kinh Vũ trong lúc bay ngược về sau thì mở hai tay, mười ngón tay kết nối với một sợi tơ mảnh, đầu kia sợi tơ gắn với một cái rương đồng
Nắp rương đột nhiên mở ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khôi Lỗi Phi Nha
Mười ngón tay gã biến hóa, vô số quạ từ trong cái rương bay ra ngoài, hướng về đám hoa lửa
Mỗi con quạ này có thể dập tắt một đóa hoa lửa nhưng liệt diễm cứ bùng lên như vô tận, mà số lượng quạ ngày một ít đi
Công Dương Bạch sợ bị Huyền Băng Địa Lao phản phệ, vội bấm pháp quyết, lấy ngón trỏ đỡ cằm, đột nhiên há miệng
Một làn sương trắng từ trong miệng y phun ra ngoài
Màn sương bay đến nơi nào, nơi đó hỏa diễm bị tắt ngúm
Đây chính là bí thuật hóa khí thành sương
Đám đạo giả xuất hiện cùng cũng vội vàng bấm niệm pháp quyết
Sương trắng trên không trung rất nhanh tập hợp lại tạo thành một đám mây trắng
Một đám lại một đám cứ thế liên kết với nhau, cuối cùng đổ mưa như trút
“Quá yếu!” Tả Quang Liệt hét lớn
“Quá yếu!”
Khí thế của hắn bộc phát mãnh liệt, uy áp như núi lở
Trong biển lửa, hắn ngửa mặt thét dài
“Cực Viêm chi lực, đốt trời nấu biển, Chúc Dung Chân Tổ nhập vào thân ta.”
Trong cơ thể hắn, một ngọn lửa khác biệt bỗng nhiên bừng lên
Nó bành trướng tới đâu, bầu trời cháy lên tới đó
Mây đen nhanh chóng bị xua tan
Đám người vây công Tả Quang Liệt không nhịn được đều thổ huyết
Công Dương Bạch biến sắc, vẻ mặt âu sầu không thể tin được
“Sao có thể
Sao hắn có thể lấy ra Chúc Dung chi chủng
Làm sao hắn có thể sử dụng chân thân của Chúc Dung?”
“Hắn chính là Tả Quang Liệt...” Mặc Kinh Vũ cảm thán một câu, nhanh chóng cắt đứt liên hệ với đám khôi lỗi
Từ trên thân gã mở ra một đôi cánh bằng sắt giữ gã bay trên không trung, gã cất tiếng nói trầm trọng
“Hắn chính là người có thể dùng sức một mình giết chóc xuyên qua Hàm Cốc quan!”
Trong vô hạn lửa đỏ đang mở rộng, Tả Quang Liệt gầm lên
“Ai có thể giết ta
Đến đây, Mặc Kinh Vũ
Đến đây, Công Dương Bạch!”
Tả Quang Liệt vung tay lên, hỏa giao xé không trung làm đám Công Dương Bạch và mấy người thất kinh, vội vàng né tránh
“Cái gì danh môn
Cái gì thế gia
Trước mặt ta mà còn dám nói càn
Các ngươi là một lũ hèn nhát vô năng!”
Hắn như bị Chúc Dung chi chủng thiêu đốt đến điên cuồng, mất hẳn lý trí rồi
“Nỗi hận nhà nhục quốc này, sông biển không gột rửa được!”
Lúc hắn còn rất nhỏ, phụ thân hắn đã chết trong cuộc chiến với Tần quốc
Hắn cười to, cười đến chảy nước mắt nhưng nước mắt của hắn vừa lăn ra thì đã bốc hơi
“Đầu ta ở đây, ai có thể cắt
Kẻ giết ta chỉ có ta, người đốt hồn ta chỉ có Chúc Dung!”
Phía sau hắn hiện lên một hư ảnh tôn nghiêm vô thượng, tay cầm hỏa long, uy áp cường đại khiến người khác nghẹt thở
“Ai có thể giết ta?”
Mặc Kinh Vũ xoay người định thu lại cái rương đồng, dùng đến thủ đoạn bảo mệnh sau cùng nhưng tay gã run lên, khí lực không còn
Trong ý thức của gã không có đồng nội, không có phá quan, thậm chí không có bất kỳ người nào
Chỉ có lửa đỏ, những con sóng lửa vô biên
Nhiệt độ không khí tăng vọt như thiêu đốt cả suy nghĩ của gã
Trước lực lượng mạnh mẽ này, gã có khác gì mấy tên ăn mày vừa chết trước đó
Từ phía chân trời, một tia quang mang lao vọt tới
Dư quang của nó khiến cho Công Dương Bạch chói mắt, không kịp nhìn ra cái gì thì tia sáng ấy đã tới ngay trước người Tả Quang Liệt
Tả Quang Liệt im bặt
“Người đã chết mà còn lắm mồm sao.” Luồng sáng kia hóa thành một nam tử trẻ tuổi mặc áo bào trắng
Khuôn mặt y lạnh lẽo đến cực điểm
Y hơi nghiêng người, khí thế cao ngạo
Người vừa tới tra kiếm vào vỏ, hành động bình thản lạ lùng
Cái đầu Tả Quang Liệt đột nhiên rơi xuống mặt đất, lăn lộn mấy vòng nhưng vì hắn vừa mới thiêu đốt đến cả linh hồn nên lúc này cơ thể đã khô kiệt, không còn máu chảy ra nữa.'
Đến lúc ấy, trên bầu trời mới vang lên tiếng sầm rền, chính là tiếng xuyên phá bầu trời của nam tử áo trắng kia
Công Dương Bạch và Mặc Kinh Vũ liếc nhìn nhau bằng ánh mắt hãi hùng
“Lý Nhất, ta phụng mệnh của Doanh Vũ điện hạ...”
Gã còn chưa nói dứt lời thì đã ngậm miệng lại, vội vàng cầm lấy đầu lâu Tả Quang Liệt rồi quay người phi độn vì nam tử áo trắng kia đã liếc nhìn sang gã
Tóc và lông mày người này sắc như kiếm
Ngay cả ánh mắt khóe môi đều sắc bén vô cùng
Trước ánh mắt ấy, bất kể là thiên tài truyền thừa từ cổ xưa hay là huyết mạch của danh môn, tất cả đều im lặng không dám lên tiếng nửa lời
Chỉ có những bóng lưng hốt hoảng trốn chạy ra xa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc Tả Quang Liệt chết, hỏa chủng Chúc Dung trong người hắn không tiêu tán mà vẫn từ từ bành trướng
Sức mạnh này không phải là thứ mà một kẻ đã gần cạn sức như Tả Quang Liệt có thể khống chế được
Hắn chỉ là một cái ngòi nổ, mượn ý chí kiên định để gọi về lực lượng vĩ đại của chân thân Chúc Dung, phát tiết nó trong chốc lát mà thôi
Nam tử áo trắng Lý Nhất lấy ra một cái lệnh bài màu đen, vẻ mặt trầm mặc
Cái lệnh bài nằm im một lúc lâu mới có âm thanh đầy bá khí vang lên
“Thanh toán xong.”
Dứt lời, cái lệnh bài vỡ nát thành vô số mảnh vụn, rơi lả tả khỏi bàn tay Lý Nhất
Sau khi đám đạo nhân rời đi, lệnh bài trong tay Lý Nhất vỡ nát, y mới nghiêng đầu nhìn hỏa chủng Chúc Dung vẫn đang lớn dần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y duỗi cánh tay trắng nõn, năm ngón tay khép lại
Khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì
Y hô khẽ: “Nổ!”
Năm ngón tay mở ra, cũng là lúc hỏa chủng Chúc Dung nổ tung
Một cỗ lực lượng vô hình trói buộc khiến lực lượng của vụ nổ không thể nào khuếch tán ra ngoài được
Thân thể Tả Quang Liệt biến thành thịt nát
Hỏa diễm đỏ thẫm sáng lên chói mắt, thắp sáng cả một vùng
Cả không gian này chỉ có một người duy nhất là Lý Nhất
Y nhếch môi rất nhanh rồi bình thường trở lại
Lửa đỏ đã tắt
Không cần biết Tả Quang Liệt có lưu lại cái gì hay không, Lý Nhất hóa thành luồng sáng bay vút đi
Từ đầu đến cuối, cảnh chiến đấu ở nơi này không có một ai biết tới
Đối với đám cường giả mạnh mẽ, cả Trang quốc đã không lớn, một cái Phong Lâm Thành lại càng nhỏ bé không đáng để ý đến
Dẫu có biết tới cái thành nhỏ này, liệu có ai để ý đến khu đạo quán tồi tàn này không
Nhưng chính vì thế mà không ai biết đến sự tồn tại của tên ăn mày vẫn đang hấp hối chờ chết
Sau khi trận chiến kết thúc, cả không gian trở nên yên tĩnh lạ thường
Hắn vẫn còn sống
Hắn đúng là may mắn, nhưng dùng từ này có vẻ không đúng với hoàn cảnh của hắn
Quần áo trên người hắn rách tả tơi, cơ thể gầy khô, khí sắc yếu ớt, hô hấp đứt quãng lúc có lúc không
Nhưng dù sao, hắn vẫn sống
Hắn cố gắng xoay người, loạng choạng đứng dậy
Khoảng cách từ bàn thờ bên trong đạo quán ra đến bên ngoài có đúng một trăm ba mươi bảy bước
Từ cửa đạo quán đến trước thi thể đã nát tươm của Tả Quang Đạo hết ba trăm hai mươi bốn bước
Tên ăn mày khó khăn bước từng bước một
Cả cơ thể hắn bao trùm bởi cảm giác đau đớn, run rẩy
Hắn cũng không biết khí lực hắn đang có từ đâu mà ra
Dù xung quanh không có ai, hắn vẫn nỗ lực nhấc từng bước chân
Cuối cùng hắn cũng lê bước đến trước thi thể Tả Quang Liệt, đến trước đống thịt nát mới đúng
Hắn chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt trắng bệch
Hắn đưa bàn tay run run lục lọi trong đống thịt
Từ trong đám hỗn độn cả da thịt với xương cốt, hắn lấy được một cái bình ngọc nhỏ
Phần miệng bình đã bị vỡ, chỉ còn lại nửa dưới
Tên ăn mày nín thở, nhấc cái bình ngọc vỡ lên trước mặt
Hắn thấy trong bình còn sót lại một viên đan dược thì muốn ngừng thở
Hắn nhận ra viên đan dược mà hắn ngày đêm nghĩ tới
Khai Mạch Đan!