Xích Tâm Tuần Thiên

Chương 76: Xông về phía trước!




Cố thành chủ Tam Sơn Thành phát động lần tiễu trừ hung thú thứ nhất, thời điểm chết trên đỉnh Thụ Bút, điều cuối cùng hắn nghĩ tới là lần tiễu trừ hung thú thứ hai
Hắn bóc da mình cho nhi tử chụp lên Khôn Bì Cổ chính là để cho ngày hôm nay
Thê tử hắn Đậu Nguyệt Mi thừa kế nguyện vọng của hắn, tiếp nhận chức thành chủ đồng thời nhận luôn gánh nặng này trên vai
Đỉnh núi Thụ Bút hắn có khả năng nhắm mắt sao
Sát nhân Nham Phong ở chân đỉnh Ngọc Hành khiến cho tu sĩ bao đời thúc thủ vô sách, ngày hôm nay sẽ trở thành lịch sử
Lúc này trước đỉnh núi Ngọc Hành tất cả mọi người đều chứng kiến
Tôn Tiểu Man đã khóc đến suy kiệt
Trước giờ với người đệ đệ này nàng vốn tiếc rèn sắt không thành thép, cảm thấy sau khi phụ thân qua đời thì mẫu thân yêu chiều nó quá mức khiến nàng không còn nhận ra nó nữa
Cũng chính vì vậy mà nàng biết người đệ đệ này rất sợ đau lại nhát gan nữa
Hắn chỉ được cái dễ nghe lời mà thôi
Sát nhân Nham Phong có đuôi châm vừa độc vừa hung dữ, đốt một cái là kịch liệt đau nhức
Đuôi châm dày đặc như thế bắn vào thì cảm giác thống khổ ra sao
“Cha ngươi quá bất công với ngươi, ta không thể không yêu thương Tiếu Nhan nhiều hơn một chút.” Đậu Nguyệt Mi nói xong thì dừng lại, tựa như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc, giọng nói đã nghẹn ngào
“Ngươi luôn cho rằng mẫu thân bất công với ngươi
Vì sao ta lại làm vậy?”
“Mẹ
Mau cho ta quay lại đi
Ô ô ô… ta đau muốn chết rồi!”
Từng đợt Sát nhân Nham Phong bị tiêu diệt cũng là từng đợt công kích của đuôi châm
Tôn Tiếu Nhan khóc đến lạc cả giọng
Nó dù sao cũng chỉ là một hài tử mười ba tuổi mà thôi
“Mẹ
Tỷ Tỷ!” Tôn Tiếu Nhan gào lên
Đậu Nguyệt Mi bỗng la lớn
”Tôn Tiếu Nhan, ngươi xông lên cho ta
Đừng quên ngươi là con của ai
Cha ngươi chưa từng lùi bước như thế!”
Nàng dốc hết toàn lực mà hét lớn, sau khi hét xong thì thân thể cũng run rẩy
Điều khiến mọi người ngạc nhiên không kém là Tôn Tiếu Nhan đang vừa khóc vừa chạy lên
Mọi người cùng nhìn thấy cảnh này, nhìn chăm chú vào tên tiểu tử mập mạp đang công kích sát nhân Nham Phong
Trước đó đã từng chứng kiến sức mạnh uy dũng của tu sĩ Tam Sơn Thành nhưng Khương Vọng không thể lý giải hung thú tai này có ý nghĩa như thế nào với tòa thành này
Hiện giờ có vẻ như hắn đã ngộ ra
“Ta muốn biết đám hung thú này từ đâu mà đến.”
Chỉ có biết hung thú đến từ đâu, sinh sôi ra sao, đầu nguồn chỗ nào thì mới có thể hoàn toàn tiêu diệt chúng được
“Ai mà biết chứ.” Lê Kiếm Thu đáp
Từng huyệt đảo nham thạch qua đi, Tôn Tiếu Nhan lảo đảo kiên trì ròng rã năm canh giờ từ lúc còn sớm đến hoàng hôn, tu sĩ tiêu diệt sát nhân Nham Phong đã thay đổi mười mấy lần
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sát nhân Nham Phòng từng khiến biết bao người sợ hãi rốt cuộc đã trở nên thưa thớt, còn Tôn Tiếu Nhan khóc không thành tiếng, thân thể mập mạp nhũn ra như bùn nhão cũng dừng lại
Đậu Nguyệt Mi tiến lên mang nhi tử nàng trở về
Nàng cảm nhận nhịp đập con tim hắn, hôn trán hắn, vuốt nước mắt của hắn…
“Theo ta xông về phía trước, càn quét đỉnh núi Ngọc Hành!”
Nàng cắn răng ra lệnh
Toàn bộ đạo viện Tam Sơn Thành, từ giáp tập đến học sinh, từ viện trưởng đến tân sinh, tất cả đều tham gia vào lần hành động này
Tất cả có hai trăm tám mươi bảy người cùng gần trăm tu sĩ thành vệ trong thành
Bọn họ đều tự nguyện hành động, từ chối treo thưởng
Tổng cộng hơn năm trăm tu sĩ thống nhất dưới sự chỉ huỷ lần lượt hướng lên đỉnh núi Ngọc Hành
Các loại đạo thuật đủ màu sắc chói lọi phát sáng
Những nơi họ đi qua đá núi vỡ nát, cây cối đổ rạp, hung thú chết chồng
Tôn Tiếu Nhan vùi trong lồng ngực Đậu Nguyệt Mi ngủ say tự bao giờ
Hắn quá mệt mỏi
Tiểu đội Khương Vọng trong rận chiến công kích sớm bị tản ra, từng người phải tự chiến đấu
Hơn mười chiếc đèn do Mặc gia chế tạo bên trong đặt ánh sáng chiếu rọi cả đỉnh núi Ngọc Hành giống như ban ngày
Lúc này Đậu Nguyệt Mi đã chỉ đạo lấy tu sĩ đạo viện Tam Sơn Thành làm chủ, đem tất cả tu sĩ chia ra năm đội, sau đó năm đội thay nhau thi triển đạo thuật giúp cho trận chiến được tiếp diễn ổn định
Có một số cao thủ cũng được trao cho quyền lợi tự chủ như kiếm quyển hồng triều Lê Kiếm Thu, như Tôn Tiểu Man mang theo một đôi Chấn Sơn Chùy, nơi nào nàng đi qua hung thú chỉ còn là một đống thịt nát
Như vị nữ nhân thần bí đến từ quốc gia trên trời kia, nàng tiện tay ra một chiêu bầu trời đã như có mây đen kéo tới rồi hoá thành đủ loại vân thú chém giết cùng với hung thú
Thủ đoạn huyền bí như thế Khương Vọng chưa từng được nhìn thấy
Một mình nàng phải có sức mạnh tương đương với một đội ngũ
Tiến độ tiễu trừ rất khả quan và tiến triển thuận lợi, nhưng từ đầu đến giờ Khương Vọng vẫn có cảm giác bất an trong lòng
Nếu hung thú chỉ ở mức độ này thì Tôn Hoành làm sao có thể chết được
Năm đó Ngô Sơn đẫn đầu tiểu đội vì sao bị tiêu diệt hết chỉ còn có Lê Kiếm Thu
Luận về độ hiểm trở, đỉnh Ngọc Hành không bằng đỉnh Thụ Bút, nhưng đỉnh Ngọc Hành lớn hơn, hung thú trốn ở đây càng nhiều
Lúc cuộc chiến tiến đến sườn núi Đậu Nguyệt Mi cũng cẩn thận hơn
“Ất đội lui về sau nghỉ ngơi, Bính đội và Đinh đội thay thế, Mậu đội và Giáp đội bấm niệm pháp quyết chuẩn bị.”
Đây là lần đầu tiên nàng điều động hai đội cùng tiến lên phía trước, đồng thời rút ngắn thời gian nghỉ ngơi của hai đội khác
Mọi người nhanh chóng hiểu ra lý do
“A..
a..
a… ồ…”
“Cô cô cô….”
Hai loại âm thanh một bén nhọn một trầm thấp cùng lúc vang lên giữa bầu trời đêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một con quái ưng hai đầu rít gào lao tới
Một đôi cánh lông vũ rộng tới hơn trượng đập trong màn đêm
Âm Dương Song Đầu Ưng
Tại thời điểm nó xuất hiện, toàn bộ hung thú trên đỉnh núi và giữa sườn núi Ngọc Hành liền bạo động, con ngươi đỏ như máu, hung tính bị kích thích đến cực hạn
Hai trăm tu sĩ của Bính đội, Đinh đội vừa thay ca lên ngay lập tức cảm nhận được áp lực cực lớn
Âm Dương Song Đầu Ưng một khi đã gia nhập là sẽ chiến đấu cho đến thời khắc cuối cùng
Lúc trước Tôn Hoành giết xuyên thú triều tới tận đỉnh Thụ Bút cũng đã chém chết một hung thú loại này
Sau khi giết Âm Dương Song Đầu Ưng xong hắn cũng như đèn cạn dầu tắt, ai ngờ bây giờ mọi người mới lên đến sườn núi nó đã xuất hiện rồi
Đậu Nguyệt Mi không khỏi lo lắng
Trước mặt mọi người nàng kiềm chế không để lộ ra ngoài
Hai tay nàng giơ cao, một bức tường đá cao nhất nhô lên quấn quanh đỉnh Ngọc Hành
Đây chính là uy năng đạo thuật của cường giả tối đỉnh Đằng Long Cảnh
Bức tường này ngăn bầy hung thú lại giúp cho đội ngũ tu sĩ kịp tranh thủ chuẩn bị, nhưng đám hung thú đã như phát điên cả
Một con hung thú độc giác đạp đất lao nhanh, hung hăng đâm vào bức tường
Cái sừng duy nhất bị gãy, cái đầu chảy đầy máu nhưng nó không thèm để ý, tiếp tục lao đến
Đám hung thú còn lại cũng đều điên cuồng như thế
Năm trước ở đỉnh Thụ Bút cũng vì chúng bộc phát như vậy nên phòng tuyến mới sụp đổ
Liệu lần này sẽ ra sao
“Diệp tiên tử, ta cần nhiều vân thú chế tạo giảm xóc.” Đậu Nguyệt Mi hô lớn
Bí thuật vân thú của tu sĩ Vân quốc có nơi dụng võ, nếu không mạng người chết không biết bao nhiêu cho đủ
Tu sĩ che mặt thần bí vung tay lên, từng đợt vân thú từ hổ, báo, gấu… từ không trung bổ nhào xuống chiến đấu với đám hung thú
Đám hung thú đông đúc hung hãn đang bị kích động đến giới hạn, vòng tường đá bao quanh đỉnh Ngọc Hành ầm ầm đổ sụp
Đám hung thú như nước thủy triều tràn qua
Tu sĩ Vân quốc mặc dù cường đại nhưng thiếu kinh nghiệm, hoặc vì quá tín nhiệm lực phòng ngự của bức tường nên đã tính toán sai thời gian có thể ngăn cản đám hung thú kia
Vừa rồi người này ra tay đã dốc hết toàn lực, lúc này khí lực còn lại không được bao nhiêu nữa.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.