Phòng vệ sinh không gian không lớn lắm, một người sử dụng thì còn dư dả, nhưng đứng hai người sẽ trở nên có chút chật hẹp.
Nhất là nam nhân thân hình thẳng tắp, vóc người lại cao lớn, cứ vậy đứng ngay phía sau Ôn Tri, nàng trong nháy mắt cảm thấy không khí xung quanh đều trở nên không mấy dễ chịu.
Nữ hài không nói lời nào, Chu Kính ngước mắt, xuyên qua gương đối diện với đôi mắt trong veo như nước kia, rất lễ phép bổ sung một câu, “Có được không?” Tóc của Ôn Tri rất dài, nếu không buộc lại, lúc cúi lưng rửa mặt sẽ trượt từ hai bên vai xuống, cực kỳ bất tiện.
Mặc dù có chút không được tự nhiên, nhưng hiển nhiên lúc này không có lựa chọn nào tốt hơn, nàng khẽ gật đầu.“Được.” Đạt được sự đồng ý, Chu Kính lập tức tiến lên thêm nửa bước.
Chăm chú nhìn mái tóc dài như thác nước kia hai giây, hắn đưa tay trái ra, gom tóc từ cổ Ôn Tri lại, rồi dùng tay kia nắm cả phần tóc bên phải vào lòng bàn tay.
Trong lúc hành động, lòng bàn tay thô ráp khẽ cọ qua làn da trắng nõn, dòng điện tê dại nhất thời chạy dọc sống lưng.
Thân thể Ôn Tri cứng đờ, trên khuôn mặt ửng lên hơi nóng.
Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng có sự tiếp xúc thân mật nào với người khác phái, ký ức duy nhất về phương diện này trong đầu chính là những hồi ức tiền kiếp mà 341 đã cho nàng xem.
Nhưng những cảnh tượng không ngừng lướt qua trong đầu giống như những thước phim quay nhanh, dù nàng biết rõ nữ nhân vật chính bên trong là mình, lại không thể nào lĩnh hội được tình cảm lúc đó.
Càng không cần nói đến cảm giác tiếp xúc thân thể mà sự đụng chạm thân mật như thế này mang lại.
Chu Kính dường như không nhận ra sự cứng ngắc của Ôn Tri, hắn nắm mái tóc mềm mại trong tay, rồi đưa tay lên trán nàng, ngón tay thon dài gạt một lọn tóc bị rơi xuống, móng tay chạm vào má nàng rồi trượt dần đến sau tai.“Xong rồi.” Mãi đến khi nắm trọn toàn bộ mái tóc mà không sót một sợi nào, hắn mới cúi người hạ giọng nhắc nhở một câu.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai, nơi vừa bị nam nhân chạm vào trên má vẫn còn lưu lại cảm giác thô ráp, tỏa ra hơi ấm cao hơn hẳn thân nhiệt.
Ôn Tri đỏ mặt hoàn hồn, rũ mi mắt xuống, căn bản không dám nhìn vào trong gương.
Nàng mơ hồ “Ừm” một tiếng, nhanh chóng cúi lưng, bắt đầu rửa mặt.
Ánh mắt Chu Kính sâu thẳm, hắn giơ tay phải lên nhìn một chút, ngón cái chậm rãi cọ qua móng tay ngón trỏ, cái cảm giác non mềm mịn màng khi nãy dường như vẫn còn in đậm trên đó.“Hoa lạp lạp ——” Vòi nước được mở ra, dòng nước trong veo chảy xuống, cô gái phía trước nửa cúi eo, đang chuyên tâm rửa mặt, hoàn toàn không thấy được bất kỳ hành động nào của hắn.
Chu Kính không hề e dè cúi đầu xuống, hít hà mùi thơm trên mái tóc trong tay.
Đó là mùi trái cây trong veo giống như mùi trên người Ôn Tri, còn lẫn chút hương hoa không rõ tên, chắc hẳn là mùi của dầu gội đầu.
Cảm xúc nóng nảy dâng trào trong cơ thể, Chu Kính áp má mình sát hơn, đôi môi mỏng men theo mái tóc đen nhánh hôn hai cái.
Hắn bỗng nhiên có chút hối hận, có lẽ không nên vứt bỏ tấm chăn kia.
Trên tấm chăn cũng có mùi hương tương tự.
Nhưng tấm chăn quá lớn, không dễ giấu, vạn nhất bị phát hiện, có lẽ sẽ dọa sợ cô động vật nhỏ mà hắn đã vất vả bắt về này.
Cảm giác tồn tại của nam nhân phía sau quá mạnh mẽ, hắn lại đứng rất gần, Ôn Tri thậm chí không dám cử động quá lớn, sợ lỡ không cẩn thận sẽ cọ vào chân Chu Kính.
Nàng chưa bao giờ cảm thấy việc rửa mặt lại tốn thời gian như vậy, vội vã tăng tốc kết thúc cả quá trình, vừa thẳng lưng đứng dậy, bên cạnh liền có một chiếc khăn mặt đưa tới.
Ôn Tri đưa tay nhận lấy, nói lời cảm ơn, rồi nói: “Ta xong rồi.” Chu Kính hiểu ý, buông tay, không chút do dự nhấc chân ra khỏi phòng vệ sinh.
Dường như chuyến này hắn đến đây, quả thực chỉ là đơn thuần giúp đỡ một chút mà thôi...
Khi màn đêm buông xuống, các nhà đều tắt đèn, khu Phố Cổ chìm vào một khoảng yên tĩnh.
Tô Tĩnh nhẹ nhàng từ phòng ngủ bước ra, đang chuẩn bị mở cửa chống trộm, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng đóng cửa có vẻ cố tình khẽ khàng.
Nàng sững sờ, lập tức nghĩ đến điều gì đó, vội vàng bước nhanh tới cửa sổ.
Yên tĩnh chờ đợi một lát, quả nhiên nhìn thấy một bóng người quen thuộc bước ra khỏi cửa đơn vị.
Ánh đèn đường mờ nhạt, hình dáng nam nhân mông lung không rõ, nhưng dù không nhìn rõ mặt, Tô Tĩnh cũng biết, người đó tuyệt đối là Chu Kính.
Hắn khuya khoắt thế này ra ngoài... muốn đi thi đấu sao?
Buổi chiều, khi nhân viên của cửa hàng nội thất đến giao đồ, nàng nghe tiếng liền lặng lẽ mở cửa, liếc nhìn ra bên ngoài.
Chu Kính là quyền thủ, thói quen sinh hoạt đơn giản, sức chịu đựng cơn đau cũng vượt xa người bình thường.
Tấm đệm giường dày kia, lại là tấm thảm đẹp đẽ mềm mại, dùng đầu ngón chân mà nghĩ, cũng không thể nào là hắn mua cho chính mình.
Vậy thì nhất định là mua cho nữ chính Ôn Tri.
Tô Tĩnh lúc ấy giận dữ vô cùng, hận Ôn Tri rõ ràng ghét nam chính, vẫn còn yên ổn không biết xấu hổ tiêu tiền của hắn.
Nhưng mà cơn giận này còn chưa kịp nguôi ngoai, giờ lại nhìn thấy Chu Kính nửa đêm ra ngoài thi đấu...
Hắn muốn đi kiếm tiền cho Ôn Tri sao?
Tô Tĩnh không rõ vì sao Chu Kính lại đấm bốc chui, nhưng nàng biết kiểu thi đấu này kiếm tiền đặc biệt nhanh.
Chu Kính thân là nam chính tiểu thuyết, trên sàn đấu tất nhiên lợi hại hơn những quyền thủ khác, mấy năm nay chắc chắn đã tích góp được không ít tiền.
Nhưng nếu như nàng không kịp ngăn cản, số tiền này liền sẽ bị Ôn Tri tiêu xài hết!
Tô Tĩnh cắn chặt răng, cố gắng đè nén ngọn lửa giận dữ trong lòng, chỉnh sửa lại mũ và khẩu trang, quay lại chỗ huyền quan nhẹ nhàng đẩy mở cửa chống trộm.
Bóng đêm yên tĩnh, một bóng lưng vội vã dần dần bị màn đêm che khuất.
Khoảng năm sáu phút sau, cửa một nhà trong khu phố nhỏ bị gõ vang.
Vương Lượng ngậm nghiêng điếu thuốc trong miệng, bỏ bài trong tay xuống, bất mãn dùng sức vỗ lên bàn.“Mẹ nó ai đấy?
Nửa đêm gõ cửa cái gì mà gõ?!” Ngoài cửa, một giọng nữ cố ý đè thấp mơ hồ truyền vào trong phòng, “Là người đến đưa tiền cho ngươi.” Thay đệm giường mới, Ôn Tri nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ngủ cũng đặc biệt say.
Nửa đêm về sáng, nàng bỗng nhiên cảm thấy khát nước, mơ mơ màng màng ngồi dậy muốn uống nước, cầm lấy cái chén mới phát hiện bên trong rỗng không.
Ban đêm nàng rửa mặt xong quay về phòng ngủ, quên đổ nước.
Xoa xoa mắt, Ôn Tri để bản thân tỉnh táo vài phần, cầm lấy cái chén đi đến cửa phòng.
Vừa kéo dép lê bước ra khỏi phòng ngủ, chỗ không xa đột nhiên “Két kẹt” một tiếng, cửa lớn không hề báo trước bị người từ bên ngoài mở ra.
Đèn cảm ứng hành lang khuếch tán ra ánh sáng trắng lạnh lẽo, theo khe cửa mở rộng trượt vào, chiếu rõ đường nét góc cạnh cứng rắn và lưu loát trên má nam nhân.
Ôn Tri đột nhiên thót tim, sau khi nhìn rõ đối phương thì đặt tay lên ngực vỗ nhẹ.“Ngươi làm sao lại từ bên ngoài trở về?” Nàng hoàn toàn không biết Chu Kính đã ra ngoài từ lúc nào, khuya khoắt như thế, hắn không ngủ sao?
Chu Kính cũng không nghĩ đến, lần về nhà này của mình lại vừa vặn đụng phải Ôn Tri từ phòng ngủ bước ra.
Hắn mượn tiền của Tống Sách, liền nhận cuộc thi đấu, vốn định đi nhanh về nhanh, nên không dặn dò gì.
Ai ngờ, lại bị bắt gặp.
Thời gian này thật sự quá muộn, chắc chắn không thể là ra ngoài chạy đêm, lý do khác cũng không quá thích hợp, Chu Kính đành phải nói thật “Đi làm việc.” “Làm việc?” Ôn Tri kinh ngạc mở to mắt.
Lúc trước nàng cùng Chu Kính có trò chuyện qua vấn đề này, hắn nói chính mình hiện tại không cần làm việc.
Thế nào lại đang yên đang lành bỗng nhiên nửa đêm...
Khoan đã!
Ôn Tri đột nhiên nhớ đến đệm giường và tấm thảm Chu Kính mua cho nàng hôm nay...
Chẳng lẽ là vì chuyện này, hắn không còn tiền, cho nên mới đi ra ngoài làm việc?
Nghĩ đến việc Chu Kính ở tại khu Phố Cổ, cách bài trí trang hoàng trong nhà cũng cực kỳ đơn sơ, Ôn Tri càng nghĩ càng cảm thấy phán đoán của mình là chính xác.“Ngươi...” Nàng do dự tiến về phía trước hai bước, trong lòng dâng lên chút tội lỗi, nhất thời không biết nên nói gì.
Chu Kính ánh mắt lướt qua chiếc váy ngủ mỏng manh trên người Ôn Tri, lấy điện thoại ra, bật chức năng đèn pin, rồi xoay người đóng cửa lại.“Đi uống nước?” “Có cần ta rót cho ngươi không?” Công bằng mà nói, Chu Kính cũng không hy vọng cô gái trước mắt biết công việc này của hắn —— Quyền thủ, lại còn là quyền thủ dưới mặt đất.
Đầy rẫy bạo lực và máu tanh.
Nàng rất có thể sẽ sợ hãi.
