Lâm Kiều Chu có thể không thấy chị hắn có nửa điểm chột dạ, ngược lại là còn rất vênh váo tự đắc, còn không nói được chỗ nào cổ quái.
Nhưng đó là chị hắn, coi như lại vênh váo tự đắc lại cổ quái, hắn có thể có biện pháp nào? Chịu đựng chứ sao.
Từ nhỏ đến lớn hắn đều là như thế mà tới được.
Hắn hít một hơi dài, khẽ hừ một tiếng, liếc mắt sang một bên, nói: "Ngươi tìm A Thành ca có chuyện gì?""Ta muốn tìm hắn giúp ta hỏi thăm người," Lâm Nhiễm thấy đó là đứa em có thể vì nàng mà đốt nhà máy nhuộm rồi ngồi tù, cảm thấy hay là nên đối tốt với nó một chút, cười híp mắt đưa tay phủ lên cánh tay áo của nó, lại dọa cho Lâm Kiều Chu vội lùi lại mấy bước.
Lâm Nhiễm: "..."
Cần thiết không vậy?
Tay của nàng khựng lại, thu về xoa xoa một cách bất đắc dĩ, cũng không để ý, chỉ thoáng cười một tiếng, liền tiếp lời nói: "Chẳng phải hắn cả ngày chạy chợ kiếm sống, người quen biết nhiều không? Ta muốn để hắn giúp ta nghe ngóng chút người và sự việc.""Người nào, chuyện gì?"
Lâm Kiều Chu không bỏ qua, kiên trì muốn hỏi."Chuyện nhà họ Hứa," Đứa nhỏ này lớn như vậy, Lâm Nhiễm nghĩ thấy cũng không thể cái gì cũng không nói với nó, miễn cho nó một khi xúc động lại làm ra chuyện lớn gì, tổn địch một ngàn, tự hại tám trăm, quả thực là tám mươi ngàn, phải dạy nó dùng đầu óc.
Nàng nói, "lúc trước ngươi cũng nghe thấy rồi, nhà họ Hứa dồn hết tâm tư muốn kết thân với nhà chúng ta, ta cảm thấy mục đích không thuần, là nhắm vào xưởng nhuộm của nhà ta, nhưng nói miệng không bằng chứng, ta dù sao cũng phải điều tra thêm chứ. . . Còn có Hứa Diệc Lâm, ta đã muốn theo hắn từ hôn, tổng phải nắm được điểm yếu của hắn, bằng không thì hôn sự này là nhà họ Hứa trăm phương ngàn kế muốn thành, bọn họ làm sao có thể tùy tiện đồng ý từ hôn, lo trước khỏi họa, ngươi nói có đúng không?"
Cái đứa nhỏ ngốc này có nghe hiểu được thành ngữ không nhỉ?
Không biết có thể nghe hiểu không, Lâm Kiều Chu đột nhiên mở to mắt nhìn, ngờ vực mà nhìn chị gái mình, trước khi Lâm Nhiễm lên tiếng thì rốt cuộc mở miệng nói: "Vậy thì, tỷ tỷ, không phải Hứa Nhị muốn từ hôn với ngươi, là ngươi muốn từ hôn đúng không?"
Lúc trước hắn gọi Hứa Nhị ca, sau đó lại là Hứa Nhị.
Cái này. . ."Trăm sông đổ về một biển, trăm sông đổ về một biển," Lâm Nhiễm cười nói, "Vậy ngươi có giúp ta không?""Ủng hộ chứ!"
Lâm Kiều Chu lúc này mới thực sự không rõ vì sao 'trăm sông đổ về một biển' lại dùng ở đây, nhưng vẫn là không kìm được hưng phấn, khôi phục vẻ không sợ trời không sợ đất, nói: "Sớm nói cho tỷ là được rồi, tỷ tìm Hứa Nhị còn không bằng để cho ta đi cùng A Thành ca nói?""Không cần," Lâm Nhiễm cười nói, "ngươi gọi hắn đến nhà chúng ta, ta nói với hắn."
Tìm A Thành ca nói mấy câu, còn phức tạp như vậy sao?
Lâm Kiều Chu cảm thấy chị hắn thật là kỳ lạ, nhưng lạ thì lạ, bộ dạng thần bí của chị giống như muốn làm chuyện lớn, hắn đương nhiên chỉ có thể đồng ý!
Giang Gia Thành là con trai út của thôn phó Giang Thủ Lượng ở thôn Giang Bối.
Lâm Kiều Chu đến tìm hắn lúc hắn mới từ bến tàu trở về, đang ở trong nhà ăn cà ri trứng cá viên, nghe nói tìm hắn có chút ngoài ý muốn, ra hiệu Lâm Kiều Chu cùng ăn trứng cá viên, sau đó hiếu kỳ nói: "Chị ngươi tìm ta? Ngươi thật đó chứ?"
Phải biết từ khi nàng từ hôn với Giang Yến, nhìn thấy bọn họ đều là cằm ngẩng lên cao ngút, mắt hận không thể cắm tr·ê·n đỉnh đầu, không đợi bọn họ đối nàng hừ một tiếng, trước liền tỏ vẻ cao ngạo hơn họ tám trăm lần.
Lâm Kiều Chu đối với trứng cá viên thờ ơ, nói: "Nghe nói A Thành ca ngươi quen biết nhiều người, muốn tìm ngươi giúp nghe ngóng chút chuyện."
Giang Gia Thành: "???"
Muốn để hắn tra chuyện mình không tới, còn muốn để hắn ba ba chạy tới?
Đi thì đi, nàng gọi hắn hắn liền đi à?
Đi hắn còn mặt mũi nào gặp A Yến?"Không đi."
Hắn xiên viên trứng cá viên bỏ vào miệng.
Lâm Kiều Chu cũng biết chuyện đã khác xưa.
Nhưng hắn cũng biết làm sao khơi dậy hứng thú của Giang Gia Thành.
Hắn khẽ ho một tiếng, giống như bị chị hắn lây bệnh vậy mà làm bộ nói: "Nàng muốn từ hôn với Hứa Diệc Lâm, muốn điều tra cái đuôi của Hứa gia cùng Hứa Diệc Lâm.""Khụ khụ khụ", Giang Gia Thành ho sặc sụa một trận, vừa rồi hắn trực tiếp nuốt trọn viên trứng cá viên, thiếu chút nữa bị sặc chết, nhưng không chết cũng bị nước cà ri cay sộc vào khí quản.
Hắn muốn nói, mới mấy ngày, đại tiểu thư lại muốn hủy hôn rồi?
Hắn đẩy đĩa trứng cá viên trên bàn đến trước mặt Lâm Kiều Chu, nói: "Ngươi ăn đi, ta đi tìm nàng."
Coi như Lâm Nhiễm từ hôn với Giang Yến, trong thôn và bên Lâm gia cũng có sóng ngầm cuộn trào, nhưng từ nhỏ bọn hắn coi Lâm Kiều Chu như em trai, cũng không vì chuyện này mà đối xử cay nghiệt, hẹp hòi với đứa em.
Lâm Kiều Chu muốn đi theo, bị Giang Gia Thành trực tiếp ấn xuống, quay đầu lại cùng bà mẹ đang từ bếp ra vì nghe tiếng động nói: "Mẹ, A Chu chưa ăn cơm, mẹ bảo nó ăn hết trứng cá viên rồi hẵng đi!"
Nói xong mặc vội quần áo rồi chạy nhanh ra ngoài.
Bị giữ lại Lâm Kiều Chu: "..."
Giang Gia Thành đến sân nhà Lâm gia.
Lâm Nhiễm mời hắn lên lầu hai.
Cho hắn trà bảo lợi hảo hạng, cười nhẹ nhàng mời hắn ngồi.
Giang Gia Thành mặc quần áo cộc tay mới từ bến tàu trở về người đầy mồ hôi nhễ nhại: "..."
Đối với Lâm Nhiễm hung dữ ngạo mạn thì hắn rất tự nhiên, nhưng Lâm Nhiễm cười nhẹ nhàng như thế làm hắn đứng ngồi không yên, đều nổi da gà.
Hắn nhịn không được hỏi: "Bày ra cái vẻ mặt đó làm gì?"
Lâm Nhiễm nhìn thấy hắn, trong đầu đã có chút đoạn ký ức, cười xấu hổ, nói: "Có việc cần cầu người ta mà."
Giang Gia Thành: "..."
Hắn gắng nhịn mới không nói "Ngươi có chuyện gì thì tìm Yến ca trực tiếp đi", sợ trà nóng kia ngược lại trực tiếp tạt vào mặt hắn."Không đến mức đâu," Cầm chén lên uống một ngụm, bị bỏng đến nhăn mặt, nói: "Nói đi, rốt cuộc muốn tra cái gì, ta tìm người giúp ngươi hỏi, không được nữa thì ta giúp ngươi đi tìm Yến ca."
Nói thật, hắn cùng A Yến đều lớn hơn Lâm Nhiễm bốn tuổi, một thôn lớn lên, cũng coi như nhìn Lâm Nhiễm từ nhỏ tới lớn, coi như nàng cùng Giang Yến từ hôn, nàng có việc hắn cũng không thể mặc kệ, nàng chính là cái con bé không có lương tâm, ngươi còn có thể so đo với nó sao?
Hắn biết A Yến cũng như vậy.
Nếu thật có chuyện, coi như lại ghét nàng, tám phần cũng sẽ không mặc kệ nàng."Ngươi nói với A Yến ca, hắn còn chịu đi nhờ ngươi giúp ta?"
Lâm Nhiễm hỏi.
Giang Gia Thành liếc nhìn nàng, lười biếng trả lời.
Lâm Nhiễm không bị ánh mắt đó làm cho bối rối.
Nàng khẽ ho một tiếng, cười híp mắt đưa cho hắn tờ giấy, nói: "Ở đây có mấy người tên, người đầu tiên là Đinh Khanh Khanh, là một vị nữ sĩ Hứa Diệc Lâm quen biết trên tàu biển chở khách định kỳ khi hắn từ Anh quốc về cảng, nghe nói là một vị tiểu thư tân phái hiện đại, Hứa Diệc Lâm rất thích nàng, hẳn là trên tàu biển đã có quan hệ thân mật, mặc dù lúc đầu ta cũng không để ý, nhưng ta không phải muốn hủy hôn sao? Cũng nên có chút bằng chứng thì mới không cãi cọ, ngươi biết đấy, ta ghét cãi nhau nhất, cho nên ta muốn nhờ ngươi giúp xem có thể bắt được điểm yếu gì không, không có gì cũng được, tốt nhất là mời một thợ quay phim, chi phí cứ tìm ta thanh toán."
Giang Gia Thành nắm chặt tay lại, tức giận nói: "Loại người đó, ngươi còn đặt quan hệ thông gia làm gì? Còn tưởng là cái người như thế nào!"
Lâm Nhiễm làm bộ thở dài, nói: "Đây chẳng phải lúc trước bị A Yến ca làm tổn thương sâu sắc, nhất thời nghĩ quẩn, mới quyết định sai sao? Bây giờ thì hối hận muốn điên rồi, cho nên A Thành ca, ngươi tranh thủ thời gian cho ta tìm được chứng cứ, ta còn có thể rút ra khỏi sai lầm."
Giang Gia Thành: "???"
Bị tổn thương nghiêm trọng? Nhất thời nghĩ quẩn?
Hắn nghe cái gì vậy?
Đây là chuyện hắn có thể nghe được sao?
Trong khiếp sợ vẫn là không nhịn được hỏi: "Không phải chê nhà Yến ca có chuyện, không thể cho ngươi mua thêm châu báu quần áo xinh đẹp à?"
Nói đến đây vẫn là không nhịn được nhíu nhíu mày, hạ thấp thần sắc.
Lâm Nhiễm vào lúc bố mẹ Giang Yến mất, lúc khó khăn nhất thì từ hôn với hắn, chuyện này dù như thế nào trong lòng họ đều là một cái hố sâu.
Trong đầu Lâm Nhiễm hiện lên một màn hình ảnh.
Là hình ảnh đám tang.
Nàng dừng lại một chút, mặc dù có chút khó khăn mới nói: "Ta không muốn từ hôn với hắn."
Coi như có nói thật, nàng cũng có thể phủ nhận."Ta là thích quần áo đẹp, châu báu đắt tiền, ta còn thích người khác chiều theo ý ta, ta nói gì cũng là đúng, có thể đây là bản tính trời sinh của ta, ta trời sinh chính là như vậy, cha mẹ ta cũng nuôi dạy ta như thế, ta có thể làm gì? Ta yêu cầu vị hôn phu của ta chấp nhận bản tính của ta, ta sai sao? A Yến ca không chấp nhận được, hắn muốn từ hôn với ta, chuyện này cũng là lỗi của ta?"
Lâm Nhiễm càng nói càng thấy mình có lý.
Nàng phải làm ra bộ dạng "Ta không muốn từ hôn" "Ta bị từ hôn nên buồn khổ suýt chết mới xúc động làm chuyện ngu xuẩn".
Nhưng nàng cũng phải vạch đường ranh giới với đại lão có tâm tình bất định sau này, không thể thật sự có quan hệ gì được!
Giang Gia Thành: "..."
Hắn trợn mắt há mồm.
Nghe một chút, nghe một chút, đây đều là lời người nói sao?
Còn tưởng rằng nàng hôm nay ra bộ dạng này là muốn làm người mới, ai biết được càng làm nghiêm trọng thêm!
Có thể nói ra loại lời này một cách đanh thép như vậy, đây là trời sinh thiếu thông minh hay là mặt đủ dày?
A Thành cuối cùng đã rõ ràng, vì sao lúc trước A Yến không nói hai lời liền đi mà từ hôn!
Cái này ai có thể chịu được?
Dài đẹp như tiên lại quen bị coi trọng lớn lên cũng vô dụng thôi!
Cũng bởi vì hắn không phải muốn hủy hôn, ta bị tổn thương thấu tim, ngươi biết ta tính tình lớn... Đây cũng là trời sinh, không có cách, ta tức giận liền đưa ra quyết định sai lầm, mới đồng ý Hứa gia cầu hôn, nhưng bây giờ Hứa Diệc Lâm cũng dám nói ta không có đọc sách đầu óc trống rỗng hư vinh tính tình lớn, không xứng với hắn cái người du học tân thời, không bằng nàng tiểu thư tân phái có trí tuệ như lan, bụng đầy thi thư khí chất từ hoa, vậy thì ta đương nhiên tranh thủ thời gian từ hôn, để hắn cút xéo!"
A Thành "Rầm" một tiếng một quyền đấm vào trên bàn trà, tức giận nói: "Hắn tính là cái thá gì, hắn dám nói như thế về ngươi, ta thấy hắn là không muốn sống nữa!"
Lâm Nhiễm: "? ? ?"
Cái này hình như không phải là phản ứng trong dự đoán của nàng a?
Lâm Nhiễm cẩn thận xoa xoa chỗ nước trà bị một quyền của Giang Gia Thành làm bắn ra trên bàn trà, nói: "Cho nên, xin ngươi nhất định phải giúp ta nắm được thóp của hắn.""Được."
Lúc này A Thành quả quyết đồng ý, nói, "Chỉ vậy thôi, không có gì khác sao?""Còn có," Lâm Nhiễm đổi một bộ mặt khác, nghiêm túc nói, "Ta nghi ngờ Hứa gia dốc lòng muốn kết thân với nhà chúng ta chẳng qua là vì xưởng nhuộm của nhà ta. Ngươi biết đấy, Hứa gia và nhà ta là bạn bè lâu đời, trước kia ở nội địa hai nhà đã giao hảo, bây giờ Hứa gia muốn có nhà máy nhuộm, cho nên liền muốn thúc đẩy chuyện hôn sự này, để cha ta đem phương thuốc nhuộm gia truyền của nhà ta ra giúp bọn họ làm lớn mạnh nhà máy nhuộm, cho nên ta còn muốn nhờ ngươi giúp ta điều tra thêm động tĩnh của Hứa gia, về kế hoạch buôn bán của bọn họ."
A Thành: "? ? ?"
Hắn rất mờ mịt.
Điều tra chuyện bát quái, điều tra người tình của Hứa Diệc Lâm, chuyện này hắn lo.
Nhưng điều tra bí mật thương nghiệp, có phải là nàng đánh giá quá cao hắn không? Hắn cũng chỉ là nhận biết tam giáo cửu lưu ở bến tàu mà thôi.
Chuyện này không phải là...
Trong đầu hắn lóe lên, thôi chết, việc này vốn dĩ cũng không phải là tìm hắn, mà thật ra là muốn tìm A Yến a?
Loại sự tình này, A Yến giỏi nhất mà."Được."
A Thành lập tức đáp ứng.
Lâm Nhiễm rất cảm kích, nói: "Bàn về tiền bạc sẽ mất đi tình cảm, việc này ta cũng không báo đáp ngươi bằng tiền, coi như ta nợ ngươi một ân tình lớn, đương nhiên, đến khi nào phải thanh toán thì ngươi cứ đến tìm ta."
A Thành: "..."
Thật ra chúng ta cũng chưa có tình cảm gì, ta có thể có tình cảm gì với ngươi chứ? Như vậy không phải là muốn chết hay sao?
Vẫn là nói chuyện tiền bạc thì thực tế hơn!
Nhưng mà thôi, chỉ là chút chuyện nhỏ này, hắn cũng không thể thật sự tìm nàng đòi tiền được chứ!
Tác giả có điều muốn nói: A Thành (một phút trước): Đây là trời sinh thiếu thông minh hay là da mặt dày vậy? Cái này ai mà chịu nổi?
A Thành (một phút sau): Hắn tính là cái thá gì, hắn dám nói như thế về ngươi, ta thấy hắn là không muốn sống nữa!
Giang Yến: Thích quần áo đẹp? Ta mua, thích châu báu đắt tiền? Ta mua!
A Nhiễm: ? ? ? Nhân vật sụp đổ, đại lão, hình tượng của ngươi đâu rồi?!
PS cảm ơn các tiểu khả ái đã ném phiếu Bá Vương và dung dịch dinh dưỡng, thương các bạn ~ Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!..
