Tam bá bà cười, nói: "Không có gì to tát, chỉ là mấy lời bàn tán qua lại thôi. A Yến với A Nhiễm điều kiện tốt, bao nhiêu người để ý chứ. Thấy hai đứa tình cảm tốt, người ta nói ra mấy câu chua chát cũng là bình thường, nhưng mà càng nhiều người nhìn vào thì càng nên sớm tính chuyện thành thân thì hơn, tránh để chuyện đi xa thêm. Mà A Yến cũng nên lập gia đình rồi, như thế thì ở dưới suối vàng, ông bà của nó cũng được an lòng. Mẹ nó lúc xưa hận không thể có nhiều thời gian hơn nữa để gánh vác, kéo dài thêm chút nữa, chí ít cũng muốn thấy A Yến cưới vợ..."
Nói đến đây thì mắt bà đã đỏ hoe.
Vốn mọi người đều nghĩ nếu có đi đăng ký cũng không cần vội, nhưng Tam bá bà nói như vậy khiến người ta cảm thấy chuyện sớm hay muộn cũng không có gì khác biệt, đằng nào sau đám cưới cứ có tâm một chút là được rồi.
Sau đó thì Giang Yến đứng bên cạnh, nhìn Lâm lão cha cùng Tam bá công, Tam bá bà ngồi cùng nhau trên chiếc ghế sa lông gỗ cũ xem lịch, chọn ngày.
Ngày mười lăm tháng tư, thứ hai, không hợp để kết hôn, quá gấp cũng không tốt, ít nhất phải chờ ba ngày nữa.
Ngày mười sáu tháng tư, kỵ cưới hỏi, không được.
Ngày mười bảy tháng tư, lại là ngày tốt cho việc cưới gả, nhưng lại là ngày hai mươi tư tháng ba âm lịch, cảm thấy không may mắn lắm, cũng không ổn.
Ngày mười tám tháng tư, kỵ cưới gả.
Ngày mười chín tháng tư, là ngày tốt cho cưới hỏi, hợp an sàng, hợp xuất hành, lại là ngày hai mươi sáu tháng ba âm lịch, thứ sáu, cái này thì tốt."Vậy thì chọn ngày này đi," Tam bá công gật gù, hỏi Lâm lão cha và Giang Yến, "Hai đứa thấy sao?"
Giang Yến nhìn sang Lâm lão cha, Lâm lão cha hơi nhíu mày.
Ông cảm thấy có chút gấp gáp.
Nhất là nếu như sau khi hai đứa đăng ký xong thì con gái liền dọn đến nhà họ Giang thì thời gian sẽ càng eo hẹp.
Giang Yến có vẻ hiểu được nỗi lo của Lâm lão cha nên nói: "Lâm thúc, phòng ở con sẽ theo ý của bác với A Nhiễm mà sắp xếp thật nhanh, trước khi sắp xếp xong, A Nhiễm cứ ở bên nhà bác đã.""Đúng đó," Tam bá bà cũng nói theo, "chỉ là đăng ký thôi mà, mọi chuyện cụ thể cứ từ từ mà sắp xếp."
Lâm lão cha lúc này mới gật đầu.
Mấy người lại bàn thêm về thời gian tổ chức đám cưới, dù sao cũng phải đến cuối năm, nên cũng không vội, bàn vài câu chuyện sắm sửa cho hôn lễ rồi thôi.
Giang Yến và Lâm lão cha rời khỏi nhà Tam bá công, Tam bá công vuốt cằm có vẻ rất vui, vội khoác thêm chiếc áo ngoài rồi đi ra cửa. Tam bá bà hỏi ông đi đâu thì Tam bá công trả lời: "Đến ủy ban thôn."
Các ông bà lão trong thôn lúc rảnh thường thích tụ tập ở khoảng đất trống trước ủy ban thôn, kê bàn ra rồi tán gẫu, uống trà, thậm chí chơi mạt chược.
Lúc Tam bá công tới thì ở đó quả thật đã có rất nhiều người.
Ông vừa xuất hiện thì có người đã gọi "Tam ca" rồi nhường chỗ, mời ông ngồi.
Có người hỏi: "Tam ca, hôm nay sao rảnh ghé qua đây vậy?"
Ngày thường Tam bá công ít khi tới, có lẽ là có chuyện gì."Có chuyện vui," Tam bá công tươi cười rạng rỡ, tâm trạng vô cùng tốt, nói, "Chuyện vui, A Yến sắp cưới A Nhiễm, tới đây thông báo cho mọi người biết."
Đám người: "? ? ?"
Một bà cụ lên tiếng: "Chẳng phải nghe A Nhiễm nói nó còn nhỏ, còn đi học, chưa vội kết hôn đó sao?"
Tam bá công nghe vậy liếc bà ta một cái, trên mặt tỏ vẻ uy nghiêm nói: "Mấy cô bé lúc nào chẳng ngại ngùng, bà lớn tuổi rồi mà còn không nhận ra con gái nhà người ta nói thế nào là giả sao?"
Bà cụ: "..."
Tam bá công kể chuyện ở ủy ban thôn, tin tức liền truyền ra rất nhanh.
Không ai dám nói bậy bạ trước mặt Tam bá công, nhưng sau lưng thì ai cũng có chuyện để nói.
Ngũ thúc công Ngũ thúc bà ở nhà nghe được tin này thì mặt tối sầm lại.
Đứa cháu trai nhà họ vì nhận tiền của nhà họ Hứa mà mật báo cho nhà họ Hứa nên đã bị bắt, dù người không đưa đến đồn cảnh s.át, nhưng số tiền kia thì đã bị bắt buộc phải nộp lại cho ủy ban thôn, còn bị cả thôn chế nhạo, khiến nhà Ngũ thúc công Ngũ thúc bà đều tức đến đau cả tim.
Mấy ngày nay con dâu của Ngũ thúc bà hết lần này đến lần khác nói xấu Giang Yến cùng chuyện của Lâm Nhiễm sau lưng.
Nào là đi Nam Dương một chuyến rồi về, lại còn học được chiêu trò của hồ ly tinh, quyến rũ cả hồn vía A Yến, khiến nó cứ như biến thành người khác, suốt ngày chỉ biết vây quanh đàn bà, nếu ba mẹ nó mà biết được chuyện này, chắc chắn sẽ đội mồ sống dậy mất.
Rồi nào là con gái nhà người ta mà nửa đêm còn lén lút ở nhà đàn ông tới tận nửa đêm, thì ra là dựa vào trò đó mà có được lòng người, nhưng làm vậy chẳng biết tự trọng, sớm muộn gì đàn ông cũng sẽ không coi trọng đâu. Xem đấy mà coi, có mà được bao lâu. Ta nói rồi đấy, có khi A Yến chỉ nhắm tới cái xưởng nhuộm nhà họ thôi ấy chứ.
Rồi lại còn bảo cái tướng đào hoa của con nhỏ đó, xem cái tướng cũng biết không phải là hạng người đàng hoàng gì rồi. Con gái nhà lành ai lớn lên mà lại câu dẫn người như thế chứ? Xem nó xem, ngày nào cũng như hận không thể ở lì bên nhà A Yến không chịu về nhà, chắc chắn là hút hết tinh khí của đàn ông thì mới yêu đương kiểu này đấy... Nhìn xem nó không biết an phận như vậy, chắc gì đã là người ở nhà chồng, chẳng phải bây giờ vẫn đang đi học đấy sao? Hàng ngày ở cùng với đám bạn trai thì chẳng chừng ngày nào đấy lại đá con người ta đi theo người khác đấy. Nó có làm thế bao giờ đâu.
Những lời đó, có thể khiến người ta trợn tròn mắt.
Nói tóm lại, cả nhà đó đều mong hai người chẳng có kết cục tốt, dù sao Lâm Nhiễm cũng còn đi học nhiều năm, ai biết sau này sẽ như thế nào?
Ai ngờ, đột nhiên lại nghe nói hai người sắp cưới, mà còn vội vàng như vậy, lại còn đăng ký vào tuần sau nữa."Vội thế cơ á?"
Con dâu của Ngũ thúc bà, chính là mẹ ruột của Giang Diệu mắt láo liên, vỗ đùi nói: "Chắc là có bầu rồi hả? Không thì mấy hôm trước còn bảo không vội, sao giờ lại đột ngột đòi cưới thế, lại còn gấp như vậy nữa?"
Ngũ thúc bà trợn mắt lên ngay lập tức, có thể đúng là như thế!
Nhưng hai người vừa nói vừa nhìn nhau, cho dù có biết hai người cưới chạy bầu, thì sao chứ? Cùng lắm cũng chỉ là sau lưng chửi Lâm Nhiễm là không biết xấu hổ, chứ đối với cô ta thì có nửa điểm tổn hại nào đâu, người ta giờ vẫn cứ sắp cưới Giang Yến... Nghĩ vậy lại càng thêm không cam lòng.
Càng nghĩ không cam lòng, thì lại càng phải buôn dưa lê mấy câu, hễ nghe ai nói tin hai người sắp cưới, thì liền cười khẩy nói: "Chắc là do ăn cơm trước kẻng, có gì mà vội, không vội thì còn gì, tôi đã bảo cái tướng không giống gái nhà lành rồi đấy, làm gì có chuyện con gái nhà lành lại làm ra những chuyện như thế!"
Mọi người: "..."
Rất nhanh trừ nhà họ Lâm ra thì cả thôn Giang Bối, thậm chí người ngoài thôn đều biết chuyện Lâm Nhiễm có...
Chỉ có Lâm Nhiễm là không biết, bất quá dù có biết chắc cũng chẳng để tâm lắm.
Cuối tuần đi đăng ký, cô trước đây cứ nghĩ rằng đó chỉ là đăng ký, chứ có phải đám cưới đâu mà, chắc là chuyện khá đơn giản thôi, nhưng mà đến chỗ người lớn mới biết không hề đơn giản chút nào.
Phương Bích Trân kéo Lâm Nhiễm lại hỏi tại sao lại đổi ý, bà nói: "Chẳng phải bảo là chưa vội, ít nhất phải chờ học xong đã sao?"
Lâm Nhiễm có chút ngượng ngùng.
Lời này quả thật chính miệng cô đã nói.
Mặt này đánh nhanh quá.
Cô hắng giọng, nói: "Chẳng qua là dạo gần đây bận quá, chuyện Bố Y phường cứ phải bàn bạc với nhau thường xuyên, nhưng lại khó gặp mặt, nên đi đăng ký sẽ tiện hơn."
Nói chưa hết câu thì lại muốn về nhà.
Cả cái thôn này đều đang nhìn chằm chằm đó.
Đương nhiên, đây không phải nguyên nhân chính.
Nguyên nhân chính là do ngay khoảnh khắc ấy, chỉ một khắc mà lòng cô đã thay đổi."Ý con là nói, sau khi đăng ký thì sẽ ở cùng nhau?"
Phương Bích Trân dịu dàng hỏi.
Không thì sao còn tiện được nữa?
Lâm Nhiễm: "...""Cũng không hẳn là thế," Lâm Nhiễm cố tỏ ra vẻ nghiêm túc nói, "chỉ là đôi khi không cần phải đi tới đi lui thôi."
Phương Bích Trân đưa tay lên gõ nhẹ vào trán cô, cười nói: "Con nghĩ thế nào vậy, con nghĩ như vậy thì A Yến cũng nghĩ như vậy à?"
Nói xong lại thở dài, nắm lấy tay Lâm Nhiễm nói, "A Nhiễm à, con tuyệt đối đừng nghĩ như vậy, đã quyết định cưới rồi, thì cứ đường đường chính chính mà gả, chỉ cần đăng ký rồi, thì con là vợ của A Yến, hai đứa sẽ cùng nhau xây dựng một tổ ấm. Nhà họ Lâm tuy vẫn là nhà của con, nhưng là nhà mẹ đẻ rồi, dù gì cũng không giống nữa... Con xem mẹ đây này, nơi đây là nhà của mẹ, nhà mẹ đẻ còn là nhà của mẹ không?"
Lâm Nhiễm biết một vài chuyện về nhà mẹ đẻ của Phương Bích Trân, nhà họ Phương.
Người trong nhà đều không tệ, một nhà nhiệt tình, cởi mở, nhưng cũng có những tính toán riêng, ví dụ như chị dâu cả của Phương Bích Trân thường xuyên xúi Phương Bích Trân, muốn cùng bà mở cửa hàng may mặc, như vậy thì vải vóc sẽ không mất tiền, còn thiếu một khoản chi lớn, xem ra cả chuyện cưới hỏi của Kiều Chu mà cũng muốn nhúng tay, nhưng Phương Bích Trân thì luôn nhạy bén nên trước giờ chưa bao giờ để ý đến chị dâu cả.
Đầu óc cô đang nghĩ vẩn vơ, thì Phương Bích Trân đã luyên thuyên kể rất nhiều rồi.
Bà nói: "Vì các con đã là một gia đình mới rồi, nên việc chuyển qua đó sống chung có phải là muốn sắp xếp nhà cửa cho thật tốt theo ý con, còn có đồ dùng trong nhà, đồ dùng trên giường, đồ dùng hàng ngày nữa, có rất nhiều thứ đều muốn mua mới đúng không?""Còn nữa chuyện đi đăng ký, con định mặc quần áo gì? Cũng không thể tùy tiện chọn đại một bộ váy cũ trong tủ mà đi đúng không? Cho dù không thể đặt may ở tiệm may bây giờ, thì cũng phải chọn cho mình một bộ thật ưng ý chứ? Dù sao cũng là chuyện cả đời. Mà còn đến lúc đó thì phải nhờ ai cùng đi nữa?""Vậy còn người nhà, rồi cả mấy trưởng bối bên tộc Giang nữa cũng muốn mời sao? Mời rồi thì phải sắp xếp thế nào?"
Lâm Nhiễm nghe mà thấy đau đầu.
Nàng ôm đầu, nhưng thái độ vẫn vô cùng tốt, nói: "Dì Phương, dì nói đúng, dì nói đều đúng cả, dì đợi con lấy sổ ra ghi lại từng cái một, đều phải giải quyết nghiêm túc hết đúng không?"
Phương Bích Trân: "..."
Nhìn nàng nghiêm túc ghi chép, cũng không tiện oán trách nàng quyết định quá vội vàng.
Hai người đang mải miết thảo luận chi tiết thì Lâm lão cha và Giang Yến trở về.
Lâm Nhiễm nhìn người này rồi lại nhìn người kia, hỏi: "Có chọn được ngày nào chưa?"
Giang Yến ho một tiếng.
Lâm lão cha liền nghiêm mặt nói: "Âm lịch hai mươi sáu, là thứ sáu tuần tới đó, hai ngày này con với dì Phương mau thống nhất hết các việc, có gì cần mua cần sắp xếp thì cứ nói với cha và A Yến, đừng có làm qua loa."
Tính ra thì cuối tuần này còn năm ngày nữa để chuẩn bị.
Lâm Nhiễm nhìn vào sổ tay, năm ngày, chắc là đủ rồi nhỉ?
Lâm Nhiễm "Ừm" một tiếng, nói: "Không có qua loa đâu cha, chúng con đều thống nhất gần hết rồi, lát nữa con lại bàn thêm với anh A Yến, cha cũng hỏi ý dì Phương xem, còn gì muốn bổ sung thì cứ nói, chắc chắn không có vấn đề gì."
Nàng nói xong liền qua kéo tay Giang Yến, rồi cùng cha và dì Phương nói một cách trịnh trọng: "Cha, dì Phương, mọi người cứ từ từ nói chuyện, con với anh A Yến ra chỗ anh ấy xem rồi bàn kỹ lại một chút."
Nói xong kéo Giang Yến rời đi, dưới ánh mắt của Lâm lão cha và dì Phương vẫn còn đi đứng khá chỉnh tề, ra đến cửa nhà Lâm thì như bị ai đuổi mới bắt đầu chạy.
Ra khỏi cửa lớn nhà Lâm, Giang Yến mới rút tay về, hỏi nàng: "Sao vậy, sao mà vội vàng thế?"
Lâm Nhiễm phủi tay lên sổ tay, nói: "Tại con thấy càng nghĩ càng nhiều việc ấy mà? Chúng ta vẫn nên về bàn trước đi... Con thấy nếu còn ở lại bên đó thì việc đăng ký nhanh chóng đã muốn vượt quá cả lễ cưới rồi. Dì Phương nói chuyện còn uyển chuyển ôn hòa, chứ nếu là cha con thì ông ấy vỗ bàn một cái đòi mời hết cả làng tới dự, rồi còn về làng mở tiệc đãi khách nữa... Vậy thà mình làm đám cưới luôn còn hơn, khỏi phải giày vò thêm lần hai.""Đám cưới làm sao được," Giang Yến bật cười, giọng nói hiếm khi dịu dàng, nói, "đám cưới thì đâu chỉ người trong tộc Giang thôi, còn có rất nhiều bà con thân thích nữa, thậm chí cô dì của em, chắc cũng phải lặn lội từ Nam Dương tới, làm sao có thể đơn giản như vậy, cho nên sớm nhất cũng phải đợi đến cuối năm mới có thể làm."
Lâm Nhiễm nghe mà tóc muốn dựng ngược lên.
Nàng cảnh giác nhìn hắn, nói: "Sao anh có vẻ không ngạc nhiên vậy? Em thấy hơi hối hận rồi."
Giang Yến hình như đã sớm liệu được nàng sẽ phản ứng thế này, thần sắc không hề thay đổi, chỉ đưa tay cầm lấy quyển sổ tay trên tay nàng, dỗ dành nói: "Đi thôi, chúng ta về xem qua một lượt, chắc sẽ đơn giản thôi."
