Giang Yến: "..."
Trước mắt hắn, Lâm Nhiễm mắt long lanh, lại nhìn hắn đầy ẩn ý, trong đầu hắn thoáng hiện cảnh tượng trên giường, ánh mắt nhìn nàng liền thay đổi.... Nàng luôn biết cách trêu chọc hắn."Ừm," Hắn nói, "Rất lớn, chắc là đủ dùng."
Lâm Nhiễm: "..."
Rõ ràng nàng trêu chọc hắn trước, nhưng kiểu nói này của hắn lại khiến mặt nàng nóng bừng lên.
Nàng lại nhướn người hôn hắn, mặt đỏ như gấc nói: "Đột nhiên muốn thử xem."
Tay Giang Yến đang ôm lưng nàng siết chặt, khẽ giọng nói: "Người nhà của ngươi và cả thầy Khúc đều ở dưới lầu."
Bọn họ có thể lên bất cứ lúc nào.
Lâm Nhiễm liền vùi đầu vào ngực hắn cười một hồi, mới đẩy hắn ra, nói: "Vậy ta tiếp tục vẽ, sáng mai còn phải đi tìm sư phụ, nhất định phải sửa bản thảo tử tế, nhất định phải phác họa thật đẹp."
Nói xong, nàng lại ngồi trở lại trước bàn.
Giang Yến hít sâu một hơi, đưa tay nhặt một lọn tóc của nàng... Hắn rất thích nàng như bây giờ, trước kia nàng học đại học, trong lòng hắn có chút không vui.
Hắn biết cuộc sống đại học, nam thanh nữ tú trẻ tuổi bồng bột, đi học, đi chơi chung, mỗi tuần mỗi tháng đều có tụ tập, tiệc tùng, hắn không nghĩ nàng dễ dàng thích người khác, nhưng nếu nàng hoàn toàn hòa nhập vào cuộc sống đó, thì sẽ càng ngày càng xa cách cuộc sống của hắn.
Hắn không ngờ nàng lại chọn học ngoại trú.
Vì phải quản lý xưởng vải nghệ, mỗi ngày đi học vài vòng trên đường, về đến nhà là các loại bận rộn.... Nàng có nhiều chuyện hứng thú như vậy, trong mắt luôn là ánh sáng rực rỡ như thiêu đốt.
Hắn nói: "Hôm nay gặp Cố phu nhân, bà ta gây khó dễ cho ngươi à?""Ừm, không đáng nhắc đến," Lâm Nhiễm không ngẩng đầu nói, "Ta không so đo với bà ta, Cố Thịnh Văn thì trốn ở Sài Gòn, bà ta tìm ta làm ầm ĩ làm gì? Ta để bà ta về nhà cầu phúc đi, cũng tốt để tích thêm chút phúc đức."
Giang Yến không nói đến chuyện này nữa, nói: "Ta ở cùng ngươi nhé?"
Lâm Nhiễm cuối cùng cũng ngẩng đầu, nói: "Không cần đâu, không phải ngươi nói muốn giúp ta sắp xếp thư phòng sao? Mấy hôm nữa liền chuyển sang, cũng có rất nhiều việc phải làm, ngươi về đi."
Nói xong có lẽ cảm thấy giọng mình hơi cứng, lại đứng dậy hôn hắn một cái, nói: "Ta có chút mong chờ việc chúng ta ở chung."
Giang Yến: "..."
Hắn hy vọng hai người có thể ở chung trong nhà mình ngay lúc này, như vậy cũng không cần phải khắc chế khổ sở như vậy.
* Ngày đầu tuần là thứ hai, Lâm Nhiễm còn có tiết, nàng muốn dành nhiều thời gian cho lễ phục, liền tàn nhẫn xin nghỉ phép của chủ nhiệm khoa, xin nghỉ một tuần, dù sao mấy môn cơ sở đó, nàng thiếu vài buổi thì chỉ cần về sau bù vào một chút là theo kịp, cũng không ảnh hưởng đến thi cuối kỳ.
Lúc đầu Lâm Nhiễm định nhờ Khúc Thanh Nhã đưa giấy xin phép, cuối cùng vẫn cảm thấy mình tự đưa có vẻ thành ý hơn, cho nên sáng sớm liền nhờ Giang Yến lái xe chở mình đến trường tìm chủ nhiệm khoa xin nghỉ, tiện thể chở Khúc Thanh Nhã cùng luôn.
Khúc Thanh Nhã đến trường liền tách ra khỏi bọn họ.
Lâm Nhiễm ôm chào tạm biệt nàng, Khúc Thanh Nhã nhìn thoáng qua Giang Yến, cười nói: "Ngươi dẫn hắn đi một vòng trong trường như thế, không biết lại có bao nhiêu người thất vọng đau lòng, có bao nhiêu người ở phía sau dò la."
Lâm Nhiễm liền đưa tay bóp nàng, nói: “Ngươi biết người ta còn đứng đây sao? Mà vẫn cứ nói vậy."
Khúc Thanh Nhã liền cười, nói: "Để hắn trân trọng ngươi đi."
Nói xong liền vẫy tay rời đi cùng bọn họ.
Lâm Nhiễm đến phòng sự vụ khoa tìm chủ nhiệm khoa Sử để xin nghỉ phép, Giang Yến thì chờ nàng ở dưới lầu khu giảng đường.
Chủ nhiệm khoa nghe Lâm Nhiễm muốn xin nghỉ một tuần thì có chút bất ngờ, nhận phong thư của nàng, nói: "Có chuyện gì vậy?""Dạ, xin nghỉ để kết hôn."
Lâm Nhiễm cười nói.
Chủ nhiệm khoa đang rút giấy xin phép trong phong thư ra thì tay run một cái, suýt chút nữa đánh rơi xuống bàn.
Hắn nhìn nàng, lặp lại: "Kết hôn, kết hôn? Chính ngươi?"
Hắn nhớ không nhầm thì nàng còn trẻ mà.
Lâm Nhiễm gật đầu, nghĩ một chút nói: "Trường học không có quy định cấm học sinh đang học thì không được kết hôn mà?""Không có, không có," Chủ nhiệm khoa xua tay, cười nói, "Chỉ là hơi bất ngờ, ngày cưới là khi nào vậy, trước đây cũng không nghe em nói đến?"
Lâm Nhiễm liền cười nói: "Dạ, là thứ sáu tuần này, nhưng vì chỉ là đăng ký nên không nói cho bên ngoài, hôn lễ thì để cuối năm. Nhưng mà người nhà cảm thấy ngay cả đăng ký thì cũng không được qua loa, vốn dĩ có nhiều chuyện cần phải làm, cho nên em vẫn muốn xin nghỉ vài ngày."
Chủ nhiệm khoa gật đầu, cười nói: "Chuyện đại sự kết hôn thì không nên qua loa, được, chỉ một tuần thôi, tôi sẽ báo cho các thầy cô biết."
Lâm Nhiễm cảm ơn chủ nhiệm khoa rồi rời đi.
Khi xuống lầu gặp một phó giáo sư họ Lưu tên là Lưu Tại Nông của khoa, ánh mắt ông ta nhìn nàng có chút phức tạp, Lâm Nhiễm không để ý, nhẹ gật đầu chào hỏi ông ta rồi đi.
Phó giáo sư Lưu nhìn nàng xuống lầu, quay đầu nhìn về phía phòng chủ nhiệm khoa một chút, đứng tại chỗ một hồi lâu, cuối cùng vẫn đến trước cửa phòng làm việc của chủ nhiệm khoa, ngay lúc ông ta đang do dự có nên gõ cửa không thì cửa phòng "Cạch" một tiếng mở ra.
Chủ nhiệm khoa vừa mở cửa đã thấy Lưu Tại Nông đứng ở cửa, giật mình."Anh, anh tìm tôi?"
Tư thế này không giống như là mới vừa tới.
Lưu Tại Nông há miệng, nói: "Chủ nhiệm ra ngoài ạ?"
Chủ nhiệm khoa: "Ừm, anh tìm tôi có việc gì sao?""Dạ," Lưu Tại Nông lại quay đầu nhìn thoáng qua phía hành lang, nói: "Vừa rồi tôi thấy bạn Lâm, cô ấy tìm chủ nhiệm hả?"
Chủ nhiệm khoa nhíu mày, cười nói: "Phải, anh hỏi chuyện này làm gì?"
Lưu Tại Nông im lặng một lát.
Hắn hỏi chuyện này, đương nhiên là vì hôm qua ở nhà nghe mẹ hắn nói mấy chuyện bát quái.
Nói Lâm Nhiễm chưa kết hôn mà đã có con, nghe nói là vội vàng kết hôn với vị hôn phu cũ.... Còn cố tình hỏi hắn, trường các cậu cho sinh viên đang học kết hôn à?
Sau đó sáng sớm nay hắn thấy Lâm Nhiễm đến phòng sự vụ của trường tìm chủ nhiệm khoa, ở dưới lầu còn có vị hôn phu đang đợi.
Giống như chính xác xác nhận những lời đồn thổi kia vậy.
Hắn im lặng một lát, nói: "Mẹ tôi biết người nhà cô ấy, nghe được một vài tin nói cô ấy chuẩn bị kết hôn, không biết có đúng không."
Chủ nhiệm khoa nghe xong liền cảm thấy không đúng.
Hắn cẩn thận nhìn hắn, rồi gật đầu nói: "Là như vậy, hôm nay cô ấy cố ý đến đây xin nghỉ phép để kết hôn."
Lưu Tại Nông "à" một tiếng, che giấu vẻ không tự nhiên của mình, nhưng rất nhanh lại ho một tiếng, hỏi: "Vậy chủ nhiệm đã phê duyệt cho cô ấy chưa?"
Chủ nhiệm khoa: "? ? ?"
Người này sao kỳ lạ vậy?
Học sinh đến xin nghỉ phép để kết hôn, bất quá cũng chỉ nghỉ một tuần không lên lớp thôi, đâu có gì to tát mà không phê duyệt?
Lẽ nào anh còn muốn tôi không phê duyệt?
Nghĩ tới đây trong lòng hắn đột nhiên "bộp" một tiếng, ánh mắt lại đổ dồn lên người Lưu Tại Nông trở nên sắc bén, mặt cũng nghiêm túc, nói: "Tại Nông, anh sáng sớm đến tìm tôi, chỉ để hỏi tôi có phê duyệt cho sinh viên xin nghỉ phép để kết hôn hay không?"
Giọng nói có chút nghiêm khắc.
Lưu Tại Nông: "? ? ?"
Hắn không hiểu vì sao giọng chủ nhiệm khoa đột nhiên nghiêm nghị lại nói: "Thì, cũng không phải, chỉ là thấy vậy nên tiện thể hỏi thôi.""Thầy Lưu," Chủ nhiệm khoa nhìn chằm chằm hắn hồi lâu nói: "Tôi biết ngoài kia mấy người hay chữ luôn có vài thói hư tật xấu, hễ thấy nữ sinh xinh đẹp là nảy sinh ý đồ xấu, chuyện ngoài đường tôi không can thiệp, nhưng ở trường của chúng ta thì tuyệt đối không cho phép, nhất là trong tình huống nữ sinh đã có vị hôn phu. Thầy Lưu, anh còn trẻ, có trình độ có tài hoa, có thể đối với những chuyện như thế đừng phạm hồ đồ, với tôi, đạo đức còn quan trọng hơn kiến thức!"
Lưu Tại Nông: "..."
Hắn á khẩu không nói được lời nào trước một tràng nói của chủ nhiệm khoa, mặt đỏ bừng vội xua tay: "Chủ nhiệm, ngài nói bậy bạ gì vậy, tôi không có, tôi đâu có..."
Cuối cùng không thể chịu nổi sự trách mắng của chủ nhiệm khoa, hắn rốt cuộc buột miệng nói: "Chẳng qua tôi nghe nói cô ta chưa kết hôn mà đã có con, nên mới vội vàng kết hôn, sáng nay ở dưới thấy cô ta đến tìm anh, trong lòng liền thắc mắc nên muốn hỏi anh thôi."
Sắc mặt chủ nhiệm khoa lập tức đen lại.
Vẻ mặt còn khó coi hơn lúc nãy."Nghe nói, vậy anh nghe ai nói?"
Không đợi Lưu Tại Nông trả lời, liền trực tiếp nói tiếp: "Nghe ba lăng nhăng thiên hạ đồn sao? Tại Nông, chẳng lẽ bởi vì anh nghe được mấy lời đồn đãi đó, trong lòng sinh nghi, cho nên đặc biệt đến chỗ tôi nghe ngóng? Vậy bây giờ thì sao, trong lòng anh đã có đáp án chưa?""Thầy Lưu, thật lòng mà nói, tôi rất thất vọng về hành vi của anh đấy.""Bạn Lâm là học trò của anh, khi nghe được những lời đồn vu khống hãm hại cô ấy, phản ứng đầu tiên của anh không phải là bảo vệ học trò của mình, ngay lập tức bác bỏ những tin đồn kia, mà lại sinh ra thành kiến, đặc biệt chạy đến chỗ tôi hỏi thăm? Vậy là hỏi thăm hay là cáo trạng?"
Ngươi muốn một đáp án, vậy ta hiện tại sẽ nói cho ngươi biết, chuyện nàng kết hôn ta đã sớm biết, chỉ bất quá lần này chỉ là đơn giản đăng ký, nên nàng không có đối ngoại tuyên dương, hôm nay cũng chỉ là tới xin nghỉ mấy ngày. Còn việc nàng có mang thai hay không, đây là chuyện riêng của nàng, khi nào nàng chưa đối ngoại công khai thì đừng lung tung phỏng đoán, thậm chí là ác ý phỏng đoán, rõ ràng là chửi bới và hãm hại, ngươi làm thầy của nàng, nếu như nghe được lời đồn đại như vậy, nên trực tiếp bác bỏ... Chúng ta là trường học, thân phận của ngươi là dạy bảo học sinh phẩm đức, không phải bà tám tầm xàm.
Cũng mặc kệ cái gì logic, cứ thế "lốp bốp" mắng Lưu Tại Nông một trận tơi bời, mắng đến mức mặt hắn nóng bừng, quả thực muốn xấu hổ vô cùng lúc, lúc này mới chắp tay sau lưng quặm mặt lại thở hồng hộc bỏ đi, giống như là tức giận Lưu Tại Nông đến cực điểm.
Lưu Tại Nông: "..."
Hắn thật đúng là nếm mùi hết đường chối cãi.
* Lâm Nhiễm nào biết chuyện xảy ra bên phòng hành chính, nàng đã cùng Giang Yến trên đường đi tìm thợ may sườn xám.
Gặp mấy người bạn học trong sân trường, nàng đều rất niềm nở giới thiệu Giang Yến, nói: "Đây là vị hôn phu của tôi, thứ sáu này chúng tôi đăng ký kết hôn, đã xin phép giáo viên chủ nhiệm nghỉ học, mấy ngày nay bận việc này, nên không đến lớp."
Các bạn học: "? ? ? ! ! !"
Một người bạn học không nhịn được hỏi: "Tuần này thứ sáu sao? Trước đó hoàn toàn không nghe nói gì cả?"
Nói xong liền ngượng ngùng cười trừ hai tiếng.
Thực ra, Lâm Nhiễm mới đến trường chưa đầy hai tháng, bình thường học xong là đi ngay, lại không ở ký túc xá, thật ra cũng không thân thiết gì với bọn họ, việc này, không nói với họ cũng rất bình thường.
Lâm Nhiễm cũng chẳng ngại câu hỏi này, rất hòa nhã đáp: "Chỉ là đăng ký, hôn lễ phải đến cuối năm, còn khoảng nửa năm nữa, nên cũng không có nói gì cả, đợi đến hôn lễ sẽ gửi thiệp mời cho mọi người."
Cả làng ăn cỗ, cũng không ngại mời thêm mấy người bạn học."Hôn lễ cuối năm sao?", một người bạn học khác không nhịn được hỏi, "Vậy sao lại đăng ký sớm vậy?"
Nói xong hận không thể cắn lưỡi mình.
Người ta đăng ký sớm tự nhiên có lý do, mình lắm lời làm gì.
Vừa định nói gì đó để lấp liếm câu hỏi vừa rồi, Lâm Nhiễm đã cười đáp lại, nói: "Đây là nguyện vọng của các bậc trưởng bối, đáng lẽ qua kỳ hiếu là làm đám cưới luôn rồi, nhưng lúc trước tôi đi Nam Dương du học, không kịp làm đám cưới, nên quyết định đăng ký trước, rồi mới làm đám cưới, như vậy cũng không trái với nguyện vọng của các bậc trưởng bối, cũng không quá vội vàng."
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ.
Lâm Nhiễm nói chuyện với họ thêm vài câu, nhận lời chúc phúc của mọi người, lúc này mới kéo tay Giang Yến rời đi.
Mọi người nhìn bóng lưng họ, nhất thời cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ.
Những lời này nhanh chóng lan truyền khắp khoa, giáo viên chủ nhiệm nghe được, không nhịn được lại gọi Lưu phó giáo sư đến mắng cho một trận te tua.
Lưu Tại Nông: "..."
Lần sau mẹ hắn mà buôn chuyện với hắn, hắn nhất định phải bịt miệng bà lại, không, hắn không dám, thì cũng phải bịt tai mình lại!...
