Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Xuất Ngũ Quan Quân Một Thân Thương, Thất Linh Điên Bà Ngươi Cường

Chương 21: Lăng An khiếp sợ, Lăng An khó hiểu, Lăng An gây sự




Lăng An dựa vào vai Thẩm Nghị, vẫn đang thưởng thức tay hắn."Lăng Tiểu Vân thích làm mối, đương nhiên là phải tác thành cho nàng rồi!"

Thẩm Nghị nghiêng người một cách kín đáo, để Lăng An tựa vào lòng hắn."Ta cần làm gì?""Không cần, tự ta có thể làm được.""Cái gì cũng không cần ta làm, vậy An An nhìn trúng ta ở điểm gì? Khuôn mặt này sao?""Chẳng lẽ không đúng sao? Những chỗ khác của ngươi ta lại chưa từng thấy qua, muốn tơ tưởng cũng không tơ tưởng được a!""... Ngày hôm qua ngươi còn vén áo ta lên xem rồi."

Lăng An đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Nghị: "Ta đây không phải chưa từng cởi quần của ngươi sao?"

Thẩm Nghị chỉ thấy tai nóng lên đến mức có thể ốp trứng ăn được!

An An biết nàng cái miệng đó rốt cuộc đang nói cái gì không?"Đem Tam cô công chúa dạy cho ngươi những thứ kia quên hết đi."

Lăng An lúc này mới giật mình, Lăng Tiểu Vân cùng nàng công chúa tỷ tỷ đều là đứng hàng thứ ba, xem ra sau này lúc nói móc Lăng Tiểu Vân không thích hợp lại gọi Tam tỷ.

Không thì, Tam tỷ thật của nàng đi vào giấc mộng làm ầm ĩ nàng thì phải làm sao đây?

Thoáng nhìn Thẩm Nghị một bộ dạng Liễu Hạ Huệ, Lăng An nhịn không được lại muốn trêu chọc hắn, sang bên ngồi lên đùi hắn, một tay khoác lên cổ hắn, một tay chỉ chỉ cằm hắn."Ngươi nói là thứ này?"

Thẩm Nghị nuốt một ngụm nước bọt, ôm Lăng An đứng lên, liền đem người buông ra, đi sang bên cạnh dời hai bước."An An xin tự trọng, ta và ngươi còn chưa... Còn chưa...""Im miệng đi!"

Lăng An có chút trừng mắt nhìn hắn một cái, đưa tay đẩy đẩy hắn: "Đi đi đi, ai về nhà nấy, ai tìm mẹ người ấy."

Thẩm Nghị kéo kéo vạt áo của nàng: "Còn ăn thịt thỏ nướng không?"

Lăng An lắc đầu: "Không được. Ngày hôm qua ăn quá nhiều, để bụng ta nghỉ ngơi mấy ngày đi. Lại nói đồ tốt cũng không thể mỗi ngày ăn, ta cảm thấy những loại rau dại kia rất thơm."

Nhắc tới rau dại, hai người lại chạy đi tìm rau dại.

Lúc trở về, Lăng An cõng một cái sọt, bên trong chứa hơn nửa sọt rau dại, có mầm liễu hao, có tể thái, có dưa chuột hương, còn có bà bà đinh.

Trong tay nàng còn cầm một bó hoa dại nhỏ, là Thẩm Nghị hái tặng nàng.

Lăng An còn chưa về nhà, liền xa xa nhìn thấy hai bóng người lén lút.

Nàng nghiêng đầu nghĩ nghĩ, lặng lẽ rón rén lại gần hóng chuyện."Hồng Hà tỷ, tỷ hãy để Triều Hà chờ ta thêm hai năm nữa đi! Chờ ta đủ tuổi, ta khẳng định cưới nàng!"

Giọng nói này Lăng An nhận ra, là của tam đường đệ của nàng, con trai út của đại bá phụ, Lăng Chí Cao.

Họ Lăng đời cháu trai gái xếp riêng, Lăng An ở trên có hai đường ca, dưới có hai đường đệ, còn có ba đường tỷ.

Trước Lăng Tiểu Vân, đại đường tỷ và nhị đường tỷ đã sớm gả đi."Chí Cao à, không phải tỷ nói ngươi, muội muội ta đã đến tuổi có thể lĩnh chứng, trong nhà ta đang xem mắt cho nó, dựa vào cái gì phải đợi ngươi?

A, ta tuổi còn trẻ thủ tiết còn chưa đủ, còn muốn muội muội ta chờ một cái kết quả không biết trước? Ai có thể đảm bảo ngươi đến lúc đó còn muốn cưới muội muội ta?"

Nghe nàng nói như vậy, Lăng An cũng nhận ra người này là ai.

Đây là Hoàng Hồng Hà, người của đại đội bên cạnh gả đến đại đội Trường Thanh, nam nhân của nàng đào kênh mương thì gặp phải sụp đổ, không còn nữa.

Lăng Chí Cao vỗ ngực đảm bảo nói: "Hồng Hà tỷ, ta đảm bảo trong lòng chỉ có Triều Hà một người! Một đời chỉ có nàng!"

Hoàng Hồng Hà cười trào phúng: "Bây giờ không phải là lúc ngươi nghe lén ta sao?

Mỗi lần buổi tối ta ở đây có người đến, ngươi liền ở bên ngoài nghe lén, nghe được kêu là một cái say mê, quả thực chính là thứ p·h·ế vật chỉ biết đến nửa người dưới!

Chỉ vậy thôi, mà ngươi không biết xấu hổ nói trong lòng chỉ có muội muội ta?

Ta thấy a, chỉ cần là nữ nhân ngoắc ngoắc tay với ngươi, là có thể đem hồn của ngươi câu đi rồi."

Tối qua Lăng An nửa đêm nghe được có người đi ra ngoài, trộm nhìn thoáng qua, phát hiện là Lăng Chí Cao.

Nàng còn tưởng rằng tên này đại diện cho người nhà họ Lăng, hơn nửa đêm chạy đi tìm người khác lên kế hoạch làm sao hãm hại nàng, hóa ra lại đi nghe lén quả phụ!

Lăng Chí Cao tiến lên ôm lấy Hoàng Hồng Hà: "Ta nói đều là thật!

Từ lần đầu tiên nhìn thấy Triều Hà tới tìm ngươi, ta liền coi trọng nàng, trong mộng đều là nàng, ta là nhất định muốn cưới nàng!

Ngươi hãy giúp ta một chút đi!

Chỉ cần ngươi giúp, lúc ngươi cần ta giúp, ta khẳng định giúp!"

Trốn ở góc phòng xem trò vui Lăng An nháy mắt mấy cái, hoàn toàn không hiểu nổi! Đây là tình huống gì?

Sao Lăng Chí Cao cứ như vậy ôm người ta rồi?

Lăng Chí Cao coi trọng rốt cuộc là Hoàng Hồng Hà, hay là Hoàng Triều Hà?

Hoàng Hồng Hà không đẩy Lăng Chí Cao ra, nàng đưa tay nhéo nhéo cái mông Lăng Chí Cao: "Ngươi trước tiên hầu hạ ta thoải mái rồi nói."

Lăng Chí Cao vùi đầu vào trước ngực Hoàng Hồng Hà: "Ta đây là vì Triều Hà hi sinh chính mình!

Ngươi tuyệt đối không thể đem chuyện của hai ta nói cho Triều Hà, còn phải nhớ ngăn cản Triều Hà xem mắt, để nàng đợi ta."

Hoàng Hồng Hà đưa tay sờ sờ dưới bụng Lăng Chí Cao: "Tiền vốn không tính là lớn, nhưng mà vẫn được, miễn cưỡng có thể dùng.

Vào phòng đi, thừa dịp mọi người còn chưa tan tầm, cho ta xem bản lĩnh của ngươi.

Còn nữa, ngươi có phải hay không ngốc? Nông dân kết hôn có mấy ai lĩnh chứng?

Tùy tiện bày mấy bàn coi như là kết hôn, có người nhỏ hơn ngươi còn có con rồi, không cần đợi đến lúc đó!"

Nói rồi, hai người liền ôm nhau vào phòng của Hoàng Hồng Hà.

Lăng An vẻ mặt kinh ngạc há hốc mồm!

Nếu... Nàng nói là nếu!

Nếu Lăng Chí Cao thật sự có thể thành công cưới được Hoàng Triều Hà, vậy Hoàng Hồng Hà chính là chị vợ của Lăng Chí Cao.

Chậc chậc, rất khó bình...

Căn cứ lời nói của Hoàng Hồng Hà phỏng đoán, Lăng Chí Cao mỗi lần đều có thể tinh chuẩn nghe được Hoàng Hồng Hà ở đây có nam nhân qua đêm, còn chạy tới nghe lén, đợi chính là ngày này đi!

Hoàng Hồng Hà mỗi lần ở trong phòng cùng người khác dã hợp, còn nhớ đến bên ngoài có một Lăng Chí Cao, không có gì bất ngờ xảy ra, chờ cũng là hôm nay!

Hai người này dứt khoát thành một đôi đi!

Hoàng Triều Hà phải là ác nhân đến mức nào, mới xứng với gặp phải hai cái thứ cặn bã này?

Lăng An đi về phía trước, tới gần phòng của Hoàng Hồng Hà, vểnh tai nghe động tĩnh bên trong.

Chờ hai người trong phòng không kịp chờ đợi cởi sạch, đang tiến hành giao lưu thân mật không khoảng cách thì Lăng An lộ ra nụ cười tà ác.

Nàng dùng tinh thần lực huyễn hóa ra ống loa, ống loa một đầu dán chặt vào cửa sổ của Hoàng Hồng Hà, một đầu khác theo tuyến kéo dài đến vùng đồng ruộng.

Thật vừa đúng lúc, vừa vặn là người nhà chồng của Hoàng Hồng Hà ở chỗ đó, bên cạnh vẫn là người nhà họ Lăng.

Vì thế, hai nhà này cùng những người ở gần đó đều nghe thấy được thanh âm của đôi uyên ương hoang dã kia."Hồng Hà tỷ, tỷ đáp ứng ta, nhất định không thể để Triều Hà gả cho người khác, nàng chỉ có thể là vợ ta!""Ân ~ Chí Cao, không nghĩ đến ngươi thật là có bản lĩnh, không hổ là nghe lén lâu như vậy. Ân... Yên tâm đi, ngươi không cưới Triều Hà, ai còn có thể cưới Triều Hà...""Hồng Hà tỷ, trách không được mấy nam nhân của mấy đại đội gần đây đều thích tìm tỷ, ta đều có chút không nỡ rời xa tỷ rồi.""Đừng nói loại lời này... Ân... Qua hôm nay ngươi liền quên ta đi, về sau an tâm đối xử tốt với Triều Hà."

Nghe được loại thanh âm không bình thường này, ngay cả kẻ ngốc cũng biết không bình thường!

Không ai suy nghĩ vì sao nghe thấy những âm thanh này, người nhà họ Lăng và người nhà chồng của Hoàng Hồng Hà, vác cuốc lên liền chạy.

Thôn dân gần đó, người này nhìn ta, ta nhìn người, cũng vác cuốc đuổi theo...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.