Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 316: Trà Xanh Cũng Phân Chia Đẳng Cấp





Chính vì vậy nên lúc đang nói xấu người khác bị bắt tại trận, đáng ra sẽ có chút xấu hổ, nhưng thấy người bước vào chỉ là trợ tý thì bọn họ không thèm để ý
Ba người vừa đứng lên lại ngồi trở lại, Đồng Thi Vũ thản nhiên: "Cũng có phải nói cô đâu, cô kích động như thế làm gì
Lục Uyển Kỳ nói: "Một đứa trợ lý như cô mà cũng dám đứng trước mặt chúng tôi hô to gọi nhỏ
Dù sao chúng tôi cũng là diễn viên, còn cô thì là cọng hành gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Tư Văn lại càng trơ trên: "Thức thời thì lập tức xin lỗi chúng tôi ngay, chúng tôi có thể miễn cưỡng tha thứ cho cô
Đừng để tới lúc truyền ra ngoài 'Trợ lý của Diệp Vân Linh ý thế bắt nạt người khác thì để xem cô phải làm thế nào
Diệp Vân Linh nãy giờ vẫn đứng ở phía sau, bước lên hai bước, mở cánh cửa đang khép hờ ra,
lạnh giọng hỏi: "Thật sao
Vậy tôi cũng muốn xem cô định tung tin tức này ra thế nào
Diệp Vân Linh nãy giờ vẫn đứng ở phía sau, bước lên hai bước, mở cánh cửa đang khép hờ ra, lạnh giọng hỏi: "Thật sao
Vậy tôi cũng muốn xem cô định tung tin tức này ra thế nào
Cánh cửa bị đập mạnh vào tường rồi bật ngược trở lại, Diệp Vân Linh đá sang một bên, mở toang cả ra
Mấy người bên trong bị sự xuất hiện đột ngột của Diệp Vân Linh làm cho hoảng sợ, không ngờ cô lại về vào lúc này
Đồng thời tiếng động này cũng khiến cho những người khác chú ý, không ít người tò mò nhìn về phía bên này, sau đó phát hiện ra ba diễn viên phụ chạy sang phòng nghỉ của diễn viên chính
Lục Uyển Kỳ thấy mọi người vây lại, cô ta đảo mắt ra vẻ tủi thân: "Diệp lão sư, chúng tôi xin lỗi cô mà
Xin cô đừng tức giận, đều là do chúng tôi không tốt, đáng lẽ không nên tự tiện vào phòng nghỉ của cô
Cầu xin cô đừng đuổi chúng tôi ra khỏi đoàn
Diệp Vân Linh nhìn màn trình diễn của cô gái trước mặt, đột nhiên nhận ra trà xanh cũng có phân chia đẳng cấp, ít nhất biểu cảm của Diệp Vi Vi tự nhiên hơn mấy người này nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dấu vết biểu diễn vẫn quá nặng
Đến cả Diệp Vi Vi mà cô còn thu thập được, huống chi mấy lá trà non này
Diệp Vân Linh bước lên từng bước, khoé miệng mỉm cười nhàn nhạt nói: "Trước khi các cô chọc giận tôi, chắc chưa từng hỏi thăm qua chuyện của tôi nhỉ
Cho rằng dùng mấy cái thủ đoạn trà Long Tỉnh Tây Hồ này là có thể uy hiếp được tôi sao
Chẳng lẽ các cô không biết tôi còn có biệt danh là 'Diệp chó điên' à
Lúc nói đến câu sau, nụ cười trên mặt Diệp Vân Linh biến mất, đôi mắt hoa đào xinh đẹp phảng phất hiện lên một tầng băng mỏng
Lục Uyển Kỳ bị dáng vẻ này của Diệp Vân Linh doạ sợ, ngược lại Giang Tư Văn đứng sau lưng cô ta là người phản ứng lại đầu tiên, tiến lên một bước rồi nói: "Diệp lão sư, tôi biết cô tức giận vì chúng tôi vào phòng nghỉ của cô
Chúng tôi biết lỗi rồi
Mong cô thương tình lần đầu phạm lỗi mà tha thứ
Xin cô đừng đuổi chúng tôi ra khỏi đoàn làm phim
Nếu bị đuổi thế này, công ty sẽ đóng băng hoạt động của bọn tôi mất
Diệu Diệu tức giận: "Các cô..các cô trợn mắt nói dối, rõ ràng vừa nãy....
Giang Tư Văn vẻ mặt vô tội: "Chúng tôi vừa nãy làm sao cơ
Diệu Diệu mới hơn hai mươi tuổi, còn chưa có bạn trai, sao có thể nói ra miệng những lời khó nghe của bọn họ trước đó được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô gái nhỏ không biết phải nói lại thế nào, ngược lại tự mình tức giận đỏ cả mặt, cuối cùng chỉ rặn ra được một câu: "Các người quá xấu xa, ba người phụ nữ ác độc
Giang Tư Văn cúi đầu uỷ khuất nói: "Tuy chúng tôi tự tiện vào phòng của Diệp lão sư là không đúng, nhưng cũng vì thời tiết quá nóng mà phòng nghỉ tập thể đã chật kín người nên bất đắc dĩ mới phải chạy sang bên này
Cô có thể nói chúng tôi làm sai, chúng tôi cũng đã xin lỗi rồi, nhưng có cần phải mắng chúng tôi là loại phụ nữ ác độc như thế không
Diệu Diệu bình thường chỉ làm công việc trợ lý, đâu có giống mấy người Giang Tư Văn đã có kinh nghiệm lăn lộn trong giới giải trí cong cong vẹo vẹo
Bị bọn họ chỉ nói có mấy câu đã đổi trắng thay đen, Diệu Diệu tức đến mức phát khóc
Diệp Vân Linh tiến lên vỗ vào vai cô gái nhỏ, kéo cô ra sau, duỗi tay lau nước mắt cho cô, nói: "Khóc cái gì, nhìn khó coi
Diệu Diệu vẫn còn khó chịu, khoé mắt còn đọng nước mắt: "Chị Diệp, bọn họ thật quá đáng, em không nói lại được
Lúc nói đến câu cuối cùng, Diệu Diệu tủi thân oà khóc nức nở, mang theo vài phần cáo trạng
Diệp Vân Linh vỗ về cô gái nhỏ, an ủi: "Em đừng khóc nữa, để chị xử lý bọn họ

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.