Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 397: Lục Mặc Nấu Món Gì?





Từ khi biết được ý định muốn rời đi của cô, Lục Mặc chưa một ngày nào ngủ ngon giấc
Lúc nào anh cũng mơ thấy cảnh Diệp Vân Linh rời xa mình
Dưới ánh mắt trông mong của hai đứa bé, Diệp Vân Linh vươn tay ra sờ khuôn mặt nhỏ đỏ bừng của Lục Ngữ Nịnh, nói: "Được'"

Lục Ngữ Nịnh vui sướng nhào vào lòng Diệp Vân Linh gọi: "Mẹ
Lục Tử Hạo không vội chạy qua, nhưng mắt cũng đã ngân ngấn nước
Diệp Vân Linh đưa tay ra, Lục Tử Hạo lập tức chạy tới, nghẹn ngào kêu lên: "Mẹ
Lục Mặc nhìn một màn này, trên khuôn mặt phi thường tuấn mỹ hiện lên một tia nhẹ nhõm
Đây cũng có thể xem như đồng ý rồi đi, cho dù là một câu trả lời gián tiếp
Hệ thống: [Hoàn thành nhiệm vụ chính, tiến độ cốt truyện 80%.]

Diệp Vân Linh thật muốn vỗ tay tán thưởng cho sự thông minh của bản thân
Nhiệm vụ cốt truyện yêu cầu cô từ chối lời tỏ tình của Lục Mặc
Vì vậy cô chọn trực tiếp trả lời câu hỏi của Lục Tử Hạo và Lục Ngữ Nịnh, không đáp lại lời tỏ tình của anh
Theo lý thuyết thì cũng tính là từ chối
Còn chuyện đồng ý với yêu cầu của hai anh em Lục Tử Hạo cả đời làm mẹ, thì chỉ cần vẫn còn tình cảm, cho dù sau này có ly hôn thì vẫn có thể làm mẹ cả đời
Quả nhiên, chiêu này thành công, thanh tiến độ cốt truyện đã lâu không xê dịch gì lại tăng thêm
một đoạn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong lúc Diệp Vân Linh cho rằng đoạn này đến đây là hết thì không biết là ai hô lên hôn đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó tất cả mọi người có mặt ở hiện trường cũng hét lên 'hôn đi, hôn đi'
Tất nhiên, mọi người cũng không phải chỉ trêu chọc mỗi mình cô, các cặp đôi khác cũng như vậy
Chẳng qua các nhóm khác đều hoàn thành nhiệm vụ này một cách tự nhiên
Nhưng tới lượt Diệp Vân Linh, cô khó xử nhìn Lục Mặc
Cái này không thể hôn phớt một chút để ứng phó, mà phải hôn thật mới có thể qua cửa
Bản thân Diệp Vân Linh thì không để ý lắm, nhưng lỡ Lục Mặc lại để ý thì sao, nhưng thật ra hôn một cái thì cũng không làm mất đi trong sạch của anh được
Cô ngước mắt nhìn Lục Mặc, nương theo ánh trăng thấy được trong mắt anh chợt loé lên một tia căng thẳng
Thấy anh như vậy, Diệp Vân Linh không khỏi bật cười
Lập tức nhón chân, hôn lên môi Lục Mặc một cái
Thấy anh khẩn trương như vậy, thôi thì để cô chủ động một chút cho rồi, dù sao hôn thôi cũng không mất gì
Kết quả, ngay vào lúc Diệp Vân Linh chuẩn bị lui ra, thân thể cô trong nháy mắt bị một cánh tay cường tráng ôm vào trong lồng ngực, đôi môi vừa mới rời đi lại một lần nữa áp lên, cánh môi mỏng có chút lạnh lẽo đè ép lên môi cô
Diệp Vân Linh cảm thấy giống như mọi thứ xung quanh mình đều biến mất, còn chưa kịp định hình xem chuyện gì đang xảy ra thì Lục Mặc đã nhẹ nhàng thối lui
Nụ hôn bất ngờ giống như bão táp khiến cho cô choáng váng, sau đó đột nhiên rời đi không kịp phòng ngừa
Vừa nãy Lục Mặc giống như là chỉ đáp lễ lại một chút sự chủ động của cô, khiến cô không hiểu ra sao, chỉ có độ ấm còn sót lại trên môi nói cho cô biết vừa rồi không phải mình đang nằm mơ
So sánh với mấy đôi bên cạnh hôn nhau nồng nhiệt, hôn lưỡi kiểu Pháp này kia thì Diệp Vân Linh và Lục Mặc chỉ giống như một món khai vị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng chính cái kiểu nếm chút ngon ngọt lại không thể hiện quá nhiều này càng khơi dậy hứng thú, khiến cho mọi người kích động
Trong khu vực bình luận, fan couple đã sớm phát cuồng, cả một đám hô hào cần insulin cứu mạng
Sau màn tỏ tình lãng mạn và hôn môi xong, phần tiếp theo chính là thưởng thức bữa tối
Trước đó trên bàn có bày rất nhiều đồ ăn, để các mẹ và các con có thể lót dạ
Đồ ăn buổi tối mà các bố đã rất vất vả làm ra, bây giờ mới được bưng lên
Diệp Vân Linh và Lục Ngữ Nịnh ngồi một bên, Lục Tử Hạo và Lục Mặc thì ngồi đối diện, thật sự rất có cảm giác của một nhà bốn người
Diệp Vân Linh cũng không biết Lục Mặc sẽ nấu món gì, nhìn anh không giống kiểu người biết nấu ăn
Nhìn ba cái đĩa được đậy nắp trên bàn, cô tò mò hỏi: “Anh nấu món gì thế?”
Khoé môi Lục Mặc khẽ cong lên: “Em đoán thử xem.”
Diệp Vân Linh nghiêng đầu nhìn vào trong đĩa, cố gắng xuyên qua khe hở để xem là cái gì, đáng tiếc là đậy quá chặt nên không nhìn thấy gì
Cô lắc đầu nói: “Đoán không ra.”
Lục Mặc: “Vậy em mở ra nhìn đi.”
Diệp Vân Linh vươn tay ra mở nắp, lúc nhìn thấy thứ bên trong, cô sửng sốt
Không phải một món ăn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.