Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 460: Đến Công Ty




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]


Diệp Vân Linh hiếm khi vươn tay ra dịu dàng sờ sờ nó, nói: [Đừng bận tâm nữa, tối nay nếu Lục Mặc trở về, tôi sẽ nói chuyện với anh ấy thật rõ ràng, cam đoan ngày mai nhiệm vụ hoàn thành.]

Hệ thống: [Vậy nếu anh ta vẫn tăng ca không về thì sao?]

Diệp Vân Linh đáp: [Nếu đến 10 giờ tối mà anh ấy còn chưa về, tôi sẽ đến thẳng công ty.]

Ngày mai chính là ngày cuối cùng, không chỉ có hệ thống, mà bản thân cô cũng cũng cần đáp án
Nhìn kim đồng hồ không ngừng chuyển động, gần mười giờ tối nhưng Lục Mặc vẫn chưa về
Cũng không đợi hệ thống thúc giục, cô liền cầm di động lên gọi điện thoại hỏi thăm, sau khi biết Lục Mặc vẫn đang ở công ty, Diệp Vân Linh quyết định đi qua tìm anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Diệp Vân Linh vốn tưởng mấy ngày nay Lục Mặc tăng ca, nhân viên tập đoàn Lục thị hẳn là đều rất bận rộn, kết quả sau khi đến mới phát hiện, bên trong công ty ánh đèn sáng ngời, ngoại trừ lễ tân và bảo vệ ra thì không còn ai
Trước kia cô từng tới đây một lần rồi nên cũng biết phòng của Lục Mặc nằm ở đâu
Đi thẳng vào văn phòng chủ tịch
Tới nơi, cô thấy anh đang ngồi trên ghế làm việc, trên bàn chất đầy các loại tài liệu
Từ quầng thâm đen sì dưới mắt có thể dễ dàng nhận ra, có lẽ mấy hôm nay anh đều không được nghỉ ngơi
Ngay cả trên cằm râu cũng mọc lún phún, càng tăng thêm cảm giác chán chường
Thấy Diệp Vân Linh đi vào, anh nói: “Em ngồi xuống nghỉ ngơi trước đi, bên này anh cũng sắp xong rồi.”
Nói xong anh lại ngẩng đầu lên: “Em đã ăn tối chưa
Nếu chưa thì để anh gọi gì cho em ăn trước nhé.”

Diệp Vân Linh đứng lên đè tay anh lại
Lục Mặc hỏi: "Làm sao vậy
Em có muốn ăn gì không?”

Diệp Vân Linh lắc đầu, hỏi ngược lại: "Anh đã ăn cơm chưa?”
Lục Mặc sửng sốt một lúc
Diệp Vân Linh vừa nhìn bộ dáng này của anh, liền biết chưa ăn, lại hỏi tiếp: “Đừng nói là ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn đấy nhé?”
Lục Mặc đáp: "Anh ăn rồi.”

Diệp Vân Linh nhìn anh, vốn định nói anh vài câu nhưng nhìn khuôn mặt tuấn tú kia, thật sự cô không thốt lên nổi lời trách cứ, bất đắc dĩ mở miệng nói: "Được rồi, anh tiếp tục làm việc trước đi, để em gọi giao đồ ăn.”
Gọi giao đồ ăn cũng mất một chút thời gian
Trên gương mặt mệt mỏi của Lục Mặc, nghe xong câu này, biểu cảm vốn đang nghiêm túc, chợt lộ ra một chút ý cười, nói: "Được, em gọi đi, anh cũng sắp xong việc rồi, lát nữa chúng ta cùng nhau ăn cơm.”


Diệp Vân Linh ngồi xuống sô pha, mở phần mềm giao đồ ăn gọi món
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong phòng làm việc rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gõ bàn phím của Lục Mặc thỉnh thoảng vang lên
Diệp Vân Linh chơi xong ván game thứ hai, ngẩng đầu nhìn thoáng qua Lục Mặc vẫn đang vùi đầu làm việc, duỗi eo, một tay chống cằm, cười tủm tỉm nhìn anh
Lục Mặc ngẩng đầu nhìn trộm bị bắt tại trận, Diệp Vân Linh bình tĩnh quay đầu nhìn về phía sau, muốn dùng hình thức này để vạch trần chuyện vừa rồi
Trong văn phòng của Lục Mặc, phía sau ghế sofa là một cửa sổ sát đất cực lớn
Lúc này quay đầu nhìn qua, vừa lúc có thể thu hết cảnh đêm thành phố vào trong tầm mắt
Đèn neon đầy màu sắc, rực rỡ, hoa lệ
Tiếng gõ cửa vang lên, lễ tân mang đồ ăn của nhân viên giao hàng đưa tới
Diệp Vân Linh nhận lấy đồ ăn từ trong tay lễ tân, đặt lên bàn trà, gọi: "Lại đây ăn cơm trước đi.”

Tốc độ trên tay Lục Mặc không tự chủ lại tăng lên một chút, nói: "Em ăn trước đi.”
Diệp Vân Linh cứ ngồi đó nhìn anh, không nói một lời, cũng không ăn
Cuối cùng Lục Mặc bị nhìn đến bất lực, người đàn ông bất đắc dĩ đẩy bàn phím ra, đi về phía cô
Diệp Vân Linh gọi bánh bao nhân tôm, cơm trứng ốp la và cháo hải sản
Thấy anh đến gần, trước tiên là lấy bát dùng một lần múc cháo ra, đẩy tới trước mặt Lục Mặc
Cháo bốc khói nóng hổi, kèm theo hương thơm tươi ngon của hải sản
Lục Mặc từ trước đến nay làm gì cũng thong thả, cho dù là khi ăn cơm anh cũng toát lên vẻ tao nhã quý phái
Ăn uống với người khác là chuyện rất bình thường, nhưng ăn cùng Lục Mặc lại rất vui vẻ
Hình như tới tận bây giờ, cô chưa từng nhìn thấy anh mất bình tĩnh
Không đúng, lúc ở trên giường vẫn rất nóng vội
Lục Mặc ngẩng đầu: "Em không ăn à?”
Diệp Vân Linh chống khuỷu tay xuống đầu gối, lòng bàn tay chống cằm, đáp: "Em gọi chút gì cho anh thôi, chứ em không đói.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.