Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 472: Tinh Thần Sụp Đổ






Diệp Vân Linh lảo đảo đứng thẳng người dậy, nhìn người đàn ông trước mặt, trong mắt lộ ra vẻ kiên định, tiến lên một bước, nói: "Suýt chút nữa là bị người hù dọa rồi
Chủ Thần đứng đó bất động, đôi mắt hơi híp lại
Diệp Vân Linh lại tiến lên một bước: "Vạn vật trên đời đều tương sinh tương khắc, ta vẫn luôn tự hỏi tại sao trên thế giới này mình lại là trường hợp đặc biệt, tại sao ngươi không thể khống chế ta?”

Chủ Thần bình tĩnh hỏi: “Cô nghĩ là tại sao?”
Diệp Vân Linh trong mắt hiện lên một tia sáng ngời, cô khẳng định: "Bởi vì ta mới là cội nguồn hạch tâm của thế giới này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải ngươi không muốn diệt trừ ta, mà là ngươi không thể diệt trừ ta
Nếu như ta chết đi, thế giới này có lẽ sẽ không còn nữa
Nói xong, Diệp Vân Linh nắm chặt tay, thân thể trong nháy mắt lao ra, đấm một quyền vào mặt đối phương
Khoảnh khắc nắm đấm của Diệp Vân Linh đánh trúng đối phương, trực tiếp xuyên qua không khí, thân ảnh của Chủ Thần vỡ vụn thành từng mảnh rồi biến mất trước mắt cô
Sau đó, môi trường xung quanh cô lại thay đổi, trở về thế giới ban đầu
Diệp Vân Linh vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy Lục Mặc đang gọi mình
Cô ôm lấy Lục Mặc, ôm rất chặt, hận không thể vùi cả thể xác và tinh thần mình vào lòng anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Mặc đưa tay xoa đầu cô, hỏi: “Vừa rồi có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Diệp Vân Linh vùi đầu vào vai anh, khẽ gật đầu, thân thể vẫn còn hơi run rẩy
Lục Mặc hôn lên tóc cô, giọng nói trong trẻo lạnh lùng mang theo chút ôn nhu: "Đừng sợ, có anh đây rồi
Diệp Vân Linh khẽ tựa đầu vào vai Lục Mặc: "Lục Mặc, em hơi mệt
Lục Mặc dịu dàng đáp: "Vậy chúng ta trở về nghỉ ngơi thôi
Diệp Vân Linh hiếm khi tỏ ra yếu đuối nói: "Em không muốn đi
Lục Mặc khom lưng, bế cô lên theo kiểu công chúa
Diệp Vân Linh dựa vào lồng ngực anh, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của đối phương, chậm rãi nhắm mắt lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Mặc đưa Diệp Vân Linh trở về công ty, trong văn phòng của anh có một phòng ngủ
Nhẹ nhàng đặt Diệp Vân Linh xuống giường, đắp chăn cho cô
Lục Mặc ngồi bên cạnh, một tay nắm lấy tay Diệp Vân Linh, dịu dàng nói: "Em ngủ một chút đi
Diệp Vân Linh khẽ lắc đầu: "Em không ngủ được, em muốn uống nước
Lục Mặc: “Để anh đi rót.”

Một lúc sau, Lục Mặc mang một cốc nước quay về, Diệp Vân Linh hơi nhổm người dậy uống vài ngụm, sau đó ngồi nửa người tựa vào gối, cảm giác so với trước đó đã bình tĩnh hơn rất nhiều
Sau khi thấy tâm trạng Diệp Vân Linh đã ổn định, Lục Mặc hỏi: "Nếu đã không ngủ được, vậy có thể nói cho anh biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì không
Diệp Vân Linh gật đầu, kể lại cho Lục Mặc nghe tất cả những gì cô vừa trải qua
Cô không sợ chết, nhưng cũng không phải một cỗ máy, khi đối mặt với cảnh tượng người thân, bạn bè lần lượt 'chết' đi ngay trước mắt, cuối cùng tinh thần của cô vẫn sụp đổ
Cũng may cô rất nhanh đã điều chỉnh lại, nhanh chóng hiểu được mấu chốt trong đó
Mặc dù sự tình đã tạm thời kết thúc, nhưng tất cả những cảm xúc bị đè nén trước đó vẫn trào dâng rồi vỡ oà ra
Sau khi nói chuyện với Lục Mặc, Diệp Vân Linh cảm thấy thoải mái hơn nhiều
Bàn tay thô ráp của Lục Mặc đặt trên mặt Diệp Vân Linh, ngón tay cái xoa nhẹ, nói: "Bây giờ em còn khó chịu nữa không?”
Diệp Vân Linh lắc đầu: "Không khó chịu như vậy nữa, giờ em hơi buồn ngủ
Nói xong, cô dời vị trí của mình sang một bên, để trống một nửa giường, ý tứ khá rõ ràng
Lục Mặc vén chăn lên, nằm xuống
Diệp Vân Linh thuận thế vòng tay qua ôm eo anh, đem mặt mình vùi vào trong ngực anh, có lẽ là vì có Lục Mặc ở bên nên an tâm hơn rất nhiều, lát sau Diệp Vân Linh đã ngủ thiếp đi
Chờ Diệp Vân Linh ngủ say, Lục Mặc vén chăn đứng dậy rồi cẩn thận đắp lại chăn cho cô
Liếc nhìn khuôn mặt say ngủ của Diệp Vân Linh, anh xoay người đi ra ngoài
Lục Mặc đi tới trước bàn làm việc, cân nhắc lại những gì Diệp Vân Linh vừa nói lúc nãy
Từ lúc cô nhìn thấy Chủ Thần đến khi trải qua những chuyện đó, dựa theo nội dung tường thuật lại, ít nhất cũng phải mấy tiếng đồng hồ
Mà lúc ấy anh ở bên cạnh cô, chỉ cảm thấy Diệp Vân Linh đột nhiên ngừng nói chuyện cũng không cử động
Kéo dài chưa tới một phút
Đôi mắt như chim ưng của Lục Mặc hơi nheo lại, đôi lông mày rậm khoá chặt

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.