Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 478: Ngươi Quá Nóng Vội Rồi






Đang định lên tiếng thì thấy hệ thống bị bắn ra ngoài
Sau đó cô nhìn thấy hệ thống biến mất ngay trước mắt mình, Diệp Vân Linh có thể cảm giác được lần này nó không phải chỉ tạm thời rời đi, mà là biến mất thực sự
Hệ thống 12345 đã.......bị giết
Chỉ cần búng tay một cái, thì đã không còn
Diệp Vân Linh cảm thấy da đầu tê dại, giống như trong cơ thể có thứ gì đó mất đi
Trong khoảng thời gian này ở chung với hệ thống, tuy rằng nó ồn ào ầm ĩ, thậm chí thời gian trước còn cảm thấy nó có ý xấu
Nhưng Diệp Vân Linh chưa bao giờ muốn nó thật sự biến mất
Diệp Vân Linh tức giận nhìn Chủ Thần, nghiến răng nghiến lợi nói: " Nó không phải là người của ngươi sao
Sao ngươi có thể đối xử với nó như vậy?”

Chủ Thần không thèm để ý chút nào: "Bất quá chỉ là một đống dữ liệu mà thôi, dữ liệu thì sao có thể xem là con người.”
Giọng điệu nhẹ nhàng giống như đang thảo luận về thời tiết hôm nay
Thậm chí trong mắt hắn ta, sự biến mất của hệ thống cũng không quan trọng bằng thời tiết
Có lẽ là nhận ra Diệp Vân Linh đang phẫn nộ, Chủ Thần lại nói tiếp: "Thứ như thế, ta có thể tạo ra cả ngàn vạn
Mà ta thân là chủ thần, đừng nói là một phần dữ liệu, cho dù ta muốn hủy diệt cả một thế giới cũng có thể
Diệp Vân Linh hơi híp mắt lại, cảm giác đau đớn trên cổ tay còn chưa biến mất, cô nhìn về phía Chủ Thần nói: "Thần
Ngươi mà là thần gì
Nếu ngươi nói mình là thần, vậy ngươi có thể tạo ra một tảng đá lớn chính mình nhấc không nổi không?.”
Chủ Thần: “………”
"Không được chứ gì, ngay cả việc này cũng không làm được mà còn dám nhận mình là thần
Nếu làm được, vậy thì ngay cả một hòn đá cũng không nhấc nổi, vậy thì càng không phải là thần
Trên mặt Diệp Vân Linh nở nụ cười đầy châm chọc, nói: "Loại người như ngươi, chỉ biết dùng thủ đoạn để uy hiếp người khác, chẳng khác gì một thứ rác rưởi
Không, ngươi còn tệ hơn cả rác rưởi
Ngươi là con rệp ở trong cống rãnh, là cặn bẩn trong bể xí tự hoại
Chủ Thần sắc mặt ngày càng khó coi: "Ngươi đang tự tìm đường chết.”
Câu nói cuối cùng kia nghe giống như vọng ra từ địa ngục, vừa quỷ dị vừa âm trầm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bầu trời vốn đang trong xanh, đột nhiên một đám mây đen rất lớn từ đâu trôi đến
Mây đen che khuất mặt trời, vạn vật trở nên u ám
Không dừng lại ở đó, gió lớn cũng bắt đầu nổi lên, cát vàng trên mặt đất bốc lên cuồn cuộn, thổi mạnh đến mức người ta không thể nào mở mắt
Sợi dây thừng trên người Diệp Vân Linh không biết đã rơi ra từ lúc nào, Lục Mặc nắm chặt lấy tay cô, lúc này trên khuôn mặt tuấn mỹ kia chỉ còn lại vẻ lo lắng cùng căng thẳng
Cuồng phong không ngừng đem Diệp Vân Linh cuốn vào bên trong, mặc dù Lục Mặc đã liều mạng giữ lấy cô, nhưng cuối cùng vẫn chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Vân Linh bị cuốn đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi Diệp Vân Linh bị gió cuốn đi, trận cuồng phong kia cũng biến mất ngay lập tức, khiến Lục Mặc ngay cả phương hướng đuổi theo cũng không có
Lục Mặc cả người suy sụp ngồi bệt xuống đất, phảng phất như đã hoàn toàn mất đi sinh mệnh vào giờ phút này
Thế giới của anh cũng giống như mây đen trên đỉnh đầu, không còn thấy ánh mặt trời
“Đây là cái giá phải trả cho việc đối địch với Thần.” Thanh âm của Chủ Thần vang lên sau lưng anh, vẫn là dáng vẻ cao cao tại thượng không ai với tới nổi đó: “Muốn gặp lại cô ta thì đơn giản thôi
Trả lời câu hỏi của ta vừa nãy
Trong trời đất bao la này, ta có phải Thần của vũ trụ này không?”
Lục Mặc chống hai tay lên mặt đất, lòng bàn tay đầy cát, đầu cúi xuống nhìn không rõ biểu cảm trên mặt, nhưng lại có thể cảm nhận được từ trên người anh bầu không khí bi thương đang lan tràn
Anh chậm rãi từ dưới đất đứng dậy, xoay người nhìn về phía Chủ Thần đứng cách đó mấy mét, đôi mắt đen sâu thẳm kia có chút trống rỗng, hiện lên vẻ nguy hiểm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chủ Thần lại hỏi: "Trả lời ta, trong vũ trụ bao la này, ta có phải là Thần của vũ trụ này hay không
Chỉ cần ngươi trả lời ta, ta sẽ để cho ngươi gặp lại cô ta.”
Lục Mặc khẽ cắn môi dưới, đôi mắt thâm thúy kia nhìn thẳng vào người trước mặt, không để ý đến sự bức ép của hắn, gằn từng chữ nói: "Ngươi quá nóng vội.”
Chủ Thần hơi híp mắt hỏi: "Ngươi không muốn cứu cô ta sao

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.