Xuyên Đến Văn Mẹ Kế Lên Game Show Chăm Con Bạo Hồng

Chương 91: Ưu Tú Là Do Nỗ Lực Mà Ra





"Được rồi, các mẹ và các cục cưng, bây giờ mọi người có thể tháo bịt mắt xuống
Âm thanh quen thuộc của thôn trưởng Trương Hi Minh vang lên
Diệp Vân Linh tháo bịt mắt, ánh nắng mặt trời chiếu vào, làm cô theo bản năng duỗi tay che mắt lại
Lục Tử Hạo nắm tay em gái, đứng bên cạnh Diệp Vân Linh một cách rất tự nhiên
[Ê mọi người có để ý không
Bây giờ Lục Tử Hạo đứng cạnh Diệp Vân Linh tự nhiên cực
Tôi nhớ rõ đầu tập 1, thằng bé lúc nào cũng tỏ vẻ hận không thể cách xa Diệp Vân Linh năm mét.]
[Đúng, đúng, đúng
Cái này chứng tỏ quan hệ giữa hai mẹ con bọn họ đang dần được cải thiện.]

Thôn trưởng Trương Hi Minh đã sớm đứng ở đó, anh ta rất nhiệt tình chào hỏi mọi người: "Hello các cục cưng, mấy tuần không gặp, các cháu có nhớ chú thôn trưởng không
Đám nhóc tỳ cũng rất nể mặt mà trả lời: "Nhớ"
Trương Hi Minh thấy Lục Tử Hạo vẫn luôn không mở miệng, cố ý trêu chọc, hỏi: "Chú để ý vẫn còn một bạn nhỏ không nói nhớ chú
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh trai nhỏ Tử Hạo, con có nhớ chú không
Lục Tử Hạo nhìn Trương Hi Minh rồi trả lời: "Cháu không muốn nói
Trương Hi Minh vẫn kiên trì không buông tha: "Sao lại không muốn nói, nếu chú cứ nhất định muốn nghe thì sao
Con có nhớ chú không
Trương Hi Minh vẫn kiên trì không buông tha: "Sao lại không muốn nói, nếu chú cứ nhất định muốn nghe thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con có nhớ chú không
Lục Tử Hạo trả lời đúng sự thật: "Không nhớ
Trương Hi Minh che ngực làm bộ bị trúng tên, ra vẻ thương tâm nói: "Chú đau lòng quá đi mất
Tử Hạo nói không nhớ chú, chú buồn quá
Mọi người đều bật cười
Diệp Vân Linh cười nói: "Lúc thằng bé bảo không muốn nói là đã cho anh mặt mũi rồi
Ai bảo anh cứ một hai phải hỏi đến cùng
Trương Hi Minh cợt nhả ra vẻ vô lại: "Chú mặc kệ
Chú cứ nhất quyết phải biết vì sao lại không nhớ chú
Lục Tử Hạo nghĩ nghĩ vẫn nên giải thích một chút, nói: "Không có thời gian nghĩ tới
Trương Hi Minh lại ôm ngực: "Chú lại đau lòng nữa rồi
Trương Hi Minh không lừa được Lục Tử Hạo nhưng Lục Ngữ Nịnh thì lại tưởng anh ta khổ sở thật, nên giải thích thay anh trai: "Anh trai thật sự rất bận
Anh ấy phải đi học, học toán, chơi violon, cưỡi ngựa, bơi lội, còn học cái gì cái gì lớp.
Lục Ngữ Nịnh bẻ ngón tay, giọng sữa bi bô đếm từng nội dung chương trình học của anh trai, phát hiện nhiều quá, mười ngón tay đếm không hết, đành ngẩng đầu lên nói: "Dù sao chính là phải đi học rất nhiều lớp
Lúc này Trương Hi Minh không trêu chọc Lục Tử Hạo nữa
Thân hình nho nhỏ, mỗi ngày phải học nhiều thứ như vậy, trong lòng không khỏi thương xót, nhịn không được tiến lên sờ sờ đầu cậu bé hỏi: "Ngày nào cũng phải đi học nhiều vậy sao
Có cảm thấy vất vả không
[Quả nhiên thần đồng ưu tú là do nỗ lực mà ra.]

[Mọi con đường đều dẫn đến thành Rome, có người sinh ra đã ở sẵn thành Rome rồi.]

[Vạch xuất phát đã cao như vậy, con cháu nhà nghèo làm sao có thể so sánh với quý tử nhà hào môn thế này.]
[Mọi người chỉ nhìn thấy người ta là quý tử nhà giàu, không nhìn thấy nỗ lực của Tử Hạo ư?]
[Sự ưu tú của thằng bé cũng là do nỗ lực mà thành
Đúng là có tiền thì không cần nỗ lực cũng có thể sống tốt, nhưng cậu bé vẫn chăm chỉ như vậy nên càng đáng để người khác học tập noi theo.]

[Thật sự cần thiết phải học nhiều như vậy à
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế thì trẻ con làm gì còn hạnh phúc của tuổi thơ nữa?]
Các khán giả đang tranh cãi với nhau xem trẻ con có nên chăm chỉ liều mạng như vậy hay không, niềm vui thời thơ ấu quan trọng hơn hay là học tập quan trọng hơn
Kết quả câu nói tiếp theo của Lục Tử Hạo đã phá vỡ tất cả
Lục Tử Hạo nói: "Cháu không cảm thấy vất vả
Trước kia ba từng dẫn cháu tới công trường, cháu đã nhìn thấy những người công nhân khuân vác gạch dưới cái nắng như thiêu như đốt, cháu nghĩ đó mới gọi là vất vả thật sự
Trương Hi Minh hỏi: "Vậy nên cháu học nhiều thứ như vậy đều là vì ba cháu yêu cầu
Lục Tử Hạo lắc đầu nói: "Ba chưa bao giờ ép cháu phải học cái gì
Ba nói kể cả cháu và em gái cả đời này ham ăn biếng làm thì ông ấy vẫn nuôi được chúng cháu
Nhưng nếu cháu chỉ là một người không có bản lĩnh thì sẽ không ai thật sự khâm phục cháu cả
Muốn có được sự tôn trọng và tán thành của người khác thì bản thân phải nỗ lực phát triển
Hơn nữa cháu cảm thấy con người chỉ sống có một lần trên đời nên không thể uổng phí
Cháu có nhiều tài nguyên hơn những người khác, thì cháu nên học tập nhiều hơn
Có như vậy mới không tính là lãng phí
Lục Tử Hạo cũng không nói năng hoa mỹ gì, nhưng lại đánh trúng tâm lý của rất nhiều người

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.